Tôi tiếp tục giả vờ không nhìn thấy, lại hỏi: “Cậu còn nhớ hồi lớp mười hai có một cô gái dính tin đồn với cậu không? Sau đó cô ấy lại tỏ tình với tôi, lúc đó hình như cậu rất tức giận.”
Tôi nhớ chính từ sau lần ấy, Tần Nhiên không còn để ý tới tôi nữa. Ánh mắt nhìn tôi mỗi lần cũng lạnh hơn.
Tần Nhiên trả lời rất thờ ơ: “Ừ, vì tôi thích cô gái đó.”
Nhưng ngay sau đó, hắn lại giơ điện thoại lên trước mặt tôi.
“Vì ghen thôi. Tôi còn chưa kịp tỏ tình với cậu, dựa vào đâu lại để cô ta cướp trước? Hơn nữa cả lớp đều nói cậu đã đồng ý. Tại sao lại đồng ý chứ? Tại sao không thể chỉ để mình tôi nhìn cậu thôi?”
Ánh mắt tôi khẽ d.a.o động.
Đám bạn trong lớp nói bậy, rõ ràng tôi chưa từng đồng ý.
Sau đó, bất kể tôi hỏi gì, Tần Nhiên ngoài miệng nói một kiểu, nhưng lại gõ chữ trên điện thoại đưa cho tôi xem một kiểu khác.
Ỷ vào việc tôi không nhìn thấy, còn cố ý lắc lắc điện thoại trước mặt tôi.
“Thích.”
“Thích Lục Lê.”
“Muốn ôm cậu vào lòng.”
“Muốn hôn môi cậu.”
“Muốn sờ, muốn l.i.ế.m, muốn…”
“...”
Về sau lời lẽ càng lúc càng trắng trợn, tôi gần như chạy trốn vào phòng tắm.
Tim đập loạn như mất kiểm soát.
Đúng là điên rồi.
Cuối cùng cũng chịu đựng tới buổi tối.
Chúng tôi nằm chung trên một chiếc giường, tôi còn đang do dự có nên thú nhận với hắn hay không thì hắn lại bắt đầu trêu tôi: “Lục Lê, sau lưng cậu có gián.”
Lần này tôi không tin nữa, người cũng không động đậy, chỉ quay đầu liếc nhìn một cái.
Không ngờ xuyên qua màn chống muỗi, thật sự nhìn thấy thấp thoáng một cái bóng tóc buộc hai bên đang đung đưa.
Tôi sợ tới mức chui thẳng vào lòng Tần Nhiên.
Hắn lập tức ôm c.h.ặ.t lấy tôi.
Hai cơ thể dán sát không còn khe hở. Môi Tần Nhiên áp bên tai tôi, giống như đang hôn.
Hơi thở ấm nóng phả lên vành tai: “Lục Lê, thật ra cậu nhìn thấy rồi đúng không?”
Không phải câu hỏi, mà là giọng điệu khẳng định.
Trong bóng tối, cơ thể tôi cứng đờ, không phủ nhận.
11
“Cậu nhìn thấy bao nhiêu rồi?”
Giọng Tần Nhiên không hề có vẻ xấu hổ vì bị phát hiện, ngược lại còn mang theo chút... chờ mong?
Tôi lắp bắp: “Không nhiều lắm.”
Hắn dụi đầu vào hõm cổ tôi, giọng nói trầm thấp, mặt dày hỏi: “Lục Lê, tôi tập tạ có đẹp không?”
Tôi không nhịn được muốn đẩy hắn ra: “Biến thái.”
Thế nhưng cổ tay lại bị hắn nắm c.h.ặ.t, lòng bàn tay nóng rực.
Hắn kéo tay tôi luồn vào trong vạt áo mình, đặt lên cơ bụng. Cảm giác dưới lòng bàn tay vừa nóng vừa săn chắc.
Giọng nói trầm thấp kia vẫn tiếp tục dụ dỗ: “Lục Lê, chẳng phải cậu rất thích tôi sao? Còn nhớ lần ăn Tết ở nhà tôi không? Khi đó cậu chỉ ôm thôi còn chưa đủ, còn vùi mặt vào người tôi nữa. Mặt cậu mềm lắm, cọ lên người tôi đến mức...”
Lời hắn khiến tôi đỏ bừng từ mặt tới tận cổ.
Tôi lần theo âm thanh, chạm tới miệng hắn rồi lập tức bịt c.h.ặ.t lại không cho nói tiếp.
“Im miệng.”
Nhưng trong lòng bàn tay lại truyền tới cảm giác ẩm ướt.
Tần Nhiên nắm cổ tay tôi, đầu lưỡi chậm rãi l.i.ế.m hôn lòng bàn tay. Tay còn lại của hắn vẫn dẫn tay tôi chậm rãi di chuyển, từ cơ bụng lên cơ n.g.ự.c rồi tới...
Giống như đang cố tình khoe khoang điều gì đó.
Không thể không thừa nhận. Đúng là tất cả đều thuộc kiểu tôi thích.
Giọng hắn vang ra từ kẽ ngón tay: “Lục Lê, nếu ghét thì đ.á.n.h tôi đi.”
Tôi bị hắn trêu đến mơ mơ màng màng. Cuối cùng mắt thấy sắp không kiểm soát nổi nữa, tôi hung hăng đá hắn một cái.
Tần Nhiên bị tôi đá đến bật ra tiếng rên trầm thấp, vậy mà vẫn không chịu buông tôi ra.
Giọng hắn run nhẹ, khóe mắt đỏ lên nhìn tôi: “Lục Lê, thích thật đấy, đá thêm cái nữa đi.”
Đệt.
Trước đây sao tôi không phát hiện Tần Nhiên lại biến thái như vậy chứ?
Tôi nghiến răng mắng hắn: “Tránh xa tôi ra.”
12
Suốt cả đêm, tôi không cho phép Tần Nhiên ôm mình ngủ.
Sáng hôm sau, hắn cẩn thận xin lỗi tôi. Nhưng tôi không để ý tới hắn.
Không phải vì giận, mà là thật sự không biết phải đối mặt thế nào…
Với sự thật rằng kẻ thù không đội trời chung mà tôi luôn nghĩ ghét mình từ bé đến lớn, thật ra lại là một tên biến thái âm thầm dòm ngó tôi.
Quan trọng nhất là tôi vậy mà không hề bài xích.
Những hành động vượt giới hạn của Tần Nhiên tối qua khiến tôi vừa xấu hổ, vừa căng thẳng, lại khó chịu đến khó nhịn. Chỉ duy nhất không thấy ghét.
Nếu Tần Nhiên là biến thái, vậy kiểu nửa đẩy nửa thuận theo như tôi thì tính là gì đây?
Nhưng tôi không ngờ, để dỗ dành tôi, Tần Nhiên gần như dùng hết mọi cách.
Tần Nhiên cao ngạo, miệng cứng hơn ai hết lại quỳ trước mặt tôi, cúi người xuống, dùng cách mềm mại nhất để lấy lòng tôi.
Tôi siết c.h.ặ.t tóc hắn, gần như sắp không kìm được âm thanh.
Hắn rút một tờ khăn giấy, khẽ cười: “Lục Lê, cậu vui thì tôi cũng vui.”
Sau đó đứng dậy đi vào phòng tắm, không lâu sau bên trong vang lên tiếng nước chảy.
Mãi rất lâu tôi mới bình tĩnh lại được.
Sau khi chỉnh đốn lại bản thân, nhân lúc Tần Nhiên còn đang ở trong phòng tắm, tôi gần như bỏ chạy khỏi căn hộ.
Dọc đường, tôi không ngừng tự nhủ với bản thân: Mình đi tìm cố vấn để kết thúc thời gian xin nghỉ. Tuyệt đối không phải đang trốn tránh điều gì.
Sau khi thấy tôi hồi phục thị lực, cố vấn vô cùng vui mừng.
Còn những tiết học bị bỏ lỡ, thầy giúp tôi xin học bù tín chỉ cùng sinh viên khóa dưới.
Mọi chuyện cuối cùng cũng ổn thỏa.
Lúc bước ra khỏi văn phòng, ánh mặt trời chiếu lên người tôi thật ấm áp.
Tôi ngẩng đầu lên, lại vô thức nghĩ tới Tần Nhiên.
Trong những ngày tháng không nhìn thấy, hắn giống như mặt trời này, kéo tôi ra khỏi bóng tối sâu không thấy đáy.
Trên đường trở về căn hộ, tôi quyết định về nói rõ mọi chuyện với hắn.
Đi được nửa đường, tôi lại bị đội trưởng đội Challenge Cup chặn trong một con hẻm.
Hai mắt cậu ta đỏ ngầu, “bịch” một tiếng quỳ xuống trước mặt tôi: “Lục Lê, cậu có thể nói với giáo viên của cậu một tiếng được không, đừng hủy thành tích dự án của tôi.”
“?”