Quý Sơ lấy điện thoại ra gọi một cuộc, giọng điệu trở nên lạnh lùng: "Đám người đó các cậu tự xem xét xử lý đi, tôi phải về thành phố A trước."
Cúp máy, anh cầm lấy vé máy bay rồi sải bước qua cửa an ninh. Tìm được chỗ ngồi, anh mỉm cười đắc ý khi thấy người ngồi ngay đối diện mình chính là Thời Thất.
Nhìn thấy nụ cười của anh, Thời Thất chỉ khẽ nhướng mày, lười biếng nhắm mắt lại chìm vào giấc ngủ.
Quý Sơ cứ thế đăm đắm ngắm nhìn dung nhan say ngủ của cô cho đến khi máy bay hạ cánh. Anh tiếp tục bám theo Thời Thất ra tận bãi đỗ xe. Khi đã tìm thấy xe của mình, Thời Thất quay lại nhìn gã đàn ông dai dẳng phía sau, buông một câu lạnh nhạt: "Đội trưởng Quý, không hẹn ngày gặp lại."
Nhìn theo bóng lưng kiêu kỳ ấy, Quý Sơ lẩm bẩm: "Không có chuyện đó đâu." Thấy chiếc siêu xe màu đỏ lao v.út đi, anh mỉm cười thầm nghĩ: Cô ấy quả thực rất si mê màu đỏ.
Về đến nhà, Thời Thất dùng xong bữa tối liền trở về phòng. Liếc nhìn đồng hồ mới hơn chín giờ, cô cầm điện thoại gọi cho Lục Bạch. Đầu dây bên kia vừa nhấc máy, cô đã điềm đạm cất lời: "Anh Lục, ngày mai tôi sẽ đến chụp ảnh. Nếu không, cả tháng tới tôi sẽ không có thời gian đâu."
Nghe vậy, Lục Bạch mừng rỡ vội vàng đáp ứng: "Thời tiểu thư, vậy ngày mai mấy giờ cô có thể đến chụp?"
"Đúng một giờ chiều mai tôi sẽ có mặt tại công ty các anh." Thời Thất vừa nói vừa nhàn nhã vuốt ve bộ lông mềm mượt của Bạch Đoàn.
"Vậy ngày mai tôi sẽ chờ Thời tiểu thư. Chúc tiểu thư ngủ ngon," Lục Bạch hớn hở nói rồi cúp máy.
Thời Thất tiếp tục âu yếm mèo nhỏ: "Cục Cưng, ta vào không gian tu luyện trước đây, mi cứ ngoan ngoãn ở trong phòng nhé."
Bạch Đoàn hất mặt, kiêu ngạo đáp: "Chủ nhân đã dặn vậy thì sao ta dám không nghe. Chào chủ nhân nhé!"
Cô mỉm cười dịu dàng vuốt ve nó lần nữa: "Cục Cưng ngoan lắm, tạm biệt mi."
Chỉ bằng một ý niệm, Thời Thất tiến vào không gian linh thức. Cô ngâm mình trong dòng suối mát lành nửa canh giờ, sau đó chỉnh tề y phục, ngồi kiết già dưới cội bồ đề bắt đầu điều tức. Ba giờ sau, cô tung một quả cầu lửa rực rỡ x.é to.ạc không gian tĩnh lặng. Tu vi rốt cuộc cũng thăng tiến! Hiện tại, cô đã chính thức bước vào cảnh giới Nguyên Đan trung kỳ. Không ngờ sau một thời gian dài đình trệ, cô lại đột phá cảnh giới một cách ngoạn mục như vậy.
Cô kiêu hãnh bước tới trước tòa tháp chín tầng, nhưng một giọng nói uy nghiêm vang vọng cản bước: "Tu vi của ngươi chưa đủ tiêu chuẩn, không được phép bước vào Cửu Trùng Tháp."
Thời Thất khẽ thở dài, tâm niệm khẽ động, lập tức trở lại phòng ngủ. Mở tủ quần áo, cô chọn một chiếc váy hai dây dáng ngắn màu đỏ rực, khoe trọn làn da trắng ngần như ngọc. Đi thêm đôi giày cao gót màu đen và điểm xuyết bờ môi bằng sắc son đỏ thẫm, cô ôm Bạch Đoàn lên, thì thầm: "Cục Cưng, chúng ta phải ra ngoài để trả lời Ôn Như Ngọc thôi."
Bạch Đoàn chớp đôi mắt to tròn đáng yêu: "Chủ nhân, chúng ta xuất phát thôi!"
Thời Thất nhẹ nhàng đặt mèo nhỏ xuống giường: "Chờ ta một lát, ta vào không gian chuẩn bị chút đồ đã." Nói đoạn, cô biến mất vào không gian tĩnh lặng.
Chạm nhẹ vào vòng tay, cô chọn lấy một chiếc thùng gỗ lớn, lập tức nước linh tuyền thanh khiết tuôn tràn đầy ắp. Nhấn nút xác nhận, chiếc thùng gỗ nháy mắt biến mất.
Trở lại phòng ngủ, cô ôm Bạch Đoàn bước sang phòng của Thời Hạo Thần. Bằng một thao tác trên vòng tay, chiếc thùng gỗ chứa đầy linh tuyền lập tức hiện ra giữa phòng anh trai: "Anh hai, thứ anh cần em đã chuẩn bị xong rồi nhé."
Thấy em gái ăn vận lộng lẫy vào giờ này, Thời Hạo Thần ngạc nhiên hỏi: "Khuya rồi còn ăn mặc đẹp thế này, em định đi đâu vậy?"
Cô vuốt ve Bạch Đoàn, khẽ đáp: "Em có chút việc gấp cần ra ngoài một chuyến. Em đi trước đây, bái bai anh!"
Thời Thất ôm chú mèo tiến xuống gara, lái chiếc siêu xe màu đỏ yêu thích lao v.út vào màn đêm, hướng thẳng đến ngọn núi đêm qua. Dừng xe ở lưng chừng, cô ôm Bạch Đoàn sải bước lên đỉnh núi.
Nghe tiếng động, Ôn Như Ngọc quay đầu lại. Vừa chạm mắt với dáng vẻ yêu kiều và nhan sắc khuynh thành của Thời Thất, khuôn mặt vị công t.ử ôn nhuận phút chốc đỏ bừng. Ở thời đại của hắn, nữ giới tuyệt đối không được phép ăn vận táo bạo như thế này.
Thời Thất ung dung bước tới trước mặt anh, vừa vuốt ve Bạch Đoàn vừa thong thả cất lời: "Tôi đồng ý với điều kiện của anh. Tối mai chúng ta sẽ hội ngộ tại nơi này."