Nàng đưa tay.
Ấn lên một hoa văn bên cạnh tế đàn trong bích họa.
Đó là hình một bông hoa đang khép cánh.
Tô Thanh Nguyệt dùng sức đẩy.
Không hề động.
Xuân Đào cuống lên.
— Tiểu thư!
— Không kịp nữa rồi!
Âm thanh cọ xát càng lúc càng gần.
Tôi nhìn quanh.
Trong những khe nứt trên tường...
Đang có những thứ màu trắng từ từ thò ra.
Dài.
Mềm.
Phủ đầy chất nhầy.
Chúng không lao tới ngay.
Chỉ chậm rãi duỗi dài.
Bò dọc theo vách đá.
Xuân Đào nghẹn giọng.
— Lại... lại là thứ gì nữa đây...
Trán Tô Thanh Nguyệt lấm tấm mồ hôi.
Nhưng mắt vẫn dán vào bức bích họa.
— Không đúng.
— Không phải đẩy.
— Bí sử từng ghi...
— Hoa nở hướng sinh.
— Hoa khép hướng t.ử.
Nàng đột nhiên nhìn tôi.
— Xuân Hoa.
— Đặt tay lên đây.
Lúc ấy...
Tạ Thất đã giơ cây giáo đồng lên.
Chặn dây leo trắng đầu tiên b.ắ.n ra từ khe tường.
Cây giáo lập tức bị quấn c.h.ặ.t.
Dây leo siết mạnh.
Tạ Thất khẽ rên.
Được rồi.
Tôi lẩm bẩm c.h.ử.i một câu mà chỉ mình hiểu.
Rồi bước nhanh tới.
Đặt bàn tay lên bông hoa đá.
Vừa chạm vào vách đá.
Ngực tôi nóng lên.
Ánh sáng xanh lan ra từ kẽ tay.
Bông hoa đá đang khép kín...
Từng cánh một sáng lên.
Từ sâu trong tường...
Vang lên tiếng cơ quan chuyển động.
Mắt Tô Thanh Nguyệt sáng rực.
— Đúng rồi!
Ngay sau đó.
Toàn bộ bức bích họa nứt đôi từ chính giữa.
Một luồng hơi ẩm nặng hơn tràn ra.
Sau khe nứt...
Là một hành lang dài.
Hai bên hành lang...
Nở đầy những bông hoa trắng nhợt.
Hành lang sau khe nứt rất hẹp.
Hai bên tường đầy những khe đá nhỏ.
Những bông hoa mọc ra từ chính các khe ấy.
Cánh hoa trắng bệch.
Hơi trong suốt.
Rủ xuống hai bên tường.
Không hề lay động.
Thoạt nhìn...
Lại có cảm giác rất sạch sẽ.
Nhưng...
Càng sạch sẽ...
Càng kỳ quái.
Nơi như thế này...
Đến con người còn sống chẳng ra sống.
Dựa vào đâu...
Hoa lại nở đẹp như vậy?
Xuân Đào nép sau lưng tôi.
Khẽ hỏi:
— Xuân Hoa...
— Mấy bông hoa này...
— Có phải... không nên chạm vào không?
Tôi đáp:
— Chúc mừng.
— Cuối cùng cô cũng có được phán đoán cơ bản khi thám hiểm cổ mộ.
Xuân Đào tủi thân liếc tôi.
Nhưng không dám cãi.
Tạ Thất đi tới cửa hành lang.
Đưa đầu giáo khẽ hất cánh hoa gần nhất.
Hoa không động.
Hắn đợi thêm một lúc.
Mới nói:
— Đi.
Nhưng Tô Thanh Nguyệt vẫn nhìn những bông hoa.
Mày từ từ nhíu lại.
— Khoan.
Tạ Thất quay đầu.
Nàng khẽ nói:
— Bí sử từng có một đoạn.
— Hoa trắng không hương.
— Thấy người sống thì nở.
— Quấn xương nuốt thịt.
— Đoạt mặt làm nô.
Xuân Đào nghe đến bốn chữ cuối.
Môi run lên.
— Đoạt... đoạt cái gì?
Tô Thanh Nguyệt không đọc nữa.
Tôi thay nàng phiên dịch.
— Ý là...
— Hoa này không ăn chay.
Xuân Đào lập tức tránh xa bức tường hơn.
Trong mộ thất phía sau...
Những dây leo trắng vẫn tiếp tục bò ra.
Sau khi bị cửa đá ngăn lại.
Âm thanh nhỏ hơn nhiều.
Nhưng vẫn chưa dừng.
Phía trước là hoa.
Phía sau là dây leo.
Tôi phát hiện...
Cổ mộ rất giỏi ép người ta vào thế chỉ có một lựa chọn.
Tạ Thất giơ ngang cây giáo.
— Ta đi trước.
— Không được.
Tô Thanh Nguyệt lập tức phản đối.
— Trên người huynh có m.á.u.
Tạ Thất khựng bước.
Không cần nàng giải thích.
Tôi cũng hiểu.
Nếu những thứ này thật sự thấy người sống thì nở...
Thì Tạ Thất bây giờ...
Chính là một miếng mồi biết đi.
Hắn im lặng một lúc.
Rồi nói:
— Vậy ta đoạn hậu.
Chúng tôi bước vào hành lang.
Những phiến đá dưới chân hơi mềm.
Tôi cúi xuống nhìn.
Trong khe đá...
Phủ kín một lớp bột màu trắng xám.
Tôi không nói gì.
Lúc này...
Biết quá nhiều không phải chuyện tốt với Xuân Đào.
Hành lang rất yên tĩnh.
Hoa trắng rủ hai bên.
Nụ hoa khép kín.
Thỉnh thoảng khẽ run.
Tôi đi sau Tô Thanh Nguyệt.
Xuân Đào nắm tay áo tôi.
Tạ Thất đi cuối.
Đi được nửa đường...
Tô Thanh Nguyệt đột nhiên dừng lại.
— Đừng động.
Tất cả lập tức đứng im.
Một bông hoa trắng bên phải...
Không biết từ lúc nào...
Đã hé mở một khe nhỏ.
Trong khe...
Không có nhụy hoa.
Mà là...
Một hàng răng dày đặc.
Xuân Đào siết c.h.ặ.t t.a.y áo tôi.
Tôi khẽ nói:
— Đừng lên tiếng.
Bông hoa từ từ xoay về phía chúng tôi.
Nó không có mắt.
Nhưng dường như vẫn phân biệt được vị trí từng người.
Nụ hoa dần hé rộng.
Những chiếc răng bên trong cọ vào nhau.
Phát ra tiếng ken két rất khẽ.
Tạ Thất thấp giọng.
— Tiếp tục đi.
Chúng tôi bắt đầu dịch từng bước.
Một bước.
Hai bước.
Bông hoa không lao tới.
Tôi vừa mới thở phào được nửa hơi...
Phía sau bỗng vang lên một tiếng rên nghẹn.
Máu trên vai Tạ Thất...
Rơi xuống.
Giọt m.á.u rơi vào lớp bột trắng xám trên mặt đất.
Trong khoảnh khắc ấy...
Toàn bộ hoa hai bên hành lang...
Đồng loạt cử động.
Các nụ hoa cùng xoay về phía chúng tôi.
Cánh hoa đồng loạt mở ra.
Từ những khe tường...
Vươn ra vô số xúc tu trắng dài.
Bò sát mặt đất.
— Chạy!
Tôi khẽ hét.
Lần này...
Tạ Thất không ngăn cản nữa.
Chúng tôi gần như đồng thời lao về cuối hành lang.
Xúc tu trắng b.ắ.n ra từ hai bên.
Tạ Thất dùng cây giáo gạt hai cái đầu tiên.
Thân giáo lập tức bị quấn c.h.ặ.t.
Kêu lên tiếng căng cứng.
Tôi đẩy Tô Thanh Nguyệt chạy về phía trước.
Xuân Đào theo sát bên cạnh.
Vừa chạy vừa loạng choạng.
Mắt thấy cửa đá đã ở ngay trước mặt...
Xuân Đào bỗng trượt chân.
Tôi quay lại kéo nàng.
Nhưng...
Đã muộn.
Một xúc tu trắng b.ắ.n ra từ khe đá.
Quấn c.h.ặ.t lấy eo nàng.
Cả người Xuân Đào bị kéo ngược về sau.
— Xuân Đào!
Nàng ngã mạnh xuống đất.
Mười ngón tay bấu c.h.ặ.t nền đá.
Xúc tu thứ hai quấn lấy cổ tay.
Xúc tu thứ ba quấn lấy bắp chân.
Hoa trắng mở to tâm hoa.
Trong khe tường lộ ra một cái miệng đen sì đầy nhớt.
Nó đang kéo nàng vào trong.
Xuân Đào cuối cùng cũng hoảng loạn.
— Xuân Hoa!
Tôi lao tới nắm lấy tay nàng.
Những chiếc gai trên xúc tu đ.â.m xuyên tay áo tôi.
Rồi nhanh ch.óng quấn lên cổ tay.
Tạ Thất quay người cứu.
Nhưng vừa bước một bước...
Mấy bông hoa phía sau đồng loạt lao vào hắn.
Hắn chỉ có thể xoay người chống đỡ.
Cây giáo bị quấn đến cong hẳn.
Tô Thanh Nguyệt vội hô:
— Đừng để nó chạm vào mặt!
Tim tôi thắt lại.
Nhưng...
Bông hoa kia đã vươn tới.
Một cánh hoa lạnh ngắt...
Áp sát gò má Xuân Đào.
Nàng hoảng sợ nghiêng đầu tránh.
Chiếc túi thơm bên hông bị xúc tu kéo rách.
Bốp!
Túi thơm vỡ tung.
Bột thơm bên trong vì ẩm mà đã vón cục.
Rơi đúng lên xúc tu quấn quanh eo nàng.
Ngay lập tức.
Một làn khói trắng bốc lên.
Bông hoa co rúm mạnh.
Mấy xúc tu đang quấn Xuân Đào đồng loạt buông lỏng.
Rụt trở về khe đá.
Xuân Đào ngã phịch xuống đất.
Vẫn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra.
Tôi cũng sững sờ.
Tô Thanh Nguyệt là người đầu tiên nhận ra.
— Nó sợ thứ này!
Nàng lập tức nhặt bột thơm rơi trên đất.
Rắc lên những xúc tu đang quấn lấy chúng tôi.
Khói trắng bốc lên.
Đám xúc tu liên tiếp lùi lại.
Xuân Đào cúi nhìn chiếc túi thơm đã rách.
Giọng vẫn còn run.
— Đây...
— Là túi thơm đuổi côn trùng...
— Mẹ ta làm cho ta...
— Bây giờ...
Tôi kéo nàng đứng dậy.
— Nó không chỉ đuổi côn trùng nữa.
— Mà còn đuổi được cả hoa.
Mắt Xuân Đào vẫn mở to.
Không dám tin...
Chính mình vừa cứu mọi người.
Tôi nhét nửa chiếc túi thơm còn lại vào tay nàng.
— Cầm cho chắc.
Nàng ngơ ngác nhìn tôi.
Tôi mỉm cười.
— Xuân Đào.
— Cô vừa cứu chúng tôi đấy.
Tay nàng vẫn run.
Nhưng siết c.h.ặ.t chiếc túi thơm.
Chúng tôi không chần chừ nữa.
Lao thẳng về cuối hành lang.
Xuân Đào vừa chạy...
Vừa rắc nốt số bột thơm còn lại ra sau.
Nàng không khỏe.
Rắc cũng chẳng chuẩn.
Nhưng mỗi lần bột rơi xuống...
Đám xúc tu đều rụt lại một mảng.
— Bên trái!
Tôi hét.
Xuân Đào lập tức rắc sang trái.
— Phía trước!
Nàng nghiến răng.
Ném nốt nhúm bột cuối cùng.
Những bông hoa chắn trước cửa đá bốc khói trắng.
Đồng loạt rụt vào khe tường.
Tạ Thất là người đầu tiên lao tới cửa.
Dùng vai chống c.h.ặ.t cánh cửa đá.
Tô Thanh Nguyệt sờ thấy cơ quan.
Lập tức ấn xuống.
Cửa đá bắt đầu hạ xuống.
Đám hoa cuối cùng cũng nổi giận.
Tất cả xúc tu đồng loạt lao tới.
Tạ Thất đứng chắn trước cửa.
Quét ngang cây giáo.
Cố sống cố c.h.ế.t cản chúng tôi thêm một nhịp thở.
Một nhịp thở...
Là đủ.
Tôi đẩy Xuân Đào qua ngưỡng cửa.
Rồi lăn theo vào trong.
Tô Thanh Nguyệt bước vào sau cùng.
Lúc Tạ Thất rút người vào...
Một xúc tu quấn lấy cánh tay hắn.
Hắn thậm chí không nhíu mày.
Trực tiếp dùng cây giáo chèn vào khe cửa.
ẦM!
Cửa đá hạ xuống.
Xúc tu bị ép đứt.
Bên ngoài vang lên tiếng cào cấu ch.ói tai.
Rất nhanh...
Đã bị cánh cửa đá nặng nề ngăn cách hoàn toàn.
Chúng tôi ngã vật xuống đất.
Không ai lập tức đứng dậy.
Xuân Đào ngồi trên nền đá.
Cúi đầu nhìn chiếc túi thơm rách trong tay.
Trên đó thêu một bông hoa đào méo mó.
Đã rách mất một nửa.
Nàng khẽ nói:
— Mẹ ta bảo...
— Thứ này có thể giữ bình an.
Tôi tựa lưng vào cửa đá.
Thở dốc hồi lâu.
Mới đáp:
— Mẹ cô nói...
— Chuẩn thật đấy.
Xuân Đào ngẩng đầu nhìn tôi.
Tôi nghiêm túc nói:
— Nếu vừa rồi không có cô...
— Chúng ta chẳng ai qua được.
Nàng lấy tay áo lau mặt qua loa.
Rồi cẩn thận cất chiếc túi thơm rách vào n.g.ự.c.
— Vậy...
— Sau này...
— Ta vẫn sẽ mang theo nó.
Tôi gật đầu.
— Cứ mang theo.
Tô Thanh Nguyệt vịn tường đứng dậy.
Giọng vẫn chưa ổn định.
— Xuân Đào.
Xuân Đào lập tức nhìn sang.
— Tiểu thư?
Tô Thanh Nguyệt nhìn nàng.
Khẽ mỉm cười.
— Muội làm rất tốt.
Xuân Đào sững người.
Có lẽ...
Đây là lần đầu tiên trong đời...
Nàng được tiểu thư khen ngợi trong một thời khắc như thế.