Hạ Lan bật cười: "Tôi chỉ đùa thôi, sao cậu uống nhanh thế? Rượu vang đỏ phải từ từ nhấm nháp chứ."
An Sâm Lâm cười: "Tại rượu ngon quá, em đúng là sâu rượu mà."
Hạ Lan nhắc nhở: "Uống ít thôi. Hôm nay còn nướng BBQ, nhiều việc lắm đấy."
An Sâm Lâm gật đầu: "Được ạ. Em nướng thịt giỏi lắm!"
An Sâm Lâm cảm thấy Hạ Lan rất gần gũi. Với địa vị như anh, ngôi nhà lại không hề xa hoa phô trương mà vô cùng ấm cúng. Khắp nơi đều là đồ lưu niệm từ những chuyến du lịch, tràn ngập hơi thở của cuộc sống. Mọi người cùng nhau chuẩn bị, người nhóm lò, người cắt thịt bò, người chuẩn bị nước sốt. Mọi người cùng nhau trò chuyện rôm rả.
An Sâm Lâm bận rộn nhưng vô cùng vui vẻ. Cậu nướng hết mẻ này đến mẻ khác, chẳng mấy chốc đã thân thiết với mọi người.
"Bây giờ mới biết cậu nướng BBQ giỏi thế đấy!"
"Đây là miếng bò nướng ngon nhất tôi từng ăn."
An Sâm Lâm cười tươi: "Lúc đi du lịch em rất thích ăn đồ nướng, ăn nhiều thành ra cũng tích lũy được ít kinh nghiệm."
Đúng lúc đó, giọng trầm của Hạ Lan vang lên bên tai: "Cậu còn chưa ăn gì cả. Chỗ này khói b.ắ.n lắm, ra đây ngồi đi."
Anh đưa cho cậu một tờ khăn giấy, An Sâm Lâm nhận lấy. Sau đó Hạ Lan gắp cho cậu một ít hải sản và rau nướng.
"Cảm ơn anh."
Hạ Lan hỏi: "Chơi vui không?"
"Đương nhiên rồi. Nhà anh rất dễ chịu, hôm nay trời cũng đẹp nữa."
Hạ Lan nhìn cậu: "Tâm trạng hiện tại khá ổn nhỉ. Không biết mấy tin tiêu cực trên mạng có ảnh hưởng đến cậu không?"
An Sâm Lâm biết anh đang nhắc đến những chuyện gần đây: "Mọi người đều cản em xem, lại còn rất quan tâm nên em thấy bình thường."
Hạ Lan khẽ nói: "Doanh thu phòng vé bốn tỷ, có công sức quảng bá của cậu. Cậu nổi tiếng như vậy là hoàn toàn xứng đáng."
An Sâm Lâm chỉ cười: "Nhưng ngày mai được đi Pháp cùng anh rồi, bao nhiêu người ghen tị không kịp kìa."
Hạ Lan hỏi: "Cậu không xem Weibo à?"
"Không. Anh cũng biết mà, thời gian trước đầy tin tiêu cực nên em chẳng muốn mở ra xem."
Hạ Lan nói: "Khán giả đều đang lên tiếng bênh vực cậu. Tôi cũng thấy cậu rất có thiên phú."
An Sâm Lâm cười đáp: "Đâu chỉ có mình em, còn có các tiền bối, các anh đại ảnh hậu nữa. Em sắp gia nhập đoàn quay phim mới rồi đấy."
Điều Hạ Lan nói, người đại diện cũng từng nhắc qua. Sau khi Đế Quốc 2 bùng nổ doanh thu phòng vé, rất nhiều người hâm mộ đã vô cùng bất bình, gây ra không ít dòng bình luận để đòi công bằng và cổ vũ cậu. Nhưng lúc ấy An Sâm Lâm đang vướng vào scandal bị bao nuôi, tâm trạng rối bời nên không để ý tới.
Hạ Lan gật đầu: "Biết nhìn về phía trước là tốt."
Trò chuyện với An Sâm Lâm được vài câu thì lại có người gọi Hạ Lan đi. An Sâm Lâm ngồi nghỉ dưới bóng cây, tiện tay chụp một tấm ảnh: "Thư giãn một chút."
Trong ảnh chỉ có bóng cây và bóng người. Chẳng bao lâu sau, đám đông đã ùa vào bình luận:
"Đi nghỉ ở đâu thế?"
"Đông người quá, có tin lớn gì à?"
"Đẹp quá chồng ơi!"
An Sâm Lâm chọn một bình luận rồi bắt đầu nói đùa: "Tôi đi trồng rau."
Ngay lập tức, chủ đề #An Sâm Lâm Trồng Rau leo lên hot search. Đến tối, chủ đề mới thực sự bùng nổ khi Hạ Lan bình luận dưới bài đăng: "Vườn nhà tôi bị cậu nói thành ruộng rau, nó buồn lắm đấy."
Trang Weibo của Hạ Lan đăng ảnh chụp tập thể ban ngày. Mọi người đều cầm ly cocktail do chính Hạ Lan pha, cùng nhau nâng ly. Phía sau là bãi cỏ, khu vườn và giàn bếp BBQ.
Ngay sau đó, hàng loạt chủ đề hot xuất hiện:
#An Sâm Lâm Trồng Rau Nhà Hạ Lan
#Phiên Bản Mới Của Cáo Mượn Oai Hùm: Nói Đùa
#Gián Điệp Lừa Gạt Hôn Quân Là Đây
Khắp nơi đều tràn ngập không khí vui vẻ, cư dân mạng cũng kéo nhau sang khu bình luận của Hạ Lan để xả láng:
"An Sâm Lâm đến vườn nhà anh làm gì thế? Thật sự đi trồng rau à?"
"Cocktail nhìn ngon quá. Có công thức không?"
"Nhiều ngôi sao thế!"
"Nam thần đăng thêm ảnh đi!"
Đáng tiếc, nam thần không có thời gian đăng ảnh. Lúc đó anh đang cùng An Sâm Lâm ra sân bay. Hai người hẹn giờ gần nhau nên gặp ngay ở bãi đỗ xe.
An Sâm Lâm nhìn thấy chiếc siêu xe của Hạ Lan thì không khỏi cảm thán.
Hạ Lan hỏi: "Thích xe à?"
An Sâm Lâm lắc đầu: "Em không biết lái, chỉ ngắm thôi."
Hạ Lan cười: "Giới trẻ bây giờ hình như không ai là không biết lái xe nhỉ? Hồi tôi còn trẻ cũng đã sở hữu không ít chiếc rồi."
An Sâm Lâm đáp: "Em thích được người khác chở hơn."
Hạ Lan cười: "Lần này sang Paris có thể lái du thuyền, cậu cũng chưa học à?"
An Sâm Lâm bất lực: "Em say tàu."
Hạ Lan phá lên cười. An Sâm Lâm nghĩ mình đúng là người phiền phức, nhưng Hạ Lan lại hỏi tiếp: "Thế có say máy bay không? Tôi có mang t.h.u.ố.c chống say đấy."
"Không say máy bay đâu." An Sâm Lâm nhìn anh với vẻ chân thành. "Anh là tiền bối trong giới điện ảnh hòa nhã nhất mà em từng gặp."
Ánh mắt đầy sức hút của Hạ Lan nhìn thẳng vào cậu: "Cậu còn trẻ, mới gặp được bao nhiêu người chứ."
An Sâm Lâm nói chắc nịch: "Dù năm mươi năm nữa cũng sẽ không có ai là 'người tình trong mộng' của công chúng như anh đâu."
Hạ Lan lại bật cười. An Sâm Lâm thầm nghĩ đúng là điểm cười của Hạ Lan thấp thật.
Đúng lúc ấy, đạo diễn Mạc cũng đến. Thấy hai người vừa đi vừa cười nói, ông mỉm cười: "Hai cậu trò chuyện hợp ghẻ nhỉ. Được rồi, chuẩn bị xuất phát thôi!"