Khi tôi bị ác mộng làm bừng tỉnh, anh lại hết lần này đến lần khác lau nước mắt cho tôi.
Anh tự tay làm mọi việc, đút cơm giặt đồ cho tôi. Tôi đi đứng, anh đều lẽo đẽo theo sau, thậm chí khi tôi đi vệ sinh anh cũng phải đứng đợi ngoài cửa, sợ tôi va vấp.
Anh luôn thích vừa hôn vừa gọi tôi là "bé cưng".
Nhưng quen nhau nửa năm, Trần Tự Chu chưa bao giờ gọi tôi như vậy. Trần Tự Chu chỉ gọi tên tôi, Mạnh Khanh.
Tôi cứ tưởng anh thay đổi tính nết, hoặc đang bù đắp nỗi đau vụ t.a.i n.ạ.n gây ra.
Nhưng sự thật lại là, bạn trai tôi đã bị tráo đổi thành người khác.
10.
Ăn cơm xong, tôi định đi tắm. Hoắc Văn Châu tìm sẵn quần áo thay cho tôi, chuẩn bị nước tắm, cuối cùng lại bế tôi vào phòng tắm.
Anh vừa chuẩn bị rời đi thì tôi đột nhiên đưa tay móc lấy đầu ngón tay anh.
"Sao thế?"
Tôi chỉ chỉ cổ mình: "Khóa váy, em với không tới. Anh giúp em đi."
Trong không gian tĩnh lặng, tôi nghe thấy tiếng yết hầu Hoắc Văn Châu chuyển động.
"Ừm." Giọng anh hơi khàn: "Được."
Khóa kéo được hạ xuống vai, động tác Hoắc Văn Châu khựng lại: "Được chưa?"
Tôi lắc đầu: "Xuống nữa đi."
Anh nghe lời tiếp tục, trong lúc kéo, đầu ngón tay nóng rực chạm vào sống lưng tôi. Cho đến khi khóa kéo được hạ xuống eo, phần lớn da thịt sau lưng tôi đều phơi bày trước mắt Hoắc Văn Châu.
Phía sau, hơi thở anh bắt đầu dồn dập. Tôi xoay người lại, men theo cánh tay anh tìm đến khuôn mặt, rồi đặt một nụ hôn nhẹ lên yết hầu anh.
Nghe được tiếng rên trầm đục đầy thỏa mãn, tôi hài lòng lùi lại.
Vừa nói xong câu cảm ơn, môi Hoắc Văn Châu đã không kìm lòng được mà đuổi theo.
"Bé cưng..."
Động tác của anh có phần gấp gáp, cánh tay siết c.h.ặ.t lấy vòng eo tôi. Anh lưu luyến hôn lên môi tôi, khi dịu dàng mút nhẹ, lúc lại khẽ c.ắ.n như đang cố kìm nén điều gì.
Tôi cảm nhận rất rõ hơi thở của anh ngày một nặng nề cùng sự căng cứng trong cơ thể. Giữa những nhịp thở đứt quãng, tôi khẽ đặt tay lên n.g.ự.c anh, nhẹ nhàng đẩy ra.
"Em phải đi tắm."
Hoắc Văn Châu rõ ràng đang cố nhẫn nhịn đến mức khó chịu.
Anh lặng lẽ nhìn tôi một lúc lâu, ánh mắt sâu thẳm xen lẫn vẻ bất đắc dĩ. Bàn tay lớn khẽ vuốt ve gương mặt tôi đầy dịu dàng, rồi ngoan ngoãn buông tay, tự ép mình lùi về sau một bước.
"Cẩn thận một chút, đừng khóa cửa, có chuyện gì thì gọi anh."
11.
Tôi ngâm mình thư thái trong bồn tắm xong, vừa định mở cửa phòng tắm ra thì nghe thấy Hoắc Văn Châu ở bên ngoài đang nói chuyện điện thoại.
Có lẽ vì bị mù nên thính giác của tôi trở nên vô cùng nhạy bén. Anh đứng ở hành lang bên ngoài phòng vệ sinh, tuy cố ý hạ thấp giọng, tôi vẫn nghe được vài từ ngữ chắp vá từ đầu dây bên kia.
"Văn Châu, Mạnh Khanh không phát hiện ra chứ?"
Là Trần Tự Chu.
"Không."
"Thế thì tốt, bây giờ cô ấy không nhìn thấy, không có cảm giác an toàn nên cứ hay làm mình làm mẩy, cậu chịu khó nhẫn nhịn chút."
"Ừ."
"Đa tạ anh em, hôm nào mời cậu đi ăn."
"Được."
Trần Tự Chu im lặng một chút rồi nói tiếp: "Việc bên này của tôi xử lý gần xong rồi, đợi hai ngày nữa là có thể đổi lại."
Giọng Hoắc Văn Châu lạnh nhạt: "Không vội."
Trần Tự Chu còn đang nói gì đó. Tôi chẳng còn tâm trí đâu mà nghe, đưa tay làm đổ chiếc cốc tinh dầu để cạnh đó xuống sàn.
Tiếng thủy tinh vỡ ch.ói tai vang lên dưới chân.
Giây tiếp theo, cửa phòng tắm bị đẩy mạnh ra. Hoắc Văn Châu vội vã lao vào, ngay cả điện thoại cũng chưa kịp cúp.
Anh tùy tiện ném điện thoại sang một bên, vươn tay ôm lấy tôi.
"Sao thế? Có bị thương ở đâu không?"
Tôi vòng tay ôm lấy vai anh: "A Châu, em sợ quá..."
*Châu và Chu đồng âm với nhau.
Hoắc Văn Châu đặt tôi an vị lên mặt bàn rửa mặt, đôi chân dài quét những mảnh thủy tinh dưới chân ra xa hơn.
Đôi tay chắc khỏe ôm c.h.ặ.t lấy eo tôi. Anh cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên đuôi mắt vương nước mắt của tôi.
"Không sao rồi bé cưng. Có anh ở đây, đừng sợ."
Giây tiếp theo, từ chiếc điện thoại vẫn đang trong cuộc gọi vang lên tiếng gầm gừ:
"Hai người đang làm cái gì thế hả?!"
Toàn thân tôi run lên, giả vờ như bị dọa sợ: "A Châu, ai vậy?"
Áp lực xung quanh Hoắc Văn Châu hơi thấp xuống. Anh nhặt điện thoại lên, ấn nút kết thúc cuộc gọi.
"Một kẻ không quan trọng."
12.
Bên tai vang lên những tiếng tút tút bận rộn.
Trần Tự Chu nhìn điện thoại bị cúp, sững sờ mất một lúc lâu. Nếu vừa rồi anh ta nghe không nhầm, Hoắc Văn Châu đã gọi Mạnh Khanh là "bé cưng"?
Sao có thể thế được?!
Trong lòng dâng lên những cảm xúc khác lạ, như bất an, như đố kỵ. Trần Tự Chu đứng dậy một cách bồn chồn, đi lại trong phòng.
Chắc chắn là Văn Châu không rõ bình thường mình và Mạnh Khanh đối xử với nhau như thế nào, tưởng rằng cặp đôi nào cũng gọi nhau là "bé cưng". Anh ta làm vậy để không bị lộ tẩy thôi!
Trong điện thoại, họ tương tác thân mật cũng là vì Mạnh Khanh không biết sự thật! Câu gọi "A Châu" của cô ấy, chắc chắn cũng là gọi mình!
Trần Tự Chu tự an ủi: "Đúng! Chắc chắn là vậy!"
Dù sao thì thân phận và gia thế như Hoắc Văn Châu, sao có thể để mắt tới một Mạnh Khanh bình thường tầm thường chứ? Anh ta chịu hạ mình giúp đỡ việc này, hẳn là đã không vui lắm rồi.
Trần Tự Chu thở phào nhẹ nhõm, lại ngồi xuống.
Nếu không phải vì Thẩm Tri Ngữ giận dỗi đòi tuyệt giao sau vụ tiệc sinh nhật lần trước, anh ta cũng chẳng nghĩ ra cách tráo đổi vụng về này.