4.

Cánh cổng đá cổ xưa mở ra, tỏa ra rêu phong cùng luồng khí tức hoang sơ đè nén.

Đội Trục Nhật cùng hàng trăm đệ t.ử Thiên Khư Thánh Viện dứt khoát bước qua khe nứt không gian, rảo bước tiến vào Bí cảnh Thái Cổ.

Chỉ trong một chớp mắt, khung cảnh xung quanh hoàn toàn biến đổi.

Khắp nơi là những phế tích sụp đổ, các pho tượng đá khổng lồ nứt nẻ cùng vô số đường trận văn mục nát chằng chịt trên mặt đất chấn động.

Trước khi cổng bí cảnh khép lại, giọng Viện trưởng vẫn v.út qua không gian dặn dò:

"Bí cảnh hiểm nguy, tuyệt đối không được tách đội!"

Cố Trường Phong gập quạt, dứt khoát lên tiếng: "Ta sẽ chịu trách nhiệm quan sát và dẫn đường. Mọi người chú ý xung quanh."

Bách Lý Tuân hừ nhẹ một tiếng, dù nét mặt vẫn mang vẻ không phục nhưng tay đã đặt sẵn lên chuôi kiếm, cảnh giác nhìn bốn phía.

Lạc Chiêu Nhan vừa đặt chân lên lớp đá cổ, Huyết Đồng trong mắt đột ngột nóng rực lên kịch liệt, như có một dòng nước ấm cuộn trào.

Nàng nheo mắt nhìn sâu vào dãy núi phế tích. Nơi này có thứ gì đó từ thời viễn cổ đang dần thức tỉnh.

"Cứu... Cứu với!"

Một tiếng kêu cứu t.h.ả.m thiết từ sâu trong rừng đá cổ bỗng nhiên xé tan không khí.

"Đi!"

Cố Trường Phong quát khẽ, cả năm người Đội Trục Nhật lập tức tung người lao về phía âm thanh phát ra.

Trước mắt họ, năm đệ t.ử học viện đang nằm la liệt trên mặt đất. Sắc mặt họ xám xịt như tro tàn, ánh mắt đờ đẫn, linh lực trong đan điền dường như đã bị rút cạn sạch sẽ.

Kỳ lạ là, trên người họ không hề có lấy một vết thương ngoài da.

Ninh Sơ Nguyệt vội vã quỳ xuống, ngón tay vận linh lực kiểm tra mạch đập, sắc mặt dần trở nên ngưng trọng:

"Linh lực kiệt huệ hoàn toàn! Đan d.ư.ợ.c của muội không thể nào tác động được, như thể cơ thể họ bị một lực hút vô hình cưỡng chế tước đoạt vậy!"

Tần Mặc gạt lớp lá mục trên mặt đất, gõ nhẹ kiếm gỗ xuống sàn đá:

"Dưới mặt đất có trận văn. Là một cổ trận cực kỳ mờ."

Lạc Chiêu Nhan cúi đầu nhìn đường trận văn đen nhạt đang uốn lượn dưới chân, ánh mắt lạnh lẽo:

"Đây không phải tai nạn. Có kẻ cố tình bày trò."

Một đệ t.ử vừa cố gượng dậy, môi run rẩy chỉ tay về phía sương mờ sâu trong rừng đá, giọng khàn đục hoảng sợ:

"Đừng... đừng đến đó..."

Đội Trục Nhật tiếp tục tiến sâu vào bên trong.

Càng đi, khung cảnh càng khiến người ta giật mình. Cứ cách vài chục bước lại có đệ t.ử hôn mê nằm gục trên mặt đất, hơi thở yếu ớt đến mức gần như ngừng đập.

Tần Mặc dừng bước, kiếm gỗ siết c.h.ặ.t trong tay:

"Đây là một đại trận cổ phạm vi cực rộng. Nó đang âm thầm nuốt chửng linh lực của tất cả những ai tiến vào bí cảnh."

Cố Trường Phong nhíu c.h.ặ.t mày, áp lực đè nặng:

"Trận pháp tà môn thế này bắt buộc phải tìm được mắt trận để phá giải. Nếu chậm trễ thêm nửa canh giờ nữa, toàn bộ đệ t.ử tiến vào đợt này sẽ biến thành xác khô!"

"Chia ra tìm!" Cố Trường Phong quyết định.

"Không cần chia ra."

Lạc Chiêu Nhan cất tiếng dứt khoát. Nàng đứng ở trung tâm, đôi mắt nhắm lại rồi đột ngột mở bừng ra.

Huyết Đồng bộc phát!

Trong tầm mắt đỏ rực của nàng, không gian sương mờ biến mất, nhường chỗ cho vô số đường tuyến linh lực màu đỏ thẫm đan xen chằng chịt khắp bí cảnh như mạng nhện.

Tất cả các dòng chảy linh lực bị hút đều hội tụ về một hướng duy nhất phía tháp đá đổ nát.

"Mắt trận ở hướng tây bắc, cách đây ba trăm thước!" Lạc Chiêu Nhan chỉ tay.

Tần Mặc chấn động nhìn nàng: "Ngươi... nhìn thấu được cả kết cấu đại trận Thái Cổ sao?"

"Đi thôi!"

Không tốn một giây thừa thãi, Đội Trục Nhật lập tức phối hợp lao đi.

Một đàn yêu thú bị trận pháp thao túng lao ra cản đường.

Cố Trường Phong vung quạt tạo thành luồng phong bão cuộn trào, quét sạch đường đi.

Bách Lý Tuân rút linh kiếm, kiếm quang rực rỡ như sao sa xé rách cấm chế bảo vệ quanh tháp đá: "Mở cho ngươi đấy, mau lên!"

Ninh Sơ Nguyệt vung tay rải đan bột, tạo thành lớp màn bảo vệ quanh những đệ t.ử bị thương trên đường.

Lạc Chiêu Nhan đạp lên tảng đá lớn, lao thẳng vào trung tâm tháp đá.

Lần đầu tiên, cả năm người phối hợp ăn ý đến hoàn hảo mà không cần một lời thừa thãi.

Tuy nhiên, ngay khi tiếp cận mắt trận, không khí đột ngột ngưng trệ.

Từ trong phế tích, một khôi lỗi bằng đá cổ xưa cao hai trượng từ từ đứng dậy. Toàn thân nó phủ đầy linh lực hút được từ hàng trăm đệ t.ử, tỏa ra ánh sáng đỏ quái dị.

Khôi lỗi giơ nắm đ.ấ.m khổng lồ, mang theo cuồng phong giáng thẳng xuống.

"Mắt trận này... biết chuyển động!" Bách Lý Tuân nghiến răng, kiếm quang bộc phát nghênh đao.

"Cùng ra tay!" Cố Trường Phong quát lớn.

Tần Mặc vung kiếm gỗ phóng ra bốn lá bùa trận cắm c.h.ặ.t bốn góc, hãm bớt tốc độ của khôi lỗi. Ninh Sơ Nguyệt liên tục ném nổ đan d.ư.ợ.c quấy nhiễu tầm nhìn của nó.

Khôi lỗi cuồng nộ gầm lên, sức mạnh linh lực tổng hợp khiến cả Đội Trục Nhật liên tục bị đẩy lùi, áp lực tăng vọt.

Lạc Chiêu Nhan nheo mắt, Huyết Đồng bộc phát ánh xích quang ch.ói lọi, xộc thẳng vào lõi năng lượng của khôi lỗi stone.

"Đứng yên cho ta!"

Uy áp Huyết Đồng chí cao ập xuống, thân thể khôi lỗi đá khổng lồ lập tức khựng lại giữa không trung, chuyển động bị khóa c.h.ặ.t hoàn toàn trong ba giây.

"Tần Mặc! Ngay bây giờ!" Lạc Chiêu Nhan quát.

Tần Mặc chớp thời cơ, nhân lúc khôi lỗi bị áp chế, hắn dồn toàn bộ linh lực vào thanh kiếm gỗ, hóa thành một luồng ánh sáng đ.â.m xuyên qua n.g.ự.c khôi lỗi, đập nát tâm mắt trận.

"Rắc! Ầm ầm ầm!"

Khôi lỗi vỡ tan thành vô số mảnh đá vụn.

Đại trận cổ tà môn sụp đổ hoàn toàn.

Những luồng linh lực bị giam giữ cuồn cuộn tràn ngược trở lại không gian, chui vào đan điền của các đệ t.ử đang hôn mê.

Hàng trăm đệ t.ử khắp bí cảnh dần mở mắt, tỉnh giật lại.

Tiếng reo hò, mừng rỡ vỡ òa vang vọng khắp các cánh rừng đá.

Bên ngoài cổng bí cảnh, các trưởng lão nhìn thấy ngọn cờ trận pháp dịu xuống cũng trút được gánh nặng. Danh tiếng của Đội Trục Nhật lập tức bùng nổ, truyền đi khắp học viện.

Bách Lý Tuân tra kiếm vào bao, tiến lại gần Lạc Chiêu Nhan. Hắn im lặng một lúc, rồi cúi đầu thấp giọng:

"Lần này... cảm ơn ngươi."

Lạc Chiêu Nhan không đáp lời, ánh mắt nàng dừng lại ở đống đá vụn của khôi lỗi vừa nổ tung.

Nàng cúi người, nhặt lên một vật kỳ lạ nằm giấu dưới lớp tro tàn.

Đó là một khối lệnh bài màu đen nhánh, bên trên khắc hoa văn đầu lâu quấn quanh bông hoa bỉ ngạn.

Ánh mắt Lạc Chiêu Nhan lạnh xuống. Hoa văn này... giống hệt vết xăm trên cổ tay đám sát thủ đã đẩy nàng xuống Vạn Thú Uyên!

Chương 5 - Sau Khi Xuyên Thành Phế Vật, Vạn Thú Đều Gọi Ta Là Chủ Nhân - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia