Nụ cười của Chu ma ma cứng lại.
- Phụ vương nói. - A Ngạn nắm c.h.ặ.t t.a.y ta, giọng nói trong trẻo. - Người chính là mẫu thân.
Chu ma ma hé miệng, lại chẳng nói được lời nào.
A Ngạn đã kéo tay ta đi ra ngoài, vừa đi vừa ngẩng đầu hỏi:
- Mẫu thân ăn sáng chưa? Con có bánh ngọt, ngon lắm. Con để dành cho người đó.
Ta cúi đầu nhìn nó.
Gương mặt nhỏ tuấn tú chẳng hề có chút ngượng ngùng. Đường đường chính chính nắm tay ta. Như thể ta chưa từng rời khỏi nó.
Suốt cả ngày hôm ấy, A Ngạn đi đâu cũng kéo theo ta.
Ta ra sân phơi quần áo, nó mang một chiếc ghế nhỏ đến ngồi bên cạnh nhìn ta.
Ta vào nhà bếp lấy bữa trưa, nó lẽo đẽo theo sau như cái đuôi nhỏ.
Ta vào vườn hái hoa, nó ngồi xổm bên cạnh giúp ta chọn. Đóa này đẹp, đóa kia không đẹp.
Chu ma ma vẫn luôn đi theo phía xa, thỉnh thoảng còn lườm ta một cái như thể ta đáng ghét lắm vậy.
Buổi chiều, sau khi A Ngạn ngủ trưa dậy. Ta đang ngồi dưới hành lang, nó chạy tới, chui tọt vào lòng ta, rầu rĩ nói:
- Mẫu thân, con gặp ác mộng.
Ta ôm nó:
- Mơ thấy gì?
- Mơ thấy người lại bỏ đi. - Giọng nó rất nhỏ. - Con đuổi mãi cũng không kịp.
- Mẫu thân không đi. - Ta ôm nó c.h.ặ.t hơn. - Lần này mẫu thân sẽ ở bên con thật tốt.
Nó ngẩng đầu nhìn ta, đôi mắt sáng lấp lánh:
- Thật sao ạ?
- Thật.
Nó nhìn ta rất lâu như đang xác nhận xem lời ta nói có phải là thật hay không, sau đó lại rúc sâu hơn vào lòng ta.
Đến chập tối, Chu ma ma đến tìm ta. Bà đứng trước cửa thiên viện, đi thẳng vào vấn đề:
- Hứa cô nương, lão nô có vài lời muốn nói với ngươi. Thế t.ử là bảo bối trong lòng Vương gia, cả phủ trên dưới đều nâng niu như tròng mắt. Bao năm qua những nữ t.ử muốn trèo cao nhiều lắm, thủ đoạn gì mà lão nô chưa từng thấy.
- Chu ma ma. - Ta lên tiếng. - A Ngạn là do ta sinh.
Bà ta cười lạnh:
- Ai mà biết được? Mẫu thân ruột của thế t.ử là ai, vương gia chưa từng nhắc đến. Ngươi nói ngươi là người đó. Lấy gì chứng minh?
Ta hé miệng. Quả thật không lấy ra được gì.
Thấy ta không nói, bà ta cười nhạo:
- Hứa cô nương, lão nô khuyên ngươi một câu. Thế t.ử còn nhỏ, không hiểu chuyện nhưng ngươi thì phải hiểu. Đừng tưởng dỗ dành được một đứa trẻ là có thể đứng vững trong Vương phủ. Quy củ trong phủ này...
- Bà đang làm gì vậy? - Một giọng trẻ con non nớt vang lên từ phía sau.
Không biết A Ngạn đã chạy tới từ lúc nào, khuôn mặt nhỏ nghiêm lại, đôi mắt trừng Chu ma ma.
Chu ma ma sững người, vội vàng đổi sang nụ cười:
- Thế t.ử, lão nô chỉ nói vài câu với Hứa cô nương...
- Người là mẫu thân của ta. - A Ngạn chạy đến chắn trước mặt ta, ngẩng đầu nhìn Chu ma ma. - Bà không được bắt nạt mẫu thân.
- Lão nô không có...
- Có. - A Ngạn siết c.h.ặ.t t.a.y ta. - Ta thấy rồi, bà trừng mắt với người.
Sắc mặt Chu ma ma thay đổi, định giải thích điều gì đó nhưng A Ngạn đã chẳng buồn nhìn bà nữa. Nó kéo tay ta đi vào trong.
- Mẫu thân đừng để ý bà ấy. - Nó vừa đi vừa nói. - Nếu bà ấy còn dám trừng người nữa, con sẽ nói với phụ vương.
Ta cúi đầu nhìn nó:
- A Ngạn.
Nó ngẩng đầu.
- Cảm ơn con.
Nó khựng lại, vành tai từ từ đỏ lên:
- Là chuyện con nên làm mà. Người là mẫu thân của con.
Buổi tối, sau khi A Ngạn ngủ say, ta đến phòng nó đắp chăn. Ngọn nến vẫn còn sáng, ánh nến vàng nhạt phủ lên khuôn mặt nhỏ.
Nó ngủ rất say, trong lòng còn ôm c.h.ặ.t thứ gì đó. Ta khẽ vén một góc chăn lên. Thấy trong n.g.ự.c nó, đang ôm chiếc khăn tay của ta.
A Ngạn trở mình, mơ màng lẩm bẩm một tiếng:
- Mẫu thân...
Ta đứng bên giường, nhìn gương mặt nhỏ nhắn ấy, lòng mềm nhũn như bị ai đó bóp nhẹ một cái.
Ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân rất khẽ. Ta quay đầu lại, thấy Lục Tranh đang đứng ngoài cửa.
Rõ ràng hắn vừa mới trở về, trên người vẫn còn khoác áo ngoài, hẳn là đến thăm A Ngạn.
Cách vài bước chân, hắn nhìn cảnh tượng trong phòng, nhìn ta đang đứng bên giường, không nói một lời.
Ta cũng không biết phải nói gì.
Im lặng một lúc, hắn xoay người rời đi.
Ta đứng nguyên tại chỗ, nhìn theo bóng lưng hắn khuất dần nơi cuối hành lang.
5
Sáng sớm hôm sau, Trần quản gia đến.
Trong tay bưng một hộp đựng thức ăn, nói là Vương gia sai người mang tới.
Ta nhận lấy, mở ra, bên trong là một đĩa bánh hoa quế, vẫn còn bốc hơi nóng, rõ ràng vừa mới ra lò.
Trần quản gia mỉm cười giải thích:
- Vương gia sáng sớm đã ra ngoài rồi. Trước khi đi còn đặc biệt dặn nhà bếp làm món này, bảo Hứa cô nương nếm thử xem có hợp khẩu vị không.
Ta nhìn đĩa bánh hoa quế ấy, ngẩn người thật lâu.
Ba năm trước, khi ta ở cữ, có một lần thuận miệng nói:
- Bánh hoa quế ngon thật.
Về sau, cách ba bữa nửa tháng Lục Tranh lại đi mua cho ta. Khi ấy hắn nghèo, không mua nổi loại đắt tiền, đành chạy khắp phố tìm loại rẻ hơn. Có lần còn mua phải loại không chính gốc, bị ta chê cười suốt một thời gian dài.
Ta cứ ngỡ hắn đã quên từ lâu rồi.
A Ngạn chạy tới, đưa tay định lấy. Ta khẽ vỗ lên bàn tay nhỏ của nó:
- Mới ngủ dậy, đi súc miệng trước.
Nó "Ồ" một tiếng, ngoan ngoãn đi súc miệng. Súc xong liền chạy trở lại, chộp ngay một miếng nhét vào miệng, vừa ăn vừa nói không rõ tiếng:
- Mẫu thân, cái này ngon lắm. Ngon hơn bánh trước đây nhà bếp làm.
Ta hỏi nó:
- Trước đây nhà bếp không làm món này sao?
A Ngạn lắc đầu:
- Không làm. Phụ vương nói người không thích đồ ngọt.
Đợi ăn xong một miếng, nó lại cầm thêm miếng thứ hai, miệng vẫn không ngừng líu lo:
- Mẫu thân, người biết không? Mỗi sáng phụ vương đều đến đứng dưới gốc cây hải đường ở hậu viện. Trời mưa cũng đứng.