Ta đứng dậy, đi tới cửa, lại ngoái đầu nhìn nó. Nó đứng một mình trong đại sảnh, nhỏ bé. Trong tay nắm c.h.ặ.t một chiếc túi thơm, bên trong hình như cất một bức tượng nhỏ, là tượng gỗ Lục Tranh khắc theo hình ta. Thấy ta nhìn sang, nó vội giấu chiếc túi thơm ra sau lưng.
- Con không nhìn người đâu. - Nó nói. - Con chỉ là... sợ làm mất túi thơm thôi.
Khoảnh khắc cánh cửa khép lại. Ta nghe thấy trong lòng mình có thứ gì đó sụp xuống một mảng.
Đúng lúc ấy, trên đỉnh đầu vang lên tiếng quạ kêu. Một giọng nói quen thuộc vang lên trong đầu ta:
- Ký chủ! Xong đời rồi! Cô có biết hắn là ai không?
Là hệ thống từng giao nhiệm vụ cho ta.
Bước chân ta khựng lại:
- Biết chứ, là đứa con ta sinh.
- Không phải! Ta đang nói phụ vương của nó!
- Là gã thư sinh nghèo từng ngủ với ta.
- Bây giờ hắn là Trấn Bắc Vương! Là phản diện trong nguyên tác! Kẻ cuối cùng sẽ bị nam chính g.i.ế.c c.h.ế.t đó!
Nghe vậy, ta thấy hơi kỳ lạ:
- Phản diện trong nguyên tác chẳng phải là người khác sao?
- Vốn dĩ là vậy! - Giọng con quạ đầy tuyệt vọng. - Nhưng vì hắn có liên kết tình cảm với cô, Thiên Đạo đã cưỡng ép đưa hắn vào tuyến cốt truyện!
- Ý là sao?
- Ý là… chỉ vì cô sinh con cho hắn...nên hắn từ một nhân vật qua đường đã biến thành phản diện! Hứa Hạc Miên, chính cô đã tự tay hại hắn thành ra như vậy!
2
Quản gia là một phụ nhân chừng bốn mươi tuổi, trên mặt luôn giữ nụ cười khách sáo, dẫn ta rời khỏi chính sảnh.
Đi qua hai dãy hành lang, lại rẽ thêm một khúc, bà dừng trước một tiểu viện.
- Hứa cô nương, đây là viện của cô nương.
Tiểu viện không lớn, nhưng được quét dọn vô cùng sạch sẽ. Ở góc tường trồng một cây hải đường. Dưới gốc cây đặt một bộ bàn ghế đá, trên bàn còn có sẵn một đĩa điểm tâm.
- Chuyện này… - Ta nhìn quản gia. - Có phải nhầm rồi không? Ta chỉ là một bà v.ú, đâu nên ở nơi như thế này.
Quản gia mỉm cười, không đáp, chỉ đẩy cửa ra, ra hiệu cho ta bước vào.
Bên trong còn tốt hơn ta tưởng tượng. Một chiếc giường có màn, trải sẵn chăn đệm mới tinh. Một bàn trang điểm, trên đặt gương đồng và lược gỗ. Bên cửa sổ kê một chiếc bàn đọc sách, trên bàn còn bày mấy quyển sách.
Trên giường đã đặt sẵn một bộ y phục, được gấp ngay ngắn. Chất liệu là gấm lụa thượng hạng. Màu sắc là màu trắng ngà nhạt mà trước đây ta yêu thích nhất.
Ta bước tới, đưa tay khẽ vuốt:
- Bộ y phục này... chuẩn bị cho ai?
- Cho cô nương. - Bà đáp. - Đây là lệnh của Vương gia. Người nói bà v.ú mới đến thì phải chuẩn bị sẵn.
Ta siết c.h.ặ.t bộ y phục trong tay, đầu ngón tay khẽ run:
- Ta có thể hỏi bộ y phục này được may từ khi nào không?
Quản gia ngẫm nghĩ rồi đáp:
- Chừng ba bốn ngày trước. Hôm đó Vương gia đột nhiên căn dặn, bảo phòng may gấp rút làm mấy bộ y phục nữ, cả số đo cũng đã đưa sẵn.
Ba bốn ngày trước, lúc ấy ta vẫn còn lang thang ngoài đường nhặt rác, chưa nộp khế thân, cũng chưa đến ứng tuyển.
Sao hắn biết ta sẽ đến?
Trên cổ tay áo còn thêu mấy đóa hải đường, đường kim mũi chỉ tinh xảo, kiểu dáng cũng là kiểu ta từng thích.
Ta lật đến cổ áo. Ở mặt trong thêu một chữ "Miên."
Quản gia đã lui ra ngoài.
Trong phòng chỉ còn lại một mình ta. Ta ngồi bên mép giường, tay vẫn nắm c.h.ặ.t bộ y phục, đầu óc rối bời như tơ vò.
Ngoài cửa sổ vang lên tiếng quạ. Giọng của hệ thống lại cất lên trong đầu ta:
- Ký chủ, cô có phải bị ngốc không? Cô thật sự cho rằng mình đến ứng tuyển chỉ là tình cờ sao?
Ta cau mày:
- Ý ngươi là gì?
- Cô nhờ ai làm giả khế thân?
-Mấy huynh đệ trong Cái Bang nói họ tìm một lão tú tài ở phía nam thành, chuyên làm việc này.
- Hừ. - Hệ thống nói: - Lão tú tài ấy bốn năm trước đã bị người của Vương phủ theo dõi rồi. Cô đoán xem kẻ đứng sau ông ta là ai?
Đầu óc ta vẫn chưa kịp xoay chuyển.
- Lục Tranh đã tìm cô suốt bốn năm. Trong kinh thành, tất cả những nơi có thể làm giả khế thân, có thể giấu người, có thể tiêu thụ của phi pháp… hắn đều cài tai mắt. Ngay khi cô nhờ lão tú tài kia, lão ta lập tức chuyển tin lên trên. Cô tưởng là tự mình trà trộn vào được sao?
Hệ thống bật cười một tiếng:
- Là hắn vẫn luôn chờ cô đến.
Ta hé miệng, lại chẳng nói nổi lời nào:
- Hứa Hạc Miên, cô xong đời thật rồi.
Ngoài cửa sổ, hoa hải đường đang nở rộ. Một cơn gió thổi vào, cánh hoa rơi xuống bệ cửa. Ta nhìn những cánh hoa ấy. Đột nhiên nhớ tới một đêm bốn năm trước.
Khi ấy hắn vẫn ở trong căn viện đổ nát phía đông thành. Trong phòng đến cả đồ đạc t.ử tế cũng chẳng có. Nửa đêm ta tỉnh giấc, thấy hắn ngồi bên giường nhìn ta.
- Nhìn cái gì như ma thế?
- Nhìn nàng. - Hắn đáp. - Sợ nàng chạy mất.
Khi đó ta còn cười hắn ngốc. Về sau, ta thật sự bỏ chạy.
Hắn tìm ta suốt bốn năm. Ta cúi đầu nhìn bộ y phục trong tay. Đầu ngón tay khẽ vuốt ve chữ thêu kia.
Bên ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân rất khẽ. Ta ngẩng đầu, thấy qua khe cửa có người nhét vào một mảnh giấy.
Ta nhặt lên xem, là nét chữ nguệch ngoạc, vừa nhìn đã biết do hài t.ử viết:
- Mẫu thân, người ngủ chưa? Con không ngủ được. Con có thể sang tìm người không?
Phía cuối còn vẽ một hình người nhỏ, bên cạnh viết hai chữ: "A Ngạn."
2
Ta nhìn chằm chằm mảnh giấy ấy, hốc mắt bỗng chốc cay xè.
Ta nhìn chằm chằm mảnh giấy ấy rất lâu. Lâu đến mức cây nến đã cháy ngắn đi một đoạn.
Con trai ta tên là Lục Ngạn Thư.
Bốn năm trước khi ta rời đi, nó mới chỉ tròn một tháng tuổi. Nhỏ xíu, mềm mềm một cục, ôm trong lòng nhẹ đến mức khiến người ta sợ hãi.