Tôi là thư ký riêng của thái t.ử gia giới thượng lưu Bắc Kinh.
Anh mắc chứng "đói khát da thịt", mỗi lần phát bệnh lại giống như một con giòi, cuộn tròn trên sàn.
Chỉ khi chạm vào làn da của tôi, anh mới có thể trở nên tốt hơn.
Dù chúng tôi đã nói rõ với nhau rằng đây chỉ là giúp đỡ chữa bệnh, không được nói cho người khác biết.
Hơn nữa tôi còn có bạn trai.
Nhưng bệnh của thái t.ử gia ngày càng nghiêm trọng.
Ban đầu chỉ có nắm tay, nhưng càng về sau, dù có ôm cũng chẳng thỏa mãn được cơn bệnh của anh.
Cho đến khi chúng tôi đi công tác, anh với gương mặt tái nhợt leo lên giường của tôi, hơi thở dồn dập phả vào cổ tôi, giọng nói khàn khàn gợi cảm: "Bảo bảo, giúp tôi với, chỉ một lần thôi, tôi thề đấy. Tôi đảm bảo sẽ không dây dưa với cô nữa, tôi sẽ biết rõ vị trí của mình."
Sau này, anh nói với bạn trai tôi rằng: "Chứng khát khao tiếp xúc da thịt gì chứ? Thứ tào lao này mà cậu cũng tin à? Người cô ấy yêu là tôi, chẳng qua là không muốn làm tổn thương cậu thôi. Người không được yêu mới là kẻ thứ ba."
1
Sếp của tôi là thái t.ử gia giới thượng lưu Bắc Kinh, Hạ Hoài Cẩn.
Tôi ở bên cạnh anh chưa được bao lâu.
Vốn dĩ tôi vô cùng kính trọng anh bởi vì người sếp này của tôi hoàn toàn giống với dáng vẻ của những vị "tổng tài bá đạo" trong tiểu thuyết.
Ngoại hình vô cùng hấp dẫn, cao 1m90, hơn một nửa tài sản trong Bắc Kinh này đều thuộc về gia đình anh.
Anh còn là người thừa kế của nhà họ Hạ.
Sếp của tôi có năng lực rất giỏi vì mỗi lần tôi báo cáo công việc với anh, đôi khi anh đặt câu hỏi, tôi cảm thấy bản thân còn chưa hiểu hoàn toàn thì anh đã có thể lập tức đoán được nội dung tiếp theo.
Dù sao từ lúc công ty này ở trong tay anh, cả doanh thu và quy mô chỉ có phát triển hơn gấp đôi thôi.
Anh thuộc dạng người có chỉ số thông minh cao đấy.
Tuy nhiên ngày thường, trông anh có vẻ hơi hung dữ, mọi người ở trước mặt anh đều im như thóc vì khí thế của anh quá mạnh mẽ, nhưng thực ra anh là người khá tốt.
Dẫu sao trước đây tôi từng cùng anh ra ngoài dự một cuộc họp, kết quả là tài liệu của tôi bị một đồng nghiệp khác trong văn phòng tráo đổi.
Bài phát biểu lần đó của anh còn nằm trong tập tài liệu đó nên khi đưa tài liệu đến tay anh thì hoàn toàn trống không.
2
Đó là một buổi hội thảo rất lớn.
Lúc ấy tôi thầm nghĩ trong đầu thôi xong rồi.
Bởi vì nội dung của buổi hội thảo này hoàn toàn là bí mật, cho nên tất cả điện thoại đều bị tịch thu, nên tôi cũng không thể nào tìm cách cứu vãn được nữa.
Vốn dĩ tôi đã nghĩ rằng bản thân mình chắc bị đuổi rồi.
Dẫu sao tôi nghe nói, những người ở phòng thư ký trước đây, nếu phạm phải một chút sai lầm, hoặc bị sếp nhìn không thuận mắt thì đều phải ngay lập tức cuốn gói rời đi.
Nhưng mọi người đều muốn tiếp tục ở lại công ty vì tiền lương đặc biệt cao.
Nói thế này đi, một người mới vừa tốt nghiệp không lâu như tôi mà tiền lương đã lên đến 6 chữ số rồi.
Cho nên mỗi lần nhìn thấy sếp, tôi đều có cảm giác bủn rủn đầu gối, có sự thôi thúc muốn hô vang lên 3 lần vạn tuế.
Sự cố lần đó đã khiến tôi hoàn toàn thay đổi ấn tượng về sếp.
Bởi vì lúc ấy, dường như anh có vẻ hơi bất lực, thở dài một tiếng: "Đừng vội, không mang theo thì thôi."
Nói xong, anh còn xoa đầu an ủi tôi.
Sau đó người dẫn chương trình gọi đến tên anh, sếp tôi bình tĩnh bước lên sân khấu, và trong tình huống ngoài ý muốn là hoàn toàn không có bản thảo, anh vẫn nói vô cùng lưu loát và có lý có tình, giành được tràng pháo tay của cả hội trường.
Sau khi về công ty, anh còn điều tra chân tướng sự việc, không hề trách móc tôi nửa lời, còn sa thải người đồng nghiệp đã hãm hại tôi kia.
3
Sếp tôi là một người sếp tốt.
Nhưng dạo gần đây, anh có chút kỳ lạ, trông cứ như là c.ắ.n t.h.u.ố.c vậy.
Lúc mới đầu, tôi tưởng anh không khỏe.
Sắc mặt đỏ bừng, trán rịn mồ hôi, còn nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m.
Tôi ân cần hỏi anh ta có muốn đi bệnh viện không, giọng điệu của anh giống như đang cực lực kìm nén, bảo tôi đi ra ngoài.
Qua vài tiếng đồng hồ, dường như anh đã đỡ hơn một chút, rồi lại gọi tôi vào văn phòng để xin lỗi.
Sếp là một thần tượng cao quý, vậy mà anh lại xin lỗi tôi.
Lúc đó tôi lại càng cảm động hơn nữa.
Dáng vẻ không bình thường của sếp kéo dài mấy ngày liền.
Tôi đã kể chuyện này cho bạn trai nghe.
Bạn trai lập tức nói: "Không phải là c.ắ.n t.h.u.ố.c đấy chứ? Người giàu đều thích chơi bời, em cứ tránh xa anh ta ra một chút."
Tôi lo lắng sốt ruột: "Sếp không phải loại người đó, anh ấy là một người có ý thức kỷ luật rất tốt, anh ấy vừa thông minh, đầu óc lại tỉnh táo, sao có thể có chuyện anh ấy chuyện c.ắ.n t.h.u.ố.c được? Em nghĩ có lẽ anh ấy bị bệnh rồi."
4
Đêm đó, tôi cùng sếp đi công tác, anh đã uống rượu, tôi tiễn anh đến cửa phòng.
Cảm giác anh uống hơi nhiều.
Đáng lẽ một cấp dưới như tôi phải đỡ rượu giúp anh mới đúng.
Nhưng sếp tốt nghiệp trường danh tiếng thuộc Ivy League của Mỹ, vô cùng có phong độ quý ông, anh không những không để tôi đỡ rượu giúp, mà còn tự mình đỡ rượu cho tôi.
Chắc là những người đó đã chuốc anh rất nhiều rượu.
Vốn dĩ bạn trai tôi không hài lòng về việc tôi phải đi công tác cùng sếp.
Anh ấy rất sợ tôi bị lợi dụng.
Nhưng tôi lại cảm thấy anh ấy đang lấy lòng tiểu nhân đo lòng quân t.ử.
Sếp không những không dùng quy tắc ngầm với người khác, còn nhiều lần từ chối những người phụ nữ được người ta dâng đến tận cửa.
Những người phụ nữ đó, người gầy kẻ béo, thanh thuần quyến rũ, bất kể là nữ sinh, phụ nữ trưởng thành, hay là ngự tỷ, đều có đủ cả.