Tôi nhíu mày.
"Quan Diên. Chúng ta chia tay vì anh có vị hôn thê."
"Vị hôn thê?"
Thấy anh còn giả vờ.
Tôi tức giận.
"Tin Hứa Như Nghi m.a.n.g t.h.a.i ai cũng biết. Đừng nói bây giờ anh còn định phủ nhận nhé?"
"Cô ấy m.a.n.g t.h.a.i thì liên quan gì đến anh? Đứa bé đâu phải con anh."
"..."
"Không phải con anh? Anh bị cắm sừng à? Phát hiện từ khi nào vậy?"
Quan Diên day trán.
"Anh biết từ lâu rồi."
Tôi lại hít vào một hơi.
"Vậy, anh tự nguyện bị cắm sừng?"
Quan Diên tức đến mức tỉnh rượu được phân nửa.
"Khương Lê. Hai năm rồi. Khả năng đọc hiểu của em vẫn tệ như vậy."
Lúc ấy, tôi mới biết.
Hứa Như Nghi là em họ của Quan Diên.
Cô ấy và bạn trai yêu nhau đã hai năm.
Vì cả hai đều là thần tượng.
Không tiện công khai nên luôn lén lút qua lại.
Trước đó, hai người cùng đi xem World Cup.
Bị paparazzi chụp được.
Sợ chuyện tình cảm lộ ra.
Hứa Như Nghi vội gọi Quan Diên, lúc đó đang công tác ở Mỹ, đến cứu nguy, nhưng cô ấy không biết mình đã mang thai.
Đi đường xa lại chưa quen khí hậu, ngay đêm về nước đã ra m.á.u.
Lúc ấy bạn trai cô ấy là Lộ T.ử Kỳ vẫn chưa về.
Trong nhà chỉ có một mình.
Quá hoảng loạn nên mới gọi Quan Diên tới giúp.
Tôi không ngờ...
Mọi chuyện lại đơn giản như vậy.
"Thế sao lúc đó anh không nói với em?"
"Hứa Như Nghi có thân phận đặc biệt. Lại quá gấp, nên không kịp. Hơn nữa, anh nhớ lúc đó có người còn tát anh một cái."
À.
Là tôi.
"Thế sau đó anh cũng có thể giải thích mà!"
Sắc mặt anh càng lạnh, anh lấy điện thoại ra, mở khung chat của tôi.
Một màu đỏ ch.ót.
Toàn dấu chấm than.
À.
Tôi chặn anh rồi.
"Em không tin. Một tổng giám đốc như anh thật sự muốn giải thích thì lại không làm được sao?"
"Làm được chứ. Sao lại không?"
Quan Diên cười lạnh.
"Biết em thích đọc tin lá cải. Anh bỏ ra bảy con số. Để ba chủ đề #QuanDiênLàAnhHọ, #HứaNhưNghiLộTửKỳ, #LộTửKỳĐưaHứaNhưNghiĐiKhámThai đứng đầu bảng suốt ba ngày. Dì anh, mẹ của Hứa Như Nghi suýt nữa vì thế mà đuổi anh khỏi nhà. Bây giờ, đến ch.ó ngoài đường cũng biết đứa bé không phải của anh. Chỉ có em là không biết. Anh làm nhiều như vậy. Mà em không xem lấy một lần?"
À, lúc đó tôi sốt.
Cắt mạng luôn.
Tôi vắt óc tìm lý do.
"Nhưng... nhưng trước khi đi em cũng gọi điện cho anh mà."
Anh cười mỉa.
"Ừ. Em gọi đúng hai cuộc. Phóng viên còn chăm gọi hơn em."
Ngẫm lại cũng đúng.
Lúc đó chắc anh bận tối mắt tối mũi.
Tôi lập tức không dám cãi nữa.
Quan Diên khẽ thở dài.
Kéo tôi vào lòng.
Hôn nhẹ lên trán tôi.
"Rốt cuộc, anh phải làm thế nào, em mới tin anh thật sự thích em?"
Vừa dứt lời, giọng oang oang của Kỳ Diệu vang lên.
"Sao hai người lâu thế? Cùng rơi xuống hố xí à?"
Rồi bước chân khựng lại.
"Đệt!"
Anh ấy lùi hai bước.
Lại tiến lên hai bước.
"Đệt! Khoan… Khoan khoan! Hình như anh uống nhiều rồi."
"Hai người… Vừa hôn trán đúng không? Không đúng, ai thích ai cơ? Rượu hại người! Rượu hại người! Quan Diên tỉnh táo đi! Tiểu Khương là cháu gái của cậu mà!!!"
17
Người ta nói.
Xa nhau một thời gian.
Gặp lại còn hơn tân hôn.
Sau khi hiểu lầm được hóa giải, hai người chính thức quay lại bên nhau.
Tháng Sáu.
Buổi bảo vệ luận văn tốt nghiệp.
Đề tài của tôi: "Chiến lược định giá tối ưu và phân bổ phương tiện cho nền tảng gọi xe theo mô hình dịch vụ khác biệt" được xếp loại xuất sắc.
Ngày tốt nghiệp.
Tôi đại diện sinh viên ưu tú lên phát biểu.
Quan Diên và Kỳ Diệu cũng đến dự lễ với tư cách người thân.
Kỳ Diệu chưa từng học đại học.
Cầm điện thoại quay phim suốt buổi.
Ảnh thì liên tục gửi vào nhóm chat.
Anh Trương (Alphard):
[Chúc mừng em gái tốt nghiệp!]
Chị Lưu (BMW X7):
[Tiểu Khương nhà mình là xinh nhất! Trưa sang nhà chị ăn cơm nhé!]
Anh Lý (Audi A8):
[Mấy người chưa có thành ý. Tôi in ảnh em gái dán luôn lên xe rồi. Ha ha, cùng cả nước ăn mừng!]
Nói xong còn gửi thêm một bức ảnh. Trên cửa kính chiếc Audi A8 dán một băng rôn.
Bên cạnh là tấm ảnh thẻ của tôi được cắt phóng to.
Viết: Chúc mừng cháu gái lớn tốt nghiệp!
Tôi: ???
Thật sự...
Không cần đâu!!!
Buổi lễ kết thúc, tôi đang chụp ảnh với bạn học.
Kỳ Diệu cầm ly trà sữa.
Đứng cạnh Quan Diên, người đang ôm bó hoa lặng lẽ chờ tôi.
"Ê, cậu của Tiểu Khương. Cháu gái anh tốt nghiệp rồi. Sắp đến công ty tôi làm nhé."
À đúng rồi.
Cuối cùng tôi vẫn nhận lời mời "Boss tuyển thẳng" của Kỳ Diệu.
Lý do rất đơn giản.
Tôi hứng thú với hướng phát triển của công ty anh ấy.
Hơn nữa, dù nhìn có vẻ chẳng đáng tin.
Bằng cấp cũng không cao.
Nhưng anh ấy có chí tiến thủ, có quan hệ.
Đầu óc cũng nhanh nhạy.
Tôi không biết sau này sự nghiệp của chúng tôi sẽ thế nào nhưng như Kỳ Diệu từng nói:
"Sợ gì. Cùng lắm thì quay lại chạy xe công nghệ."
Chính vì chuyện này.
Quan Diên còn giận dỗi mấy ngày.
Không hiểu sao anh cứ xem Kỳ Diệu là tình địch tưởng tượng.
Luôn cảm thấy đối phương có ý đồ xấu.
Nghe vậy.
Quan Diên cười khẩy.
"Công ty nhỏ thôi."
"Đúng, nhưng cháu gái anh lại chọn công ty nhỏ. Không chọn tập đoàn niêm yết của anh."
Mặt Quan Diên càng đen.
Kỳ Diệu vẫn tiếp tục đắc ý.
"Hơn nữa. Mỗi ngày đủ tám tiếng làm việc. Đều ở cạnh tôi nhé."
Quan Diên mím môi.
"Ở cạnh tôi mười sáu tiếng."
Kỳ Diệu cười híp mắt.
"Nhưng ở cạnh tôi là lúc tỉnh táo cơ."
Tôi cũng chẳng biết ban ngày Quan Diên bị kích thích điều gì.
Tối về, anh cứ bám lấy tôi.
Nhất quyết không chịu để tôi ngủ.
Cuối cùng tôi đành tát anh một cái.
Lúc này anh mới chịu ngoan ngoãn đi tắm nước lạnh.
Đúng lúc đó, điện thoại tôi rung lên.
Kỳ Diệu (Rolls-Royce Phantom):
[Hôm nay anh trả thù giúp em rồi.]
[Nhớ nhé.]
[Ở cạnh đàn ông thì phải biết giữ họ luôn thấy thiếu một chút, ngốc một chút.]
— HẾT —