Sau khi xuyên vào một cuốn tiểu thuyết trạch đấu, bà bà yêu cầu ta phải dậy sớm dâng trà theo đúng quy củ.
Ta dậy không nổi, thế là ngay tối hôm đó ta đã lén bỏ t.h.u.ố.c an thần vào bát canh của bà ấy, để bà ấy ngủ cùng ta đến lúc mặt trời lên cao ba sào mới thôi.
Vốn tưởng rằng sẽ bị trừng phạt nặng nề, nào ngờ trước mắt ta bỗng hiện lên những dòng bình luận:
[Ha ha, đây là lần đầu tiên trong mấy chục năm qua Tần phu nhân được ngủ lâu như vậy, hiện giờ tinh thần bà ấy sảng khoái, tâm trạng cực kỳ tốt.]
[Trước đây ngày nào bà ấy cũng ngủ không đủ giấc, tính tình không hung dữ mới là lạ đó.]
[Sức mạnh của công nghệ hiện đại đúng là đỉnh thật, giải quyết trực tiếp chứng mất ngủ lo âu mà bao nhiêu năm qua Tần phu nhân tốn bao nhiêu tiền bạc vẫn không chữa khỏi.]
[Nữ chính đúng là vô tình cắm liễu liễu mọc xanh, đ.â.m trúng tim đen của Tần phu nhân rồi.]
Ta: ?
Thế này mà cũng đúng à?
1
Lúc ta mới xuyên tới đây, vì không hợp khí hậu nên đã bệnh nặng một trận.
Mỗi người đến thăm đều thì thầm hỏi ta:
"Căn bệnh này là do bị bà bà ngươi hành hạ mà ra phải không?"
Ta bảo không phải. Chẳng ai tin cả, bọn họ còn khen ta hiền đức. Bởi vì trong miệng bọn họ, bà bà ta – Tần phu nhân, là một nhân vật tàn nhẫn và lợi hại.
Bà ấy tinh tường tính toán, má-u lạnh vô tình. Năm đó khi gia chủ Tần gia qua đời, bà ấy mặc tang phục mà tính toán sổ sách rạch ròi với đám thúc bá thím. Ai nợ tiền phải trả tiền, ai chiếm tiệm phải trả tiệm. Bà ấy tuyên bố từ nay về sau sẽ phân gia với các chi khác của Tần gia, triệt để cắt đứt quan hệ.
Theo lời những người có mặt kể lại, lúc đó ánh mắt Tần phu nhân sắc lẹm, miệng lưỡi linh hoạt, mắng cho mấy vị trưởng bối ngất xỉu ngay tại chỗ, hoàn toàn không có dáng vẻ đau thương mà một góa phụ nên có.
Chuyện sau đó còn đáng sợ hơn ——
Ngũ thúc của Tần gia vốn là kẻ ham mê c.ờ b.ạ.c, sau khi cưới kế thất và sinh con thì dắt díu cả nhà đến trước cửa Tần phủ khóc lóc kể khổ. Nói là trong nhà không còn hạt gạo, ngay cả sữa cho con cũng sắp đứt, hy vọng Tần phu nhân rủ lòng thương, nể tình cùng là người Tần gia mà cứu tế mấy chục lượng bạc.
Phải biết rằng, khi Tần lão gia còn sống vốn có tiếng là khoan hậu đại lượng, dù là họ hàng xa thì cũng sẽ cho chút bạc gọi là tấm lòng.
Nhưng Tần phu nhân nhất quyết không cho một xu. Trước mặt bà con lối xóm đang vây xem, bà ấy cho mời năm nhũ mẫu đến, nói rằng trẻ nhỏ không răng còn có thể xin ăn, sau này đứa trẻ nếu đói thì cứ bế đến Tần phủ mà b.ú sữa.
Lời này khiến Ngũ thúc xấu hổ đến mức ngay đêm đó phải dọn ra khỏi thành, từ đó về sau không ai thấy gia đình đó nữa.
Hành động đối đãi với thân tộc không chút nể tình như vậy quả thực là kinh hoàng. Mà ta, vốn dĩ chỉ là cuộc hôn nhân được định đoạt từ khi Tần lão gia còn sống. Sau khi phu quân bái đường xong là đi phương xa chưa từng trở về. Căn cơ không vững như thế, bà ấy không lột của ta mấy lớp da thì chắc chắn sẽ không thôi.
Những người này thay phiên nhau kể chuyện cho ta nghe, ngày này qua ngày khác kể không dứt về "đủ loại ác hạnh" của Tần phu nhân.
Ta bệnh đến mức đầu óc choáng váng, bị những lời này dọa cho sợ khiếp vía. Thế là ngày nào ta cũng mong bệnh của mình nặng thêm chút nữa, tốt nhất là bệnh chế-t luôn đi!
Để rồi xuyên trở về!
Nhưng không lâu sau, bệnh của ta vẫn khỏi. Tần phu nhân dường như có đôi mắt thông thiên, đúng ngày sức khỏe ta vừa chuyển biến tốt, bà ấy liền sai người tới truyền lời. Cứng nhắc và nghiêm túc chẳng khác gì thầy chủ nhiệm.
"Sáng mai giờ Dần tới dâng trà thỉnh an, muộn một khắc sẽ xử lý theo gia pháp."
2
Giờ Dần? Trời đất ơi! Bình thường tầm giờ này ta còn chưa buông điện thoại xuống để ngủ, làm sao mà dậy nổi?
Trong lúc ta đang phân vân giữa việc dậy sớm hay nhảy xuống giếng cho xong, ta chạm phải một lọ t.h.u.ố.c an thần trên người.
Nói cũng lạ, khi ta xuyên không tới đây thì lọ t.h.u.ố.c này cũng theo sát ta. Nhưng ta mãi vẫn không hiểu nổi, tại sao cố tình lại là t.h.u.ố.c an thần?
Bỗng nhiên, trong đầu ta lóe lên một tia sáng. Hiểu rồi! Hệ thống xuyên không chắc chắn muốn ta dùng t.h.u.ố.c an thần làm công cụ trạch đấu. Dù sao thời đại này, loại t.h.u.ố.c không màu không mùi, tác dụng nhanh lại khiến người ta ngủ say như chế-t quả là hiếm thấy.
Vì vậy ta lập tức quyết định...
Trạch đấu không bằng mọi người cùng nhau ngủ một giấc thật ngon!
Nói là làm. Nhân lúc đêm tối gió lớn, ta cùng tâm phúc Tiểu Hoàn – người cùng gả tới đây – lẻn vào gian bếp nhỏ của Tần phu nhân.
Ngay lúc định đổ t.h.u.ố.c vào bát tổ yến mà Tần phu nhân vẫn dùng trước khi ngủ, Tiểu Hoàn liền giữ c.h.ặ.t lấy tay ta.
Đôi mắt nàng ấy tràn đầy lệ nóng:
"Tiểu thư, để nô tỳ bỏ cho, nếu sau này bị tra ra, người cứ đổ hết tội lỗi đầu độc bà bà lên đầu nô tỳ."
Ta thấy dáng vẻ như tráng sĩ đi vào chỗ chế-t của nàng ấy, vừa buồn cười vừa cảm động, đành phải vỗ vai nàng ấy giải thích:
"Đây không phải t.h.u.ố.c độc, là t.h.u.ố.c điều chỉnh giấc ngủ thôi."
Để chứng minh lời nói đó, ta đổ ra một viên trực tiếp nuốt xuống.