Có người cướp linh cốt của nàng.

Có người đẩy nàng xuống Vạn Thú Cốc.

Có người còn mở tang lễ, chờ xác nàng mang về.

Nhưng bọn họ không biết...

Người bước ra khỏi đáy vực hôm ấy, đã không còn là Tam tiểu thư phế vật của Lạc gia nữa.

Một đôi Huyết Đồng thức tỉnh.

Một thần thú cúi đầu nhận chủ.

Một nam nhân mang Ma khí, bị cả thiên hạ kiêng kỵ, lại chủ động tìm đến nàng lập giao ước.

Từ đó...

Ai nợ nàng một mạng, nàng đòi cả đời.

Ai hại nàng một lần, nàng trả gấp mười.

Còn những bí mật bị chôn vùi từ ngàn năm trước...

Cũng sẽ bắt đầu được hé lộ, từ ngày nàng bước ra khỏi Vạn Thú Cốc.

1.

Đáy Vạn Thú Cốc.

Mùi m.á.u tanh nồng nặc xộc thẳng vào mũi.

Lạc Chiêu Nhan mở mắt, đầu đau như muốn nứt tung.

Dòng ký ức của hai kiếp dung hợp xé rách não bộ nàng trong chốc lát.

Nàng xuyên không rồi.

Nguyên chủ là Tam tiểu thư Lạc gia, bị cô đường tỷ Lạc Thanh Dao dỗ dành lừa vào Vạn Thú Cốc săn thú.

Sau đó, chính tay Lạc Thanh Dao đẩy nàng xuống vách đá vạn trượng.

Đan điền nát vụn, xương cốt gãy lìa.

Nằm ở đây chờ c.h.ế.t.

Đúng lúc này, tiếng xé gió cùng tiếng gầm dữ dội xé tan hư không.

"Ngao——"

Hơn mười con Lang Vương mắt xanh lè từ trong bụi rậm nhảy ra, răng nanh nhỏ giọt dãi thèm thuồng.

Đàn sói lao tới, khoảng cách chỉ còn trong gang tấc.

Lạc Chiêu Nhan không còn đường lui.

Theo bản năng sinh tồn, nàng ngẩng đầu.

Đồng thuật mở rộng.

Đôi mắt đen tuyền lập tức chuyển sang màu đỏ rực như m.á.u.

Huyết Đồng!

Thời gian như ngưng đọng.

Đàn Lang Vương đang dữ tợn lao đến đồng loạt phanh gấp, tứ chi run rẩy, rồi đồng loạt quỳ rạp xuống đất, đầu cúi sát mặt đất.

Không chỉ đàn yêu thú.

Ngay cả linh khí đục ngầu cuồn cuộn dưới khe núi cũng rung chuyển kịch liệt, quỳ phục trước uy áp tuyệt đối này.

Lạc Chiêu Nhan nhếch môi.

Huyết Đồng chí cao ở kiếp trước vậy mà cũng theo nàng xuyên qua đây.

"Ống——"

Đột nhiên, từ sâu trong đáy vực vang lên một tiếng gầm khổng lồ làm rung chuyển cả vách đá.

Trận pháp phong ấn cổ xưa dưới chân nàng lập tức hiện hình, chớp tắt liên tục.

Giữa tâm trận pháp, một con thần thú Xích Ly khổng lồ bị chín sợi xích sắt khắc phù văn xuyên thấu da thịt, ghim c.h.ặ.t vào lòng đất.

Khắp người nó đầy thương tích, m.á.u đỏ thẫm nhuộm đen mặt đất.

Thấy Lạc Chiêu Nhan tiến lại gần, Xích Ly gầm lên đe dọa, đôi mắt dại đi vì cuồng nộ.

Nó nghĩ nàng đến để lấy mạng nó.

Nhưng Lạc Chiêu Nhan chỉ lướt mắt qua.

Trận pháp này không phải dùng để nhốt.

Mà là một cổ trận ma đạo tàn nhẫn, dùng để rút cạn sinh cơ của thần thú nuôi dưỡng thứ khác.

Nàng nhấc ngón tay, ngón tay dính m.á.u quẹt nhẹ lên hư không, dứt khoát sửa lại ba đường vạch phù văn bị lỗi.

"Rắc! Rắc!"

Xiềng xích phù văn đứt đoạn hàng loạt.

Áp chế biến mất, Xích Ly khôi phục tự do.

Nó ngơ ngác nhìn cô gái nhỏ bé trước mặt, ánh mắt từ cuồng nộ chuyển sang sùng bái.

Xích Ly hạ cái đầu khổng lồ xuống, chủ động rũ bỏ kiêu hãnh, ngoan ngoãn cúi đầu nhận chủ.

Ngay khoảnh khắc đó.

"Bụp."

Tiếng bước chân nhẹ hẫng vang lên từ phía sau.

"Xem ra ta đến không đúng lúc."

Một giọng nói trầm thấp, lạnh lẽo vang lên.

Lạc Chiêu Nhan ngoảnh đầu.

Một nam nhân bước ra từ bóng tối.

Hắn mặc một thân hắc y thêu kim tuyến ẩn tàng, gương mặt góc cạnh hoàn mỹ như thần yêu, nhưng khí tức trên người lại sâu không thấy đáy, nguy hiểm đến cực điểm.

Dung Mặc.

Cả hai người đều siết c.h.ặ.t cảnh giác, không khí lập tức giương cung bạt kiếm.

Ánh mắt Dung Mặc rơi trên đôi mắt đỏ rực như m.á.u của nàng.

Sâu trong đôi đồng t.ử đen thẫm của hắn lần đầu tiên xuất hiện sóng lưng d.a.o động.

Hắn cất tiếng hỏi, giọng nói mang theo áp lực nghẹt thở:

"Đôi mắt này... ngươi có từ khi nào?"

Lạc Chiêu Nhan không trả lời, ánh mắt lạnh gắt nhìn lại hắn.

Hai người giằng co giữa đáy vực.

Đột nhiên.

Dung Mặc nhíu c.h.ặ.t mày, sắc mặt trong chớp mắt trở nên tái nhạt.

Ma khí đen đặc, điên loạn bùng phát từ trong cơ thể hắn, cuồn cuộn tràn ra xung quanh.

Nó đè nén không khí đến mức Xích Ly bên cạnh cũng phải run rẩy gầm nhẹ.

Dung Mặc mất khống chế.

Hắn rút kiếm.

Lưỡi kiếm sáng quắc mang theo ma khí ngập trời c.h.é.m thẳng về phía nàng.

Lạc Chiêu Nhan không lùi mà tiến.

Nàng nheo mắt, Huyết Đồng bộc phát ánh sáng đỏ rực đến mức cực điểm, xộc thẳng vào tâm trí hắn.

"Ngoan ngoãn cho ta!"

Năng lượng của Huyết Đồng như dòng nước mát lạnh dội thẳng vào cuồng nộ ma khí.

Ma khí ngập trời lập tức dịu xuống, co rút lại rồi chui tọt vào lại cơ thể Dung Mặc.

Dung Mặc khôi phục lý trí, thanh kiếm trong tay dừng khựng lại cách cổ nàng chỉ một phân.

Lần đầu tiên sau nhiều năm, ma khí cặn bã trong kinh mạch hắn thật sự im lặng hoàn toàn.

Hắn nhìn nàng rất lâu, đôi mắt hiện lên sự rung động không giấu giếm.

Dung Mặc thu kiếm vào bao, chậm rãi lên tiếng:

"Làm một cuộc giao dịch không?"

Lạc Chiêu Nhan nâng cằm: "Nói."

"Ta giúp ngươi khôi phục linh căn, giúp ngươi báo thù."

