2

Hồi nhỏ, bố mẹ vì bận rộn công việc nên ít khi chăm sóc tôi.

Chính vì vậy, họ luôn cảm thấy áy náy và cố gắng đáp ứng mọi yêu cầu của tôi.

Thậm chí ngay cả khi tôi nảy sinh sự ỷ lại và tính chiếm hữu quá mức đối với Lục Căng Dã.

Họ cũng chỉ khuyên bảo Lục Căng Dã: "Con nhường em gái một chút."

Thế là từ sau khi tôi chào đời, bên người Lục Căng Dã có thêm một cái đuôi nhỏ.

Anh đi đến đâu, tôi bám theo đến đấy.

Cho đến một ngày tôi bị nhân viên quán bar cản lại: "Vị thành niên không được vào quán bar."

Tôi nắm c.h.ặ.t lấy vạt áo của anh trai, lắc đầu: "Không chịu đâu, em muốn đi cùng anh trai cơ."

Khi ấy Lục Căng Dã cũng mới tròn 18 tuổi, đang là cái tuổi ham chơi.

Thế là anh mất kiên nhẫn gạt tay tôi ra, gọi quản gia đến đón tôi về nhà.

Đợi đến 11 giờ đêm, sau khi chơi bời xong xuôi, anh mới mở điện thoại ra.

Phát hiện quản gia đã gọi cho mình không biết bao nhiêu cuộc, lúc này anh mới bàng hoàng biết được.

Tôi đã bị lạc rồi.

Anh trai tôi vội vàng gọi một nhóm người, điên cuồng tìm kiếm tôi suốt nửa ngày trời.

Cuối cùng, ở một bụi cỏ khuất lấp ngay trước cửa quán bar, anh tìm thấy tôi đang cuộn tròn ngủ say.

Sắc mặt anh sa sầm xuống, gặng hỏi tôi tại sao lại chạy lung tung.

Tôi bị anh làm cho tỉnh giấc, trong cơn mơ màng bèn cọ cọ vào má anh rồi nói.

"... Muốn được gặp anh trai sớm hơn một chút."

Kể từ đó, Lục Căng Dã rất hiếm khi đến quán bar nữa.

Còn tôi thì cậy được bố mẹ thiên vị, bắt đầu lên mặt sai bảo anh.

Lục Căng Dã vừa phải phục dịch tôi, vừa nghiến răng nghiến lợi buông lời đe dọa.

"Lục Vãn Sênh, nếu không phải là ruột thịt, anh ném em ra ngoài đường ngay lập tức."

Lúc đó tôi chẳng thèm bận tâm, vẫn tiếp tục sai khiến anh như thường.

Thế nhưng hiện tại, tôi đang cầm trên tay tờ giấy giám định huyết thống.

Và phát hiện ra một sự thật.

Tôi thực sự không phải con ruột.

3

Toang rồi.

Lần này thì toang hẳn rồi.

Tôi nơm nớp lo sợ trở về nhà.

Bố mẹ thường xuyên đi công tác xa, nên ở nhà thường chỉ có tôi và Lục Căng Dã.

Sau khi về đến nhà, tôi phát hiện Lục Căng Dã không có ở đây.

Ăn tối xong, quản gia đặc biệt chừa lại một phần bữa khuya để đợi Lục Căng Dã về ăn.

Thế nhưng đợi mãi đến 10 giờ đêm, phần đồ ăn khuya đã nguội ngắt rồi mà anh vẫn chưa về.

Nhìn bác quản gia cứ đứng đợi mãi ở bên cạnh, tôi cuối cùng vẫn gọi một cuộc điện thoại cho Lục Căng Dã.

Điện thoại nhanh ch.óng được kết nối.

Còn chưa kịp để tôi lên tiếng, đầu dây bên kia đã truyền đến tiếng nói chuyện ồn ào.

"Anh Lục, ai gọi đến mà anh bắt máy nhanh vậy."

"Không phải là em gái đang giục anh về nhà đấy chứ? Ôi, có em gái thích thật đấy."

Lục Căng Dã bất lực nói: "Biết sao được, em gái tôi quả thực bám người quá."

Vừa nói, anh vừa áp điện thoại vào sát tai, cười hừ một tiếng.

"Mới có 10 giờ thôi mà, lại muốn giục anh về nhà rồi à?"

Ở phía bên kia điện thoại, loáng thoáng còn nghe thấy tiếng thở dài thán phục của hội anh em.

Tôi sợ Lục Căng Dã thực sự sẽ mất kiên nhẫn với mình, bèn vội vàng thanh minh.

"Không phải đâu, không phải đâu, anh muốn chơi đến bao giờ cũng được."

Hơi thở của Lục Căng Dã bỗng khựng lại.

"Ý em là sao?"

Tôi nhìn phần đồ ăn khuya đã lạnh ngắt, rụt rè hỏi.

"Nếu anh không về, em sẽ bảo quản gia dọn dẹp phần đồ ăn khuya rồi đi nghỉ nhé."

Lục Căng Dã bỗng nhiên im lặng.

Hồi lâu sau, anh mới ra vẻ bừng tỉnh hiểu ra.

"Lần này lại còn biết lấy quản gia ra làm cớ để giục anh về cơ đấy?"

"Được rồi, anh về ngay đây."

Nói xong, anh liền cúp máy.

Tôi: "??"

Nếu là ngày trước, Lục Căng Dã mà dám về muộn thế này.

Thì tôi đã sớm khóa c.h.ặ.t cửa chính lại, rồi lên lầu đi ngủ từ đời nào rồi.

Nhưng hiện tại tôi không dám làm mình làm mẩy nữa, lại có ý muốn xoa dịu mối quan hệ với anh.

Thế là tôi tiếp tục ngồi đợi trên sofa, dự định lát nữa sẽ đích thân hâm nóng lại đồ ăn khuya cho anh.

Kết quả là đợi mãi đợi mãi, tôi ngủ quên béng trên sofa lúc nào không hay.

Không biết đã qua bao lâu, tôi cảm nhận được bản thân đang được ai đó nhẹ nhàng bế lên.

Theo bản năng, tôi vòng tay ôm lấy cổ người đó rồi mở mắt ra.

Đập vào mắt tôi chính là ánh mắt đang nén giận của anh trai.

"Lục Vãn Sênh, để ép anh về nhà, em không tiếc lấy cả sức khỏe của mình ra làm trò đùa đấy à?"

"Đã 11 giờ đêm rồi, sao em có thể thức khuya mà không về phòng ngủ hả?"

Tôi chẳng hiểu nổi vì sao anh lại tức giận.

Tôi còn chưa thèm nổi cáu, cũng chưa khóa cửa nhốt anh ở ngoài kia mà.

Nhưng tôi vẫn nhớ đến việc hâm nóng đồ ăn khuya cho anh, bèn giãy giụa đòi xuống.

Lục Căng Dã siết c.h.ặ.t vòng tay hơn.

"Được rồi, đừng giận nữa."

"Anh hứa từ nay về sau sẽ về trước 9 giờ rưỡi, thế đã vừa lòng em chưa?"

Tôi nghiêm túc giải thích.

"Anh có về muộn một chút cũng không sao đâu ạ."

Lục Căng Dã nhíu mày: "Lại nói lẫy cái gì đấy?"

Tôi: "..."

Chương 2 - Sau Khi Tôi Thôi Đeo Bám Anh - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia