Tôi vừa bước vào văn phòng đã thấy Lâm Nhung Hoa đang ngồi trên đùi chồng tôi, dùng nắm tay nhỏ khẽ đ.ấ.m vào n.g.ự.c hắn.
Thấy tôi vào, hai người họ không hề hoảng hốt, Lâm Nhung Hoa thậm chí còn điều chỉnh tư thế, tìm một vị trí thoải mái hơn, rồi mỉm cười nói với tôi:
“Chị dâu đến rồi sao?”
Nụ cười trên mặt Lý Giang Thanh lập tức thu lại khi nhìn thấy tôi.
“Đây là công ty, vào sao không gõ cửa?”
Tôi rất muốn nói tôi đã gõ rồi, chỉ là hai người mải liếc mắt đưa tình nên không nghe thấy, nhưng những chuyện đó không còn quan trọng nữa.
Chính thư ký dẫn tôi vào cũng không nhịn được lên tiếng:
“Lý tổng, phu nhân có gõ cửa, tôi cũng đã gọi điện báo trước cho anh rồi.”
Dường như lúc này Lâm Nhung Hoa mới nhớ ra còn người khác ở đây, cô ta làm ra vẻ thẹn thùng, từ trên người Lý Giang Thanh bước xuống, nhưng vẫn không quên xoa đầu hắn như vuốt ve một chú ch.ó con.
“Anh nhớ nói với chị dâu nhé.”
Lý Giang Thanh nắm tay cô ta, dịu dàng bóp nhẹ.
“Yên tâm, anh biết rồi.”
Họ trông chẳng khác nào một cặp tình nhân đang trong tuần trăng mật.
Lâm Nhung Hoa kiêu căng rời đi trước mặt tôi, thư ký cũng rất biết điều, đóng cửa lại.
Trong văn phòng, chỉ còn lại tôi và Lý Giang Thanh, tôi ngồi xuống ghế đối diện hắn.
“Thanh mai trúc mã của anh…”
Câu nói còn chưa kịp nói hết, Lý Giang Thanh đã mất kiên nhẫn cắt ngang:
“Bọn anh đang bàn chuyện công việc, cô ấy đi giày cao gót bị trượt chân, anh chỉ là đỡ một chút, chẳng lẽ lại để cô ấy ngã xuống đất?”
Tôi lười tranh luận xem đỡ kiểu gì mà thành ra tư thế kia, còn đỡ lâu đến vậy.
Nhìn bộ dạng chột dạ của hắn, tôi đi thẳng vào vấn đề:
“Chuyện quan trọng mà thanh mai của anh nói là chuyện gì?”
Lý Giang Thanh rõ ràng ngạc nhiên, vì tôi hoàn toàn không phản ứng với cảnh tượng vừa rồi, thậm chí không hỏi thêm một câu.
Nếu là trước kia, tôi đã làm ầm ĩ đến mức ai cũng mất mặt, nhưng bây giờ tôi lại bình tĩnh đến lạ.
Nén lại cảm giác bực bội trong lòng, Lý Giang Thanh lấy ra một tập hồ sơ từ ngăn kéo.
Trên bìa, bốn chữ thỏa thuận ly hôn đập vào mắt tôi.
“Đây là ly hôn giả.” Thấy sắc mặt tôi thay đổi, hắn vội giải thích. “Em cũng biết mà, Nhung Hoa theo chủ nghĩa độc thân, cả đời không kết hôn, nhưng gia đình thúc ép quá, nên buộc phải làm một đám cưới cho có hình thức.”
Kiếp trước hắn cũng nói y hệt như vậy, tôi từng cười nhạo hắn, đã chỉ là hình thức, vậy tại sao phải thật sự ly hôn?
Hắn trả lời không muốn người quen biết mối quan hệ của chúng tôi đem chuyện này ra cười nhạo Nhung Hoa, khiến cô ta khó xử, nhưng hoàn toàn không nghĩ xem tôi sẽ bị đặt vào tình cảnh nào.
“Em yên tâm, chỉ là ly hôn giả thôi. Anh và Nhung Hoa đã bàn rồi, ba năm sau sẽ âm thầm ly hôn, rồi anh tái hôn với em, mọi thứ vẫn như bây giờ, sẽ không thay đổi.”
Hắn chuẩn bị sẵn một đống lời để thuyết phục tôi, nhưng tôi chẳng buồn nghe thêm.