An Sâm Lâm thật lòng biết ơn. Hôm ký hợp đồng cậu ăn mặc chỉnh tề, tinh thần rạng rỡ đến tham dự. Danh tiếng đúng là có thể làm người ta đẹp hơn. Vốn ngoại hình của An Sâm Lâm đã rất nổi bật, lại thêm khoảng thời gian này cậu dồn hết bực bội vào phòng tập gym, vóc dáng còn đẹp hơn trước rất nhiều. Chỉ cần mặc một chiếc áo phông rộng đơn giản cũng toát lên cảm giác như chụp ảnh thời trang.

Vì lượng người kéo đến gặp An Sâm Lâm quá đông nên nơi tổ chức sự kiện gần như chật kín. Sau lễ ký hợp đồng, An Sâm Lâm cùng chủ tịch tập đoàn dùng bữa.

Chủ tịch là một người đàn ông mập mạp nhưng vô cùng lanh lợi. Ông cười hiền hòa: "Trước đây bận quá nên chưa từng nghĩ đến chuyện mời cậu làm đại diện. Mãi đến khi vợ với con trai tôi nhắc suốt, tôi mới phát hiện ra mình đã bỏ lỡ một viên ngọc quý."

Những năm gần đây, rất nhiều doanh nghiệp Trung Quốc đều dốc sức mở rộng ra thị trường quốc tế: xây nhà máy, lập cơ sở, mở chi nhánh... Nhưng kết quả phần lớn đều không như mong đợi. An Sâm Lâm tuy mới chỉ đặt nửa chân vào Hollywood, vẫn còn là diễn viên tuyến ngoài, nhưng ít ra ngoại hình của cậu đã được khán giả Âu Mỹ công nhận. So với nhiều nghệ sĩ Trung Quốc khác, cậu rõ ràng phù hợp hơn để đại diện cho sản phẩm ở thị trường quốc tế.

Là một doanh nghiệp trong nước, Tập đoàn Huy Hoàng cũng không thể mời diễn viên gốc Hoa mang quốc tịch nước ngoài làm gương mặt đại diện. Sau khi điều tra kỹ lưỡng, thấy An Sâm Lâm không có bê bối thực sự nào, chủ tịch quyết định cậu chính là lựa chọn phù hợp nhất.

An Sâm Lâm cười nói: "Ngày trước chức vụ của tôi thấp quá nên chưa từng gặp ngài. Không ngờ ngài lại hiền hậu như một bậc trưởng bối vậy."

Chủ tịch nâng ly Mao Đài lên: "Từ nay đều là người một nhà cả. Vợ và con tôi thích cậu lắm, cứ bắt tôi xin chụp ảnh chung với cậu. Lát nữa tan tiệc họ sẽ đến đây."

Hình tượng của An Sâm Lâm vốn rất đẹp. Chỉ cần ảnh chụp ngoài phố hay ở sân bay cũng đủ leo hot search. Dù thời gian gần đây tài nguyên phim ảnh không nhiều, chỉ riêng gương mặt ấy cũng đủ khiến Tập đoàn Huy Hoàng để mắt riêng.

An Sâm Lâm vui vẻ chụp ảnh cùng gia đình chủ tịch, còn ký cả một chồng chữ ký.

Sau khi trở về, cậu than thở với Ân Hành: "Cuối cùng cũng xong."

Lúc này Ân Hành đang thu dọn hành lý. Anh quay lại hỏi: "Sao vậy? Bọn họ đối xử với cậu không tốt à?"

An Sâm Lâm lắc đầu: "Rất tốt. Chỉ là em không hiểu vì sao tiệc xã giao ở Trung Quốc lúc nào cũng phải uống rượu trắng."

Ân Hành thuận miệng đáp: "Chỉ hợp tác một lần thôi, không uống cũng được."

An Sâm Lâm thở dài: "Đó là công ty cũ của tôi. Không uống thì người ta sẽ bảo tôi mắc bệnh ngôi sao."

Ân Hành nhìn gương mặt đỏ bừng của cậu rồi đưa tay sờ trán.

An Sâm Lâm chớp mắt: "Hửm?"

Ân Hành nói: "Thấy mặt cậu đỏ quá, tôi tưởng cậu sốt."

An Sâm Lâm cười: "Không sao đâu. Tôi uống rượu là mặt đỏ ngay, chứ chưa say."

Ân Hành khoanh tay: "Người say thường đều nghĩ mình không say."

An Sâm Lâm bật cười: "Hay để tôi đi một đường thẳng cho anh xem?"

Ân Hành bất lực lắc đầu: "Không sao là được."

An Sâm Lâm ngồi xổm xuống nhìn vali của Ân Hành: "Để tôi giúp anh dọn nhé. Đồ của anh cũng nhiều thật."

Tai Ân Hành hơi đỏ lên. Anh vội đóng nắp vali lại: "Không cần."

An Sâm Lâm cười đầy ẩn ý: "Sao thế? Trong đó có gì không cho người khác xem à? Chia sẻ chút đi."

Ân Hành lảng sang chuyện khác: "Đừng quậy nữa. Để tôi nấu cái gì đó giúp cậu giải rượu."

An Sâm Lâm thừa nhận mình hơi hưng phấn. Nhìn bóng lưng Ân Hành đứng nấu cháo yến mạch trong căn bếp dưới ánh đèn đêm, cậu bỗng thấy khung cảnh ấy vô cùng ấm áp.

Ân Hành đặt nồi cháo lên bàn, tháo găng tay rồi cho rất nhiều mật ong vào bát, sau đó thêm sữa tươi. Không biết anh nấu kiểu gì, chỉ mới nếm một miếng, An Sâm Lâm đã kinh ngạc: "Ngon quá đi mất!"

Đây là lần đầu tiên cậu biết một bát cháo yến mạch đơn giản lại có thể ngon đến vậy.

Ân Hành nhắc: "Cẩn thận nóng. Đừng ăn nhanh."

An Sâm Lâm thật sự có cảm giác muốn ăn sạch cả nồi. Cậu ngượng ngùng cười: "Uống rượu xong ăn cháo đúng là dễ chịu thật. Anh mở quán được luôn đấy."

Ân Hành hỏi: "Tôi cho khá nhiều mật ong để giải rượu. Có ngọt quá không?"

An Sâm Lâm lắc đầu: "Không đâu. Vừa đẹp. Với lại tôi vốn thích đồ ngọt."

Ân Hành gật đầu rồi cũng múc cho mình một bát.

An Sâm Lâm bỗng nói: "Thật không nỡ để anh đi."

Ân Hành nhìn cậu: "Sau này cậu uống rượu sẽ chẳng còn ai ngồi cùng nữa."

Lần này Ân Hành phải đi công tác khá lâu, ngày về vẫn chưa xác định. Anh giao luôn chìa khóa nhà cho An Sâm Lâm trông giúp, vì thế vừa tan tiệc, An Sâm Lâm đã chạy ngay sang đây.

Ân Hành nói: "Đợi tôi về rồi uống tiếp. Tôi sẽ mang rượu ngon cho cậu."

An Sâm Lâm ngẩng đầu nhìn anh: "Được thôi. Nhưng anh cũng nhớ giữ an toàn nhé. Uống rượu nhiều rất dễ xảy ra chuyện."

Bàn tay Ân Hành khẽ động. Anh rất muốn xoa đầu An Sâm Lâm, nhưng cuối cùng vẫn nhịn lại.

Hai người lặng lẽ nhìn nhau. Dường như cả hai đều chờ đối phương lên tiếng trước.

Cuối cùng, tiếng chuông điện thoại phá vỡ bầu không khí yên tĩnh.

Ân Hành nhìn màn hình rồi nói: "Tôi đi đây."

An Sâm Lâm mỉm cười, giơ tay vẫy: "Tạm biệt nhé, anh đẹp trai."

Ân Hành vỗ nhẹ lên vai cậu, kéo vali rồi bước ra khỏi cửa.

An Sâm Lâm xúc một thìa cháo yến mạch bỏ vào miệng. Đột nhiên cậu cảm thấy... bát cháo này không còn ngon như lúc nãy nữa.

Chương 23 - Sau Khi Trúng Số, Tôi Và Người Trong Lòng Tiến Vào Giới Giải Trí - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia