Cuối cùng ta cũng hiểu tại sao bà ấy lại giao hết mọi thứ cho Tần Kế Sanh. Bởi vì ở thời đại này, bà ấy là một nữ nhân, lại là một góa phụ có nhi t.ử. Khi nhi t.ử còn nhỏ, bà ấy nắm giữ gia chính thì người ta còn khen một câu tài giỏi. Nhưng một khi đứa trẻ đã trưởng thành mà bà ấy vẫn nắm giữ tất cả, thì mọi người sẽ như lũ kền kền rình rập tiền tài và quyền lực trong tay bà ấy.

Nhưng để ban tặng mỹ danh cho một nam nhân thì lại quá dễ dàng. Kẻ quanh năm ở ngoài thì bảo là vì gia đình bôn ba, kẻ suốt ngày ở nhà thì bảo là chí hiếu chí thuần. Tính tình tệ bạc thì là anh dũng quyết đoán, tính tình nhu nhược thì là ôn hòa lễ độ. Tóm lại một vạn người sẽ có một vạn cách khen ngợi. Còn người như Tần phu nhân thì chỉ có một cái danh "hãn phụ".

Nếu làm gì cũng sai, vậy thì chi bằng làm những việc khiến bản thân vui vẻ hơn một chút.

Tần phu nhân lấy ra một tờ khế ước đất đai của một sơn trang nghỉ dưỡng ở ngoại ô, mỉm cười hỏi ta:

"Minh Nhan, con có bằng lòng đi cùng ta không?"

Ta chẳng cần suy nghĩ, gật đầu lia lịa như chim gõ kiến.

13

Ta và Tần Kế Sanh hòa ly. Quyền nuôi "mẹ" thuộc về ta.

Ngày dọn khỏi Tần phủ đến sơn trang nghỉ dưỡng, Tần Kế Sanh khôn ranh như cáo, không cho phép bọn ta mang đi một phân một ly nào thuộc về Tần gia. Nhưng hắn ta lật tung lên cả lượt, dù là khế ước đất đai hay văn tự bán thân của tỳ nữ sai vặt đều viết tên riêng của Tần phu nhân —— Lý Tiêu Nhược. Hắn ta không có quyền giữ lại, chỉ biết nghiến răng nghiến lợi đứng nhìn bọn ta mang đi hết xe này đến xe khác đồ đạc.

Ta và mẹ sắp đi rồi, Tôn bà bà đương nhiên là đắc ý hẳn lên. Cũng chẳng buồn giả vờ thanh đạm tao nhã nữa, bà ta đội nguyên một bộ trang sức bằng vàng ròng, giả bộ tới tiễn đưa.

Nghe nói bộ trang sức này là quà cưới Tần lão gia tặng mẹ ta, nhưng bà ấy chê xúi quẩy nên không thèm. Không biết Tôn bà bà lục lọi trong kho ra từ lúc nào, hôm nay đặc biệt đội lên để khoe mẽ.

Mẹ ta thấy vậy chỉ thản nhiên cười:

"Rất hợp với bà, cứ đội nhiều vào nhé."

Lên xe ngựa rồi ta mới nhịn không được hỏi:

"Mẹ, sao lại để bộ trang sức đó lại? Dù sao cũng là vàng thật mà, có thể nung ra làm bộ mới chứ."

Bà ấy cũng không nhịn được cười:

"Bộ đó là đồ giả đấy."

Hóa ra bộ trang sức đó chính là một cơ duyên quan trọng để mẹ ta nhìn thấu bộ mặt giả dối của Tần lão gia. Đồ trang sức bằng vàng pha tạp chất, đội lên rất dễ bị đau cổ.

Xe ngựa dừng lại ở một nơi gần ngoại ô. Ở đây có xưởng kim hoàn lớn nhất kinh thành.

Mẹ ta dẫn ta vào, vung tay mua hai bộ trang sức vàng ròng mới tinh. Một bộ tặng ta, một bộ tặng cho Lý tiểu thư năm xưa đã tinh mắt nhìn thấu lòng người.

Không chỉ trang sức, trên đường đi hễ thấy cái gì mẹ cũng muốn mua một chút.

Lúc đoàn người bọn ta rầm rộ đến sơn trang nghỉ dưỡng, phía sau lại có thêm mấy xe ngựa nữa. Ta hoàn toàn có cảm giác chân thực về tiềm lực tài chính của Lý nữ sĩ, thốt lên một tiếng "oa" rồi ôm c.h.ặ.t lấy đùi bà ấy.

"Mẹ đại gia của con!"

Lý nữ sĩ xấu hổ muốn chế-t, dùng ngân phiếu đập ta văng ra xa.

14

Sơn trang nghỉ dưỡng này được chăm sóc rất tốt, xa hoa lộng lẫy, non xanh nước biếc. So với cái trạch viện ngột ngạt trong kinh thành thì tốt hơn nhiều.

Ở đây, mẹ ta thậm chí không cần đến t.h.u.ố.c an thần của ta vẫn có thể ngủ rất ngon. Mỗi ngày tỉnh dậy thì tìm người đá-nh cờ, uống trà, không biết sướng đến nhường nào.

Còn ta thì dùng bình luận như lướt video ngắn, nhìn mọi người bàn tán về tình trạng hiện tại của Tần Kế Sanh và Tôn bà bà mà cười ngất.

Theo lời bọn họ nói, trong cốt truyện gốc, Tần phu nhân trước khi chế-t đã dốc hết hơi tàn để dọn đường cho Tần Kế Sanh, xử lý xong xuôi những việc tạp nham rắc rối mới nhắm mắt xuôi tay. Tần Kế Sanh không tốn mấy công sức đã thuận lợi tiếp quản cái "đại hắc bang" Tần gia này.

Nhưng bây giờ tình hình đã khác. Những việc rắc rối hóc b.úa kia vẫn còn nguyên xi đó. Tần Kế Sanh vốn chẳng có kinh nghiệm quản lý kinh doanh, đột ngột bị ném cho một củ khoai lang nóng bỏng tay, hắn ta không bị bỏng đến mức nhảy dựng lên mới là lạ.

Mấy hôm trước hắn đi thu tiền thuê nhà còn bị đám vô lại chuyên quỵt nợ trêu chọc cho một trận, tiền không thu được mà còn rước bực vào thân.

Trở về lại thấy một đám người đông nghịt chen chúc trước cửa Tần phủ, đầu Tần Kế Sanh sắp nổ tung. Đó đều là họ hàng của Tôn bà bà kéo tới. Đám người này nghe nói Tần phu nhân không còn ở đó nữa, ngay đêm đó đã thu dọn đồ đạc lên kinh thành. Bây giờ hai mươi ba mươi miệng ăn đều đang mòn mỏi chờ Tần Kế Sanh cho bọn họ cuộc sống cẩm y ngọc thực.

Tất nhiên ban đầu Tần Kế Sanh không bằng lòng. Dù Tôn bà bà nuôi hắn khôn lớn nhưng đám người này thì không. Nhưng không chịu nổi chiêu "một khóc hai nháo ba thắt cổ" của Tôn bà bà, Tần Kế Sanh cũng miễn cưỡng đồng ý cho đám người này ở lại trong phủ.

Thế là xong đời. Vốn dĩ sau khi bọn ta mang đi đại bộ phận người hầu thì nhân lực trong phủ đã không đủ, giờ lại thêm bao nhiêu là "tổ tông" thế này, số người còn lại hằng ngày than ngắn thở dài. Thậm chí còn có mấy người lén nhờ người đưa tin cho bọn ta, nói muốn ra khỏi phủ đi theo bọn ta.

Chương 8 - Sau Khi Xuyên Không, Ta Cùng Bà Bà… Ngủ Nướng - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia