"Không phải hai người đi công tác sao? Không cần làm việc à?"

"Công việc làm xong hết rồi mà."

"Vậy khi nào em về?"

"Sếp vẫn chưa nói nữa."

"Không phải em thích sếp của em rồi đó chứ?"

Tôi khinh bỉ "bĩu môi" một cái: "Sao em lại làm cái chuyện đó được? Một chút lòng tin tối thiểu mà anh dành cho em cũng không có nữa à?"

Anh ta vội nói: "Chắc chắn là anh tin tưởng em rồi."

Sau đó lại bồi thêm: "Bảo bối à, bây giờ mấy đứa con gái lẳng lơ hám của bên ngoài nhiều mưu hèn kế bẩn lắm, em lại đơn thuần như vậy, kiểu gì cũng bị họ lừa cho xem."

Tôi đắc ý ra mặt: "Thế thì anh coi thường em quá rồi, nói thật cho anh biết nhé. Sếp của em chính trực lắm, người ta chẳng có chút hứng thú nào với đủ loại mỹ nữ chân dài eo thon đâu, em đoán chừng anh ấy còn chẳng thích phụ nữ ấy chứ."

"Thế thì mắc gì hắn còn nhận em làm em gái làm gì? Cái bài anh trai em gái này của hắn, chẳng phải đều là văn mẫu thả thính hết sao?"

"Anh đừng có dùng cái tư duy dơ bẩn đó mà nhìn người khác. Nếu anh ấy thực sự có ý đồ với em, chẳng lẽ em lại không biết đường từ chối à?"

"Hắn giàu có như vậy, em từ chối nổi không?"

Bạn trai chua ngoa hỏi: "Chẳng phải em còn nhận cái quà gặp mặt gì đó của hắn rồi sao? Anh thấy hắn chính là muốn dùng tiền bạc để tha hóa em thì có."

"Thế thì anh ngốc quá rồi, anh ấy cứ khăng khăng đòi tặng thì em cứ nhận thôi. Nhận xong đem đi bán lại lấy tiền, rồi em lại tiêu tiền đó lên người anh."

Tôi tự hào nói: "Anh muốn quà gì nào, em sẽ dùng số tiền bán được đó mua tặng anh."

Nghĩ ngợi một lát, tôi lại dặn thêm: "Nhưng mà không được quá 500 tệ đâu nhé, anh ấy chỉ tặng em cái túi xách trị giá 1000 tệ thôi. Bán đi chắc cũng chỉ thu về được tầm năm sáu trăm tệ."

26

Sau khi thảo luận một cách vui vẻ với bạn trai xong, tụi tôi chúc nhau ngủ ngon. Tôi nằm bò ra đó mà ngắm nghía đống ảnh đẹp chụp ngày hôm nay.

Đến hơn 11 giờ đêm, chuông cửa bỗng nhiên vang lên.

Tôi lập tức đặt điện thoại xuống, giả vờ như đã ngủ. Kết quả là chuông cửa cứ reo liên hồi không ngớt.

Sếp còn gọi cả điện thoại qua cho tôi nữa. Tôi chỉ đành giả vờ như vừa mới thức giấc để ra mở cửa.

Anh lại đang run rẩy bần bật.

Anh ấy nhìn tôi bằng ánh mắt đáng thương tội nghiệp: "An An, tôi lại thấy không khỏe rồi."

Tôi vội vàng kéo anh vào trong phòng: "Vào đi anh, đừng khách sáo."

Nói xong, tôi ôm anh. May mà tôi đã tính dùng những món đồ mà sếp cho để mua quà tặng bạn trai, như vậy thì xem như cũng không có lỗi gì với bạn trai rồi. Hơn nữa sếp chỉ coi tôi là em gái, giữa chúng tôi hoàn toàn là sự trong sáng.

Thế nhưng lần này sếp ôm có chút lâu, song tình trạng của anh vẫn chưa có khá hơn.

Tôi nhìn gương mặt tái nhợt của anh và giật mình hỏi: "Sếp ơi, bệnh tình của anh lại trở nặng rồi sao?"

"Tôi đã coi em là em gái rồi, sao em vẫn cứ gọi tôi là sếp thế? Thời gian ngoài giờ làm việc không thể gọi tôi là anh trai được à?"

27

Tôi thuận theo lời anh: "Anh Hạ, sao bệnh của anh lại nặng thêm rồi?"

Anh dừng một chút: "Anh cũng không biết. Vừa nãy anh khó chịu lắm, cảm giác như trăm móng vuốt đang cào xé tim gan."

Để chữa bệnh cho anh, hai chúng tôi nghiêm túc ngồi xếp bằng trên sofa, hai tay áp vào nhau.

Trông cứ như Tiểu Long Nữ và Dương Quá đang tu luyện Ngọc Nữ Tâm Kinh vậy.

Nhưng dần dần anh không còn chút sức lực nào.

Anh uể oải ngã vật xuống sofa, trông như sắp c.h.ế.t đến nơi.

Tôi càng siết c.h.ặ.t t.a.y anh hơn.

Vô dụng.

Anh lại bắt đầu ngọ nguậy như con giòi.

Anh rên rỉ: "Lạnh quá, thật sự lạnh quá..."

Rồi anh lăn từ trên sofa xuống dưới.

Tôi lên giường lấy chăn đắp cho anh.

Kết quả vừa mới kéo chăn thì anh đã ôm lấy tôi từ phía sau.

Trời ơi.

Tôi bị anh đè xuống giường, sau đó anh như tìm thấy nguồn nhiệt.

Anh chui tọt vào trong chăn, còn ôm c.h.ặ.t lấy tôi.

Một phút sau, anh nói: "Lần này đỡ hơn nhiều rồi."

28

Hai chúng tôi ở quá gần nhau, lại còn nằm chung trên một chiếc giường.

Tôi căng thẳng đến mức không dám lên tiếng.

Sếp nhìn tôi, đôi mắt ươn ướt, trông đáng thương vô cùng: "Xin lỗi em, An An, anh thật sự khó chịu quá. Em sẽ không trách anh chứ?"

Sếp đã bệnh nặng đến thế rồi, nếu tôi còn trách anh thì quá đáng thật.

Tôi lắc đầu.

Anh đưa tay xoa mặt tôi: "Em gái ngoan, cô tốt quá."

Tôi nghiêm túc đề nghị: "Anh Hạ, sau này anh cứ gọi em là em gái đi, nghe thân thiết hơn."

Anh lại nghẹn lời một chút: "Vẫn nên gọi em là An An thì tốt hơn."

"Thế thì xa cách quá. Em coi anh là anh trai, anh cũng phải coi em là em gái chứ."

Anh ừ một tiếng, rồi lại hít hà, xuýt xoa, ôm tôi c.h.ặ.t hơn: "Anh lại khó chịu rồi."

Tôi có thể cảm nhận rõ nhiệt độ trên người anh, còn nghe được cả nhịp tim của anh.

Đèn trong phòng rất tối.

Anh lại cúi đầu hít ngửi mùi hương trên người tôi.

Trông cứ giống như hồn ma vậy.

29

Một lúc sau, anh nói với tôi: "An An, anh có thể... Có thể..."

Tôi ngáp một cái.

Tôi thật sự buồn ngủ rồi.

Hôm nay đi bộ quá nhiều, lại còn được anh ôm, vô cùng ấm áp.

Tự dưng thấy hơi có lỗi với bạn trai, nên tôi quyết định sẽ mua cho anh ấy đôi giày thể thao giá tám trăm tệ.

Như vậy coi như chuyển phần tốt đẹp mà sếp dành cho tôi sang bạn trai. Tương đương với việc sếp đối xử tốt với cả tôi lẫn bạn trai tôi.

Sếp vẫn đang nói gì đó, anh ở sát tôi quá.

Tôi lại ngáp thêm một cái.

Đột nhiên, anh hôn tôi!!!

Cả thế giới như đứng yên.

Hoàn hồn lại, tôi lập tức đẩy mạnh anh ra!

30

"Anh làm gì vậy! Anh em thì không thể làm chuyện này được, như thế là l.o.ạ.n l.u.â.n đấy!"

6 - Sau Khi Vị Thiếu Gia Trẻ Tuổi Thuộc Giới Thượng Lưu Bắc Kinh Mắc Hội Chứng Thèm Khát Da Thịt - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia