07

Sau khi ngủ chung với tôi, Tần Nhiên dường như càng chăm tập thể d.ụ.c vào sáng sớm hơn.

Không ít lần tôi nghe thấy tiếng hít thở bị đè nén của hắn.

Đôi khi tôi tò mò hỏi: “Tạ cậu nâng nặng cỡ nào vậy? Có thể cho tôi thử không?”

Dù sao thứ có thể khiến Tần Nhiên phát ra kiểu âm thanh đó chắc chắn phải rất nặng.

Đáng tiếc, hắn dường như cực kỳ quý thanh tạ của mình, nhất quyết không cho tôi chạm vào.

Hôm nay hắn dẫn tôi đi dạo trong trường, đúng lúc đi ngang qua hội trường biểu diễn, bên trong đang diễn ra trận chung kết cuộc thi Challenge Cup.

Nghe thấy âm thanh, bước chân tôi chậm lại đôi chút.

Tần Nhiên hỏi tôi: “Muốn vào xem không?”

Tôi gật đầu: “Xem một chút đi.”

Chúng tôi vào ngồi ở hàng cuối cùng, vậy mà vẫn gây nên chút xôn xao.

Những tiếng bàn tán ấy, rõ ràng rất nhỏ, nhưng lại truyền vào tai tôi vô cùng rõ ràng.

“Mau nhìn kìa, là đàn anh Lục Lê với đàn anh Tần Nhiên, đẹp trai quá.”

“Nếu mắt đàn anh Lục Lê còn nhìn thấy, chắc chắn trận chung kết Challenge Cup này cũng có anh ấy.”

“Tôi nghe nói anh ấy đã chuẩn bị cùng đội suốt nửa năm trời, kết quả ngay trước trận chung kết thì bị mù. Đội trưởng lập tức đá anh ấy ra khỏi đội, còn bảo đội bọn họ không cần người vô dụng. Quay lưng cái đã kéo cô bạn gái chẳng biết gì vào để ké suất dự án.”

“Hả? Quá đáng vậy sao?”

“...”

Lực tay đang nắm cổ tay tôi của Tần Nhiên siết c.h.ặ.t từng chút một, nóng đến đáng sợ.

Tôi chạm được gân xanh nổi trên cánh tay hắn, nhẹ nhàng vỗ vỗ: “Mọi chuyện qua rồi.”

Khi đó chính đội trưởng chủ động tìm tới tôi: “Lục Lê, cậu xử lý dữ liệu rất giỏi, có muốn gia nhập đội bọn tôi không?”

Vì cuộc thi này, tôi đã từ bỏ một cơ hội thực tập rất tốt, thức trắng không biết bao nhiêu đêm. Phần lớn dữ liệu đều do tôi làm.

Cuối cùng, cũng chính cậu ta là người đá tôi khỏi đội.

“Lục Lê, dù sao cậu cũng mù rồi, có đoạt giải cũng vô dụng. Bạn gái tôi còn cần suất bảo nghiên…”

Dù không cam lòng, dù có tức giận đến đâu, mọi thứ cũng đã qua rồi.

Ngày hôm sau, Tần Nhiên ra ngoài từ rất sớm, cả ngày đều không về.

Đến nửa đêm, tôi cảm giác phía sau lưng có thêm một nguồn nhiệt áp sát.

Trong cơn mơ màng, tôi hỏi: “Tần Nhiên?”

“Ừ.”

Trên cổ tay bỗng có thêm một chuỗi hạt.

“Đây là gì vậy?”

Giọng Tần Nhiên nặng nề: “Đừng hỏi, cứ đeo đi. Tôi lên chùa cầu cho cậu đấy.”

Tôi chậm rãi vuốt ve chuỗi hạt.

Đúng là hiếm thấy thật.

Người trước đây chẳng tin thần Phật, ngay cả lúc thi đại học còn lười đi thắp hương vậy mà bây giờ lại đi cầu cái này cho tôi.

Chắc là vì đôi mắt của tôi nhỉ.

Tần Nhiên lại vòng tay ôm lấy eo tôi, nghiến răng nghiến lợi: “Còn cái cuộc thi Challenge Cup kia nữa, hôm nay tôi đã đi tìm người phụ trách rồi. Nhất định phải đòi lại công bằng cho cậu. Bọn họ bắt nạt cậu như vậy, cậu nhịn được chứ tôi không nhịn nổi.”

Thật ra tôi đã sớm buông xuống rồi, nhưng trong lòng vẫn bất chợt thấy ấm áp.

Rất lâu sau tôi mới lên tiếng: “Cảm ơn.”

Tần Nhiên vùi đầu vào lưng tôi không nói gì, vòng tay lại siết c.h.ặ.t hơn.

08

Khoảng một tháng sau, bác sĩ bảo tôi quay lại tái khám.

Hôm đó Tần Nhiên có tiết học, tôi không gọi hắn đi cùng mà tự mình tới bệnh viện.

Trong tay cầm gậy dò đường, tôi chậm rãi lần theo lối dành cho người khiếm thị.

Thỉnh thoảng còn bị xe điện đậu trên lối làm vấp ngã, suốt dọc đường va va đập đập, may mà không té.

Sau khi kiểm tra xong, bác sĩ vui vẻ thông báo cho tôi: “Mắt cậu đang dần hồi phục. Chờ m.á.u bầm tan gần hết là có thể nhìn thấy lại rồi.”

Tôi mở to mắt, theo bản năng sờ lên chuỗi hạt trên cổ tay.

Trước mắt dường như vẫn là bóng tối, nhưng lại như đã xuất hiện chút ánh sáng.

Lúc trở về căn hộ, tôi không nói cho Tần Nhiên biết tin này. Muốn chờ tới lúc đó cho hắn một bất ngờ.

Một buổi sáng nọ, tôi mở mắt ra.

Ánh sáng yếu ớt từng chút từng chút chiếu vào, thế giới trước mắt cũng dần trở nên rõ ràng hơn.

Hình như thật sự có thể nhìn thấy rồi.

Tôi hưng phấn quay đầu, muốn báo cho Tần Nhiên tin tốt này, lại đối diện ngay với đôi mắt đầy d.ụ.c niệm của hắn.

Trong hơn nửa cuộc đời mình, tôi chưa từng thấy Tần Nhiên như thế này.

Hắn c.ắ.n c.h.ặ.t vạt áo, khóe mắt xinh đẹp đỏ ửng nhàn nhạt.

Đôi mắt ướt át chăm chăm nhìn tôi không chớp, bàn tay vẫn thường nắm cổ tay tôi lúc này đang...

Tôi lập tức dời ánh mắt đi, mặt nóng bừng.

Nghĩ tới điều gì đó, tôi mở miệng, giọng khàn khàn: “Cậu lại đang tập tạ à?”

Giọng hắn khàn thấp, cố nhẫn nhịn: “Ừ.”

Yết hầu tôi khẽ chuyển động mạnh, nghe âm thanh bên kia truyền tới mà vành tai cũng đỏ bừng lên.

Đây mà là tập tạ gì chứ, rõ ràng là...

Cuối cùng không nhịn được nữa, tôi định thú nhận: “Tần Nhiên, thật ra tôi có thể…”

Chương 3 - Sau Khi Tôi Mất Thị Lực, Kẻ Thù Không Đội Trời Chung Bỗng Hóa Điên - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia