1
Tôi ngơ ngác mất vài giây rồi mới hiểu vì sao anh lại bảo tôi b.ó.p nó.
Mặt tôi lập tức đỏ bừng.
Tôi luống cuống dịch con rắn nhỏ ra khỏi nơi mềm mại trên người mình, nhỏ giọng nói: "Em nói không thích rắn là không thích những con rắn khác. Còn con rắn anh gửi thì em rất thích."
Thật ra tối qua tôi còn thức trắng đêm đọc xong một bộ truyện H về người rắn nữa cơ. Nhưng câu đó thì ngại quá, không dám nói với anh.
Đầu dây bên kia, hơi thở của người đàn ông nặng hơn vài phần.
"Em... không ghét rắn sao?"
"Ừm, thật mà, thật luôn."
Tôi ra sức gật đầu, cúi mắt nhìn chiếc điện thoại vẫn đang trong cuộc gọi.
Lấy hết can đảm, tôi hỏi anh lần nữa: "Vậy... Yann, chúng mình quay lại được không?"
Những dòng bình luận lại hiện lên.
[Nữ phụ đúng là nằm mơ giữa ban ngày. Nam chính đời nào đồng ý quay lại với cô, người định mệnh là nữ chính cơ!]
[Đúng thế, miệng thì ai chẳng nói được. Chỉ vì muốn tái hợp nên mới nói dối là thích rắn, ghê thật.]
Không phải!
Đám bình luận kỳ lạ này đúng là chẳng hiểu gì cả.
Sợ Yann không tin mình, tôi vội vàng nâng con rắn nhỏ lên, cúi đầu hôn nó một cái.
Nó ngây người, cứ dựng thẳng trong lòng bàn tay tôi, rất lâu sau cũng chẳng có phản ứng.
Cảm giác mát lạnh ban đầu cũng dần trở nên nóng hổi.
"Ơ?"
Tôi tò mò chọc nhẹ vào nó.
Là vì bản thể con người của anh đang nói chuyện điện thoại với tôi nên con rắn mới không phản ứng sao?
Giây tiếp theo, con rắn nhỏ màu vàng trắng vụt một cái trườn khỏi lòng bàn tay tôi, nhanh như chớp chui tọt trở lại chiếc hộp.
Đúng lúc đó, Yann lên tiếng: "Đào Đào, trước khi trả lời câu hỏi của em... em có thể nói cho anh biết, tại sao sinh nhật tháng trước em lại không trả lời tin nhắn của anh suốt cả ngày không? Còn nữa... tại sao em cứ liên tục từ chối gặp mặt?"
Giọng anh trầm khàn, vô cùng dễ nghe nhưng cả hai câu hỏi ấy… Tôi đều không biết phải trả lời thế nào.
Thậm chí tôi còn không muốn nhớ lại ngày sinh nhật hôm đó đã xảy ra chuyện gì.
Do dự một lúc, tôi mới lí nhí giải thích: "Hôm đó thật sự là vì em không khỏe, nên bỏ lỡ tin nhắn của anh. Em cũng không phải không muốn gặp anh, chỉ là... em... em vẫn chưa chuẩn bị sẵn sàng."
"Đào Đào, chúng ta quen nhau năm năm, yêu nhau hai năm rồi."
Tôi mím môi, cố nén tiếng nghẹn ngào: "Xin lỗi... nhưng em không muốn chia tay, không muốn mối quan hệ của chúng ta lại quay về chỉ là bạn trên mạng. Mình quay lại được không?"
Yann im lặng một lúc.
"... Thôi thì đừng."
Hơi thở anh càng lúc càng nặng, như đang cố gắng kìm nén điều gì đó.
"Em... có thích..."
"Cái gì?"
Tôi khựng lại.
Vừa rồi anh nói quá nhỏ, dù đang đeo tai nghe tôi cũng không nghe rõ.
"Không có gì. Hứa Chi Đào, đừng xin lỗi nữa. Người đề nghị chia tay là anh, không phải lỗi của em."
Nói xong câu đó bằng giọng khàn khàn, anh cúp máy.
2
Nước mắt mà tôi vừa cố nén lập tức trào ra, chẳng mấy chốc đã ướt đẫm gò má.
Thật sự tôi không biết phải mở lời thế nào, không biết phải nói với anh rằng lý do tôi không muốn gặp mặt là vì tự ti và sợ hãi.
Khi mới quen Yann, chúng tôi từng hẹn với nhau trước tiên chỉ yêu qua mạng, không trao đổi ảnh, đợi đến khi thích hợp rồi tính.
Thế nhưng vào ngày tốt nghiệp đại học, tôi lỡ tay gửi tấm ảnh selfie đã chỉnh sửa quá đà vốn định gửi cho mẹ sang cho anh.
Lúc phát hiện thì đã không thể thu hồi.
Cứ cách một lúc tôi lại mở khung chat, muốn xem anh sẽ nói gì.
Nhưng Yann, người vốn luôn trả lời tin nhắn tôi rất nhanh, lần này mãi đến tối mới nhắn lại.
Hơn nữa chỉ có bốn chữ: [Chúc mừng tốt nghiệp.]
Dòng "đang nhập..." hiện lên suốt khoảng năm phút, tôi mới thấy tin nhắn tiếp theo.
[Đào Đào, anh phải bay sang Paris công tác một thời gian. Vì lệch múi giờ nên có thể sẽ không trả lời tin nhắn kịp. Mấy bài đọc tiếng Anh trước khi ngủ mỗi tối, đợi anh về nước anh sẽ bù gấp đôi cho em, được không?]
Tôi ngẩn người rồi mới trả lời anh: [Được.]
Anh không hề bình luận về tấm ảnh selfie của tôi, cũng không hỏi vì sao tôi lại gửi ảnh cho anh, chỉ nhẹ nhàng lướt qua chủ đề đó.
Đáng lẽ tôi phải thở phào mới đúng, nhưng trong lòng lại luôn có cảm giác bất an.
Chẳng mấy chốc, sự bất an ấy đã được chứng thực.
Tôi có thể cảm nhận rất rõ anh đang cố ý giữ khoảng cách với mình.
Không còn dịu dàng gọi tôi là "bé cưng", cũng không còn ám chỉ hay dụ dỗ tôi gọi anh là "ông xã", hay đòi hôn gió qua màn hình.
Yann mượn cớ đi công tác để dần lạnh nhạt với mối quan hệ này.
Là vì tấm ảnh tôi gửi hôm đó sao?
Nhưng anh từng nói anh sẽ không để ý đến ngoại hình hay gia thế của người mình yêu.
Tôi không đoán được nguyên nhân thật sự, cũng không dám hỏi thẳng.
Do dự rất lâu, cuối cùng tôi mới quyết định "giải thích" với anh: [Em vừa phát hiện ra, tấm selfie lần trước gửi cho anh thật ra là của bạn cùng lớp em. Em vốn định gửi cho cậu ấy, ai ngờ lại gửi nhầm cho anh.]
Vì thế, sau này mỗi khi Yann đề nghị gặp mặt ngoài đời, tôi đều liên tục tìm đủ mọi lý do để từ chối.
Tôi sợ anh nhìn thấy một tôi bình thường đến nhạt nhòa sẽ thất vọng, sợ anh phát hiện tôi đã lừa anh, sợ anh vì chuyện đó mà chia tay với tôi.
Thế nhưng một lời nói dối, lại cần vô số lời nói dối khác để che đậy.