Dung Mặc tiến lại gần một bước, ánh mắt sâu thẳm:

"Đổi lại, mỗi khi Ma khí của ta phát tác, ngươi phải giúp ta áp chế."

"Được."

Không lòng vòng, Lạc Chiêu Nhan gật đầu.

Hai người lập tức vận chuyển linh lực, kết thành một khế ước giao dịch đơn giản.

Không ràng buộc sinh t.ử, chỉ là hợp tác đôi bên cùng có lợi.

Dung Mặc lấy từ trong n.g.ự.c ra một khối hắc ngọc lệnh bài, quăng về phía nàng.

"Nếu gặp nguy hiểm không giải quyết được, bóp nát nó. Ta sẽ đến."

Dứt lời, thân ảnh hắc y hóa thành một luồng khói đen, lập tức biến mất tại chỗ.

Lạc Chiêu Nhan nắm c.h.ặ.t lệnh bài, xoay người nhảy lên lưng thần thú Xích Ly.

"Đi thôi."

Xích Ly gầm lên một tiếng, vỗ cánh lao thẳng lên không trung, rời khỏi Vạn Thú Cốc.

Trên lưng thần thú, Lạc Chiêu Nhan rà soát lại toàn bộ ký ức của nguyên chủ.

Lạc Thanh Dao – đường tỷ mặt người dạ thú.

Tiêu Cảnh Nguyên – vị hôn phu hèn hạ hùa theo bắt nạt.

Ông nội – người gia trưởng lạnh lùng chỉ biết đến lợi ích gia tộc.

Và cả Lạc gia mục nát này nữa.

Lạc Chiêu Nhan khẽ cười, nụ cười nhuốm màu m.á.u và sát khí.

"Lạc Chiêu Nhan ta từ hôm nay... sẽ đòi lại từng món nợ một."

Xa xa phía chân trời, Lạc phủ hoành tráng đã hiện ra trong tầm mắt.

Lúc này, Lạc phủ hoàn toàn trái ngược với vẻ huy hoàng thường ngày.

Toàn bộ phủ đệ treo đầy vải trắng, đèn l.ồ.ng trắng treo cao lắc lư trong gió.

Khắp nơi vang lên tiếng khóc lóc t.h.ả.m thiết.

Trong đại sảnh, Lạc Thanh Dao mặc đồ tang, khóc đến mức ngất đi nảy lại.

"Chiêu Nhan muội muội... sao muội lại bỏ ta mà đi cơ chứ..."

Bên cạnh, Tiêu Cảnh Nguyên nhẹ nhàng ôm lấy vai nàng ta, ân cần an ủi:

"Thanh Dao, nàng đừng tự trách nữa. Là do Chiêu Nhan kiêu ngạo tự đại, tự mình xông vào vùng cấm Vạn Thú Cốc nên mới mất mạng. Nàng khóc nữa hại sức khỏe đấy."

Những người xung quanh đều thở dài.

Mọi người đều tin chắc, Tam tiểu thư phế vật của Lạc gia đã c.h.ế.t không toàn thây dưới đáy vực.

Một chiếc quan tài bằng gỗ tuyết tùng đắt giá được đặt ngay chính giữa đại sảnh.

Đúng lúc tang lễ đang cử hành đến đoạn cao trào.

Một nha hoàn thân thể run rẩy cuống quýt chạy xông vào đại sảnh, mặt cắt không còn một giọt m.á.u.

"Báo... báo cáo Gia chủ!"

"Tam... Tam tiểu thư..."

"Tam tiểu thư trở về rồi!"

Toàn bộ đại sảnh lập tức rơi vào tĩnh lặng như tờ.

Tiếng khóc hờn đột ngột dừng lại.

Chương 1 - Sau Khi Xuyên Thành Phế Vật, Vạn Thú Đều Gọi Ta Là Chủ Nhân - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia