"Theo ta vào sảnh nói chuyện!"
Thẩm phụ phất tay áo, hùng hổ rời đi, Đại phu nhân cũng vội vàng theo sát phía sau. Xuân Đào theo đúng quy củ, phân phó hạ nhân chuyển lễ vật vào trong phủ.
Thẩm Hề Lan và Xuân Đào vừa định bước theo đoàn người, thì đột nhiên từ phía bên cạnh, vài bóng người xuất hiện chặn đứng đường đi của họ.
"Chà, Vương phi của chúng ta về rồi đấy à, đúng là khách quý nha." Đại tiểu thư dẫn đầu khẽ lay quạt, mặt lộ vẻ mỉa mai.
"Vương gia cũng thật là, ngày hồi môn là việc trọng đại, sao có thể để tỷ tỷ về một mình chứ? Chuyện này mà để người ngoài nhìn thấy, chẳng biết họ sẽ bàn tán về tỷ tỷ thế nào nữa." Tứ tiểu thư giả vờ tiếc nuối, nhưng đáy mắt lại chẳng giấu nổi ý đồ xem kịch vui.
"Chẳng lẽ Vương gia chê bai thân phận thứ xuất của tỷ tỷ, nên mới bị ghẻ lạnh rồi sao? Nếu vậy thì biết phải làm thế nào đây?"
Các chị em bên cạnh cũng nhao nhao phụ họa, lời ra tiếng vào đầy vẻ châm chọc:
"Đúng thế, ai mà chẳng biết Nhị tỷ tỷ của chúng ta muốn trèo cao. Nay bị Tứ hoàng t.ử chán ghét, e là sắp khóc nhè đòi thắt cổ tự t.ử rồi cũng nên? Ha ha ha!"
Bọn họ trao nhau những ánh mắt giễu cợt, che miệng cười thầm, chờ đợi được nhìn thấy dáng vẻ quẫn bách của Thẩm Hề Lan.
Nghe những lời đ.â.m chọc đầy ác ý ấy, m.á.u trong người Thẩm Hề Lan như đông cứng lại. Giọng điệu âm dương quái khí quen thuộc này khiến nàng lập tức nhớ về những trải nghiệm bị cô lập thời còn đi học.
Khi đó nàng luôn an phận thủ thường, vậy mà chẳng hiểu sao lại bị nhóm nữ quái trong lớp tập thể tẩy chay. Nàng cũng chẳng biết mình đã làm gì đắc tội với bọn họ. Nàng chỉ nhớ đám người đó hở ra là tìm chuyện gây hấn, nói lời mỉa mai, chỉ trỏ sau lưng, lúc nàng đi vệ sinh thì cố ý đá cửa, lúc xuống cầu thang thì cố tình xô đẩy, ngay cả khi nàng đứng lên trả lời câu hỏi trong lớp cũng bị bọn họ cười nhạo nhức óc.
Tính cách nhạy cảm và hay tự dằn vặt khiến nàng chỉ biết giả vờ như không thấy sự ác ý của họ, mỗi ngày đều thầm cầu nguyện bọn họ đừng tìm đến mình gây phiền phức. Dù đã qua nhiều năm, những bóng ma tâm lý ấy vẫn luôn tồn tại.
Giọng điệu quen thuộc văng vẳng bên tai, Thẩm Hề Lan theo bản năng định giả vờ không hiểu như trước đây, cố ý không muốn dây dưa, nhưng trong lòng lại hoảng loạn tột độ. Nghĩ về những chuyện cũ, đôi bàn tay nàng không tự chủ được mà khẽ run rẩy.
【Hệ thống nhắc nhở: Mời ký chủ mau ch.óng hoàn thành tình tiết Nữ phụ độc ác đại náo Thẩm phủ.】
Phải rồi, mình đã xuyên sách rồi mà.
Bọn họ chỉ là những nhân vật trên mặt giấy thôi, mình có gì phải sợ chứ? Hơn nữa, lát nữa là mình về lại Tứ Vương phủ rồi, sau này có khi cả năm cũng chẳng gặp lại mấy lần.
Thấy nàng không nói lời nào, đám người kia càng thêm không kiêng nể.
"Một tên Vương gia hủy dung mà ngươi cũng vồ vập lấy..."
Chát!
Thẩm Hề Lan đột nhiên giơ tay, giáng một bạt tai thật mạnh vào mặt Đại tiểu thư dẫn đầu.
Nàng đang đ.á.n.h đám nhân vật giấy này, mà cũng giống như đang đ.á.n.h vào mặt đám nữ quái năm xưa.
Đại tiểu thư sững sờ, rồi chuyển sang phẫn nộ tột cùng. Thẩm Hề Lan trước nay chưa từng phản kháng, hôm nay gan to bằng trời, dám đ.á.n.h cả ta!
Mọi người không kịp trở tay, ai nấy đều kinh ngạc.
"Tiện nhân, ngươi dám đ.á.n.h ta!"
"Ta đ.á.n.h chính là ngươi đấy!"
Thẩm Hề Lan đem tất cả những uất ức từng chịu đựng trước đây trút sạch lên người bọn họ. Nàng túm tóc, tát thẳng tay vào mặt bất cứ kẻ nào vớ được.
Xuân Đào thấy Thẩm Hề Lan đang giằng co với bọn họ, trong lòng lo lắng khôn nguôi: "Tiểu thư, để em giúp người!"
"Quản cho tốt cái miệng thối của các người đi! Dám nghị luận về Vương gia, các người chán sống rồi phải không!"
"Đồ tiện tỳ!" Tứ tiểu thư rủa sả.
"Các người thực sự tưởng rằng ta vẫn giống như trước đây, mặc cho các người tùy ý sỉ nhục sao?" Thẩm Hề Lan quát mắng.
Trâm cài tóc rơi lả tả dưới đất, đám tiểu thư ôm mặt, ánh mắt đầy vẻ không thể tin nổi.
"Ngươi phản rồi! Hôm nay tỷ tỷ ta phải dạy dỗ ngươi cho t.ử tế, thế nào là tôn ti lễ giáo!"
Nói đoạn, Đại tiểu thư định lôi kéo Thẩm Hề Lan đến phòng dạy bảo. Thẩm Hề Lan vùng mạnh ra, chân trượt một cái, ngã nhào xuống hồ nước.
Tiêu Yến vừa đến nơi thì chứng kiến cảnh tượng này, nỗi hoảng sợ trong lòng lập tức dâng trào. Không kịp suy nghĩ, hắn nhảy ùm xuống hồ, ra sức bơi về phía Thẩm Hề Lan.
"Không phải ta! Là tự nó ngã xuống, không liên quan đến ta!" Đại tiểu thư gào lên.
"Ngươi có biết mưu hại Vương gia và Vương phi đương triều là trọng tội tày đình thế nào không?"
Quanh thân Tiêu Yến tỏa ra hàn khí lạnh lẽo, lòng đầy nôn nóng.
Thẩm Hề Lan vùng vẫy loạn xạ trong nước, cảm giác hoảng loạn bao trùm lấy toàn thân.
Hệ thống, cứu mạng!
Nàng gào thét trong lòng, nhưng đáp lại chỉ là một khoảng không tĩnh lặng. Ngay khi sức cùng lực kiệt, định buông xuôi sự phản kháng, nàng thấy có người đang bơi về phía mình.
Đó là... Tiêu Yến?
Sau đó, nàng hoàn toàn mất đi ý thức.
Thẩm Hề Lan không biết bơi, khi Tiêu Yến cứu được nàng lên bờ, nàng đã ướt sũng, hai mắt nhắm nghiền, hơi thở yếu ớt. Thấy đám người vẫn đứng ngây ra đó, Tiêu Yến gầm lên:
"Mau truyền thái y! Mau lên!"
Hắn vô cùng lo lắng, trái tim đập liên hồi như trống đ.á.n.h. Thấy thái y mãi không tới, lòng hắn chùng xuống.
Không kịp nữa rồi.
Hắn chợt nhớ lại trong những cuốn y thư từng đọc trước đây có phương pháp cấp cứu người c.h.ế.t đuối. Hắn nhấn nhịp nhàng vào n.g.ự.c bụng Thẩm Hề Lan để giúp nàng thoát nước.
Tiêu Yến chỉ khựng lại một thoáng, không màng đến chuyện nam nữ thụ thụ bất thân, dứt khoát cúi xuống, áp môi mình lên môi Thẩm Hề Lan để truyền khí cho nàng.
Mọi người chứng kiến cảnh tượng này, nhất thời xôn xao kinh hãi.
Một lúc sau, Thẩm Hề Lan cuối cùng cũng tỉnh lại, nước trong phổi sặc ra ngoài, l.ồ.ng n.g.ự.c từng cơn đau thắt. Đồng t.ử dần dần hội tụ, hình ảnh đầu tiên đập vào mắt nàng là... Tiêu Yến?!
Mọi người thấy nàng tỉnh lại, hiện trường trở nên náo loạn.
Vậy ra cảnh nàng nhìn thấy dưới nước không phải là ảo giác, thật sự là Tiêu Yến đã cứu nàng sao?! Nhưng mà nam chính sao lại ở đây?
Thấy nàng đã tỉnh, Tiêu Yến mới thở phào nhẹ nhõm. Nàng nhìn thấy vẻ mặt lo lắng tột độ của hắn, cùng những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán.
Hắn đang lo lắng cho mình sao?
Trong lòng Thẩm Hề Lan dâng lên một tia ấm áp. Nàng định đứng dậy nhưng lảo đảo một cái, Tiêu Yến theo bản năng đỡ lấy cánh tay nàng. Thẩm Hề Lan cảm nhận được hơi ấm từ tay hắn, gò má hơi nóng lên.
