Là một sinh viên sống yên phận, vậy mà tôi lại xuyên không.
Lúc này tôi đang nằm trên giường, còn chưa mở mắt thì bên tai đã vang lên một tiếng:
— Tiểu thư~
Trong lòng tôi mừng rỡ.
Khởi đầu thế này không tệ.
Ít nhất không xuyên thành phi tần, phải hầu hạ ông hoàng già; cũng không xuyên thành công chúa, lúc nào cũng có thể bị đem ra làm quân cờ, mạng sống chẳng biết giữ được đến bao giờ.
Làm tiểu thư thì tốt hơn nhiều. Sau này dù có bị ép gả liên hôn thì chắc cũng không đến nỗi quá t.h.ả.m.
Là người đã đọc vô số tiểu thuyết đấu đá trong hậu viện, tôi còn có chút mong chờ cuộc sống tiểu thư sắp tới.
Trong lúc tôi còn đang sung sướng tưởng tượng tương lai, trên trán bỗng truyền đến cảm giác mát lạnh.
Là mu bàn tay của ai đó.
Bàn tay ấy mềm mại, còn thoang thoảng hương thơm.
— Cô nương, người thấy khá hơn chưa?
— Cô nương?
Tôi chậm rãi mở mắt.
Đập vào mắt là một gương mặt tuyệt đẹp.
Trang điểm nhẹ nhàng, khí chất thanh tao thoát tục, trên đầu cài cây trâm tinh xảo.
Tôi còn chưa kịp nói thì một nha hoàn đứng bên cạnh đã lên tiếng:
— Tiểu thư nhà chúng tôi tốt bụng. Thấy cô nằm co ro bên đường vì lạnh nên đã đưa cô về phủ.
Vị tiểu thư dịu dàng nhìn tôi.
Bàn tay đặt trên trán tôi từ từ hạ xuống, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay đã chai sần của tôi.
— Cô còn nhớ nhà mình ở đâu không?
Tôi hé miệng, cổ họng khô rát, không nói nổi một lời.
Tiểu thư ra hiệu cho nha hoàn mang đến một chén trà nóng, còn chính mình thì đỡ tôi ngồi dậy.
Tôi lặng lẽ quan sát xung quanh.
Căn phòng mang đậm phong cách cổ xưa.
Cửa sổ gỗ chạm khắc tinh xảo, rèm sa xanh nhạt, lư hương bằng đồng tỏa khói thơm.
Nhìn xuống người mình...
Bộ quần áo vải thô cũ kỹ.
Khoan...
Đợi chút.
Thì ra tiếng "tiểu thư" lúc nãy...
Không phải gọi tôi sao?
— Nếu cô không còn nơi nào để đi, thì cứ ở lại bên cạnh ta trước đi.
Nói rồi, nàng quay sang nha hoàn đứng cạnh.
— Đây là Xuân Đào. Sau này có gì không hiểu thì cứ hỏi nàng ấy.
Xuân Đào lập tức mỉm cười với tôi.
Tôi ôm chén trà, cả người cứng đờ trên giường, miệng hé ra nhưng chẳng thốt nổi lời nào.
Hóa ra...
Tôi chẳng những không phải tiểu thư...
Mà còn là một kẻ lang thang được nhặt về!
Im lặng rất lâu, cuối cùng tôi khó khăn mở miệng:
— À... cho hỏi một chút... bây giờ là tình huống gì vậy?
Xuân Đào ngẩn người.
Ngay cả tiểu thư cũng hơi sững lại, dường như không hiểu câu "tình huống gì" của tôi.
Tôi vội đổi cách nói.
— Ý tôi là... đây là đâu? Tiểu thư họ gì? Tại sao tôi lại nằm bên đường?
Ánh mắt Xuân Đào lập tức nhiều thêm vài phần thương hại.
— Cô không phải sốt đến lú lẫn rồi chứ? Đây là phủ họ Tô. Tiểu thư nhà chúng tôi là đích nữ của Tô gia, tên khuê là Thanh Nguyệt.
Tô Thanh Nguyệt.
Tên rất hay.
Tôi vừa định gật đầu thì trong đầu chợt lóe lên một ý nghĩ.
Cấu hình thế này...
Nhìn kiểu gì cũng không giống gia đình bình thường.
Tôi dè dặt hỏi:
— Vậy... bên ngoài bây giờ... có yên ổn không?
Vừa dứt lời...
Căn phòng lập tức chìm vào im lặng.
Nụ cười trên mặt Xuân Đào nhạt đi.
Bàn tay Tô Thanh Nguyệt đang nắm tay tôi cũng khẽ siết lại.
Tim tôi đ.á.n.h "thịch" một cái.
Xong rồi.
Phản ứng kiểu này chứng tỏ bên ngoài đâu chỉ không yên ổn.
Mà có khi sắp đầu rơi m.á.u chảy đến nơi.
Tô Thanh Nguyệt cụp mắt xuống.
Giọng nàng vẫn dịu dàng, nhưng pha thêm chút nặng nề.
— Gần đây kinh thành không được thái bình. Hôm qua phụ thân được triệu vào cung, đến giờ vẫn chưa về. Huynh trưởng cũng từ sáng đã đến tiền viện bàn việc. Cả phủ trên dưới đều đang rối bời.
Kinh thành bất ổn.
Cha vào cung chưa trở về.
Anh trai đang bàn chuyện.
Dịch ra nghĩa là...
Triều đình xảy ra biến cố.
Nhà nàng rất có thể đã đứng nhầm phe.
Tay tôi cầm chén trà bắt đầu lạnh ngắt.
Mới xuyên qua, còn chưa biết thân xác này tên gì...
Đã bị kéo vào cuộc khủng hoảng của một gia tộc quyền quý rồi sao?
Tôi cố nặn ra một nụ cười.
— Vậy... tiểu thư Tô, tôi thấy sức khỏe cũng hồi phục gần rồi... hay là tôi xin phép không làm phiền nữa?
Xuân Đào trợn tròn mắt.
— Lúc nãy cô còn bất tỉnh cơ mà.
Tôi nghiêm túc gật đầu.
— Không sao, khả năng tự hồi phục của tôi rất mạnh.
Xuân Đào:
— ...
Tô Thanh Nguyệt lại khẽ bật cười.
— Cách nói chuyện của cô thật thú vị.
Tôi thầm nghĩ:
Có thú vị hay không thì chưa biết.
Quan trọng là tôi rất quý cái mạng này.
Như nhìn thấu sự bất an của tôi, nàng dịu dàng nói:
— Cô yên tâm. Nếu ta đã đưa cô về thì sẽ không hại cô.