An Sâm Lâm ngủ một mạch đến tận khi mặt trời lên cao mới tỉnh giấc.
Cạnh bên, Ân Hành đang thong thả ăn bánh cuốn và uống trà kiểu Hồng Kông. Còn An Sâm Lâm vừa gap dài vừa cầm ly nước chanh, trông có vẻ lười biếng. Ân Hành đẩy đĩa thức ăn lên phía trước cậu: "Ăn thế này cơ à?"
Bộ web drama vừa nổi tiếng đúng lúc. Độ thảo luận đứng ở mức cao, thậm chí còn chuẩn bị được phát sóng đợt hai. Mặc dù đoàn phim vẫn tập trung quảng bá cho nam nữ chính, có ý giảm bớt sự chú ý của An Sâm Lâm, nhưng khán giả đã sớm bị cậu thu hút. Giới đầu tư cũng rất coi trọng cậu, cơ hội công việc sau này chắc chắn sẽ không thiếu, tuy nhiên, điều quan trọng là cậu phải giữ gìn sức khỏe.
Nhìn khuôn mặt nhỏ của cậu, Ân Hành nói: "Cậu gầy quá."
An Sâm Lâm bất lực: "Máy quay khiến người ta béo lên thôi."
Ân Hành lắc đầu như không thể hiểu nổi. Mùa đông ở Ma Cao rất dễ chịu, chỉ cần mặc áo khoác mỏng là đã thấy thoải mái. Nhìn thấy An Sâm Lâm chỉ mặc một chiếc áo dài tay mỏng ôm sát người, Ân Hành cảm thán: "Thời tiết thế này làm tôi có cảm giác như đang ở châu Âu vậy."
Ân Hành nhìn ra mảnh sân phía xa: "Cậu từng đến châu Âu rồi à?"
"Từng sang Paris xem Olympic, vừa vặn có thời gian rảnh nên đi luôn."
"Tôi từng xem lễ khai mạc trực tiếp đấy."
An Sâm Lâm lập tức ngưỡng mộ: "Thật á?"
"Nhưng hôm đó tôi mang theo công việc nên chỉ xem được một nửa."
"Vẫn tốt hơn là không." Ân Hành hỏi: "Cậu thích thể thao không?"
"Thỉnh thoảng thế thôi. Tôi vẫn thích đi đây đi đó hơn."
Ân Hành khẽ gật đầu: "Lúc ở một mình, tôi cũng thích đi dạo."
Trên quảng trường có rất nhiều du khách đang chụp ảnh. Có vài người dường như đã nhận ra An Sâm Lâm, ghé lại gần chỉ chỏ. Có cô gái muốn tiến tới xin chụp ảnh chung, nhưng khi thấy Ân Hành ở bên cạnh thì lại không đủ dũng khí.
Ân Hành nhìn theo cô gái nọ rồi nói: "Sau này cậu sẽ không còn nhiều cơ hội để thong thả dạo phố thế này đâu."
An Sâm Lâm thở dài: "Chỉ mong được yên bình lúc này thôi."
Mùng Bảy Tết, bộ phim điện ảnh mà An Sâm Lâm chỉ đóng vai nền cũng được công chiếu. Bản thân anh chẳng hề đi vận động phòng vé, thế nhưng lượng fan khổng lồ đổ xô ra rạp ngay trước giờ đi ngủ đã giúp An Sâm Lâm lại nổi thêm lần nữa.
Bộ phim có doanh thu phòng vé cực kỳ khả quan, ngày đầu tiên đã gần cán mốc một trăm triệu. Các diễn viên chính thay phiên nhau leo hot search, fan của họ vốn rất đông nên chuyện đó chẳng có gì là lạ. Điều bất ngờ là cụm từ CP Hôn Quân Bạn Thân và Cảnh An Sâm Lâm Đóng Vai Lính Lác lại lần lượt leo lên bảng tìm kiếm nóng.
Cùng lúc đó, Lý Kiều Văn – người đóng chung với nam phụ – lại vướng phải scandal lớn. Anh chàng đóng vai điện ảnh mà ban đầu hãng phim định chọn lại bị khui ra chuyện tình cảm hỗn loạn, đồng thời bê bối trốn thuế bị phanh phui ngay trước thềm công chiếu phim.
"Anh ta còn mặt mũi mà đòi đi dự lễ ra mắt à?"
Nướng biết bao nhiêu tình cảm lớn nhỏ lên sóng, vậy mà scandal nổ ra chưa kịp che đậy đã quay sang sụp đổ. Mấy hợp đồng thời trang lớn cũng mất luôn tai họa. Dù vậy, một mình An Sâm Lâm vẫn giữ được sự ổn định. Mọi người vẫn thích cậu nhất. Phòng làm việc đã cất mấy video sáp dụng lên Web Douyin.
Trình Thương lập tức gọi điện: "Cất thêm nữa đi, tuần sau cậu còn có buổi chụp tạp chí đấy!"
Lúc này, điện thoại của An Sâm Lâm reo liên tục. Tin nhắn nhiều đến mức máy cũng sắp đơ. Cuối cùng cậu từ bỏ việc đọc lại, trốn lên khu executive lounge của khách sạn. Không lâu sau, Ân Hành mặc đồ ngủ xuất hiện, ngồi xuống cạnh bên.
"Ban ngày cũng cà phê à?"
"Xem ra gu thưởng thức giống nhau đấy." An Sâm Lâm cười cảm thán.
"Uống chút rượu không? Giúp dễ ngủ hơn."
"Cậu muốn uống gì?"
An Sâm Lâm đọc tên một loại cocktail. Ân Hành gật đầu và gọi nhân viên phục vụ mang lên: "Làm một ly đi."
Sau khi nếm thử, Ân Hành nhận xét: "Không tệ."
An Sâm Lâm cũng gật gù: "Tôi thấy đây là ly ngon nhất từng uống."
Ân Hành nhìn cậu: "Tôi mất ngủ vì cà phê. Còn cậu thì sao?"
"Phim nối rà. Quá nhiều tin nhắn gửi tới."
"Tắt điện thoại đi là xong."
An Sâm Lâm giơ chiếc điện thoại lên: "Nó tự hết pin rồi."
Ân Hành gật đầu: "Thế thì tốt, có thể yên tĩnh nghỉ ngơi."
Sông dài xem phim nhẹ, cậu cũng không thức vượt tới khuya. Anh lại bồi thêm một câu: "Từng cống hiến cho công việc cũng chỉ có một phút an tâm."
"Khán giả thích cậu thì chắc chắn phải có lý do."
An Sâm Lâm lắc đầu: "Chỉ là ăn may thôi, mọi thứ đến nhanh quá."
Ân Hành bình thản đáp: "Độ nổi tiếng đến đâu cũng không phải tự nhiên mà có. Khán giả chắc chắn là người công tâm nhất."
An Sâm Lâm nhướng mày: "Đứng ở thời điểm tỏa sáng nhất, sao cậu không kiêu ngạo chút đi?"
Cậu suy nghĩ rồi nói: "Tôi chỉ thấy hơi lạ thôi. Thành tâm điểm như thế khiến tôi thấy bất ngờ."
Ân Hành trầm giọng: "Gia đình cậu chắc cũng rất tự hào và vui mừng."
An Sâm Lâm nói thật lòng: "Ngay cả ba tôi cũng đã bàn tán rôm rả trên ghế đá công viên với hàng xóm rồi. Thật là bình thường mà."
Ân Hành gật đầu: "Vậy thì tốt."
Hôm sau, đúng như dự đoán của An Sâm Lâm, độ hot của cậu giảm bớt khá nhiều. Các từ khóa liên quan không còn đứng đầu bảng tìm kiếm. Bảng danh tiếng ngành giải trí tạm mượt mà, livestream đăng ảnh hay sự nghi ngờ nóng ch.óng cũng nhanh ch.óng bị phân tán. Sau khi kết thúc kỳ nghỉ, An Sâm Lâm quay trở lại làm việc.