"Nàng không sao chứ?" Tiêu Yến lo lắng hỏi.
Thẩm Hề Lan vội vàng lắc đầu nhẹ.
【Chúc mừng ký chủ hoàn thành tình tiết đại náo Thẩm phủ, mời tiếp tục cố gắng.】
Tiêu Yến muốn điều tra nguyên nhân Thẩm Hề Lan rơi xuống nước, vừa định mở miệng hỏi thì bị nàng giữ lại.
"Vương gia, thiếp hơi khó chịu, chúng ta mau về phủ đi."
Dù sao nhiệm vụ cũng đã hoàn thành, nàng không muốn tiếp tục dây dưa với đám người này nữa.
Tiêu Yến lập tức lộ vẻ hốt hoảng, chẳng buồn tranh luận đúng sai nữa, hắn cúi người bế ngang Thẩm Hề Lan lên.
"Được."
Tại Tứ Vương phủ.
Thái y đang bắt mạch cho Thẩm Hề Lan.
"Vương phi thế nào rồi?" Tiêu Yến sốt sắng hỏi.
"Vương phi chỉ là rơi xuống nước bị nhiễm lạnh, Vương gia không cần quá lo lắng. Để lão thần kê vài thang t.h.u.ố.c, uống vài ngày sẽ chuyển biến tốt thôi."
Tiêu Yến nghe vậy liền gật đầu, chợt nhớ ra điều gì, lại hỏi: "Vậy còn t.h.a.i nhi thì sao?"
Cổ họng thái y nghẹn lại một nhịp, liếc nhìn Thẩm Hề Lan rồi thản nhiên đáp: "Thai nhi không có gì đáng ngại, xin Vương gia yên tâm. Nếu không còn việc gì, lão thần xin cáo lui trước."
Thái y hành lễ rồi chậm rãi bước ra khỏi phòng.
"Nàng cứ nghỉ ngơi cho tốt, chuyện rơi xuống nước, ta nhất định sẽ đòi lại công bằng cho nàng."
Tiêu Yến định đứng dậy thì Thẩm Hề Lan vội giữ lại: "Đợi đã Vương gia... Ngày hồi môn... sao người lại tới?"
"Vốn dĩ là phu thê phải cùng nhau hồi môn, là do ta đến muộn."
"Không có, không có, không hề muộn chút nào." Thẩm Hề Lan vội vàng giải thích.
Nam chính vậy mà lại tình nguyện cùng mình về nhà mẹ đẻ... Sao mình lại thấy hơi vui vui thế này nhỉ?
Tiêu Yến nhìn dáng vẻ bối rối của nàng, tâm trạng bỗng trở nên rất tốt. Hắn chợt cảm thấy nàng có chút... đáng yêu?!
Sáng hôm sau, trong thư phòng.
"Đã tra ra chưa?" Tiêu Yến lạnh lùng hỏi.
"Vương gia, thuộc hạ đã tra rõ rồi. Ngày hồi môn, sau khi nhận được thiếp mời, Vương phi đã đi trước đến Thẩm phủ. Có người đi đường nói thấy Vương phi và Thẩm lão tiên sinh xảy ra tranh chấp. Sau khi vào phủ, Đại tiểu thư, Tam tiểu thư và Tứ tiểu thư nhà họ Thẩm đã có lời lẽ bất kính với Vương gia và Vương phi, nên Vương phi đã giáo huấn bọn họ. Trong lúc xô xát, Vương phi bị đẩy ngã xuống hồ."
"Bọn họ đã nói những gì?" Tiêu Yến ngước mắt, ánh nhìn lạnh lẽo.
"Bọn họ chế nhạo Vương phi về nhà một mình là bị Vương gia ghẻ lạnh, còn bàn tán về tướng mạo của Vương gia... lời lẽ thực sự rất khó nghe." Thuộc hạ thành thật trả lời.
Tiêu Yến nghe xong, trong lòng dâng lên một cảm xúc hỗn tạp.
Nàng ấy vậy mà lại bảo vệ mình như thế...
Hắn nhớ lại lời bày tỏ chân tình của Thẩm Hề Lan ngày đại hôn, và cả ánh mắt đau lòng khi nàng vuốt ve gò má hắn dưới chân vực thẳm.
Trước đây mình đối xử với nàng lạnh nhạt xa cách, vậy mà lúc nguy nan nàng lại luôn lo lắng cho mình. Mình hại nàng gặp hiểm cảnh rơi xuống vực, nàng cũng chẳng hề oán trách nửa lời, nàng cũng không hề chán ghét khuôn mặt của mình.
Nàng... thật lòng yêu ta sao?
Nhưng một kẻ xấu xí như ta, liệu có xứng đáng được yêu thương không?