Biểu ca bị người ta hạ dược, ta là kẻ nhặt được món hời nên hắn bị ép cưới ta.
Di mẫu ngày ngày sắc mặt khó coi với ta, nói ta trèo cao với biểu ca, còn nói phụ mẫu ta ham ăn lười làm, ăn bám con rể.
Mọi người đều chờ ta làm một nữ tử cương liệt, đoạn tuyệt với biểu ca.
Nhưng ta chỉ bưng một đĩa hạt dưa đưa cho bà:
“Nương à, người nuôi biểu ca thật tốt, chỉ là cái eo này không được lắm.”
Đêm đó, biểu ca vốn thanh lãnh, thần sắc khó đoán lại cắn nhẹ vành tai ta, giọng lạnh lùng mang theo chút khàn:
“Biểu muội, phu quân lực eo thế này… nàng hài lòng chứ? Nói đi… ừm?”
…