Ngay lúc ngón tay sắp bấm xác nhận.
Một tin nhắn mới lại tới.
Tôi nhìn dòng chữ ấy.
Ngón tay khựng lại.
[Đào Đào, anh đến tìm em, không phải tìm Quý Nhiễm. Cô ấy cũng không phải bạn gái anh. Anh và cô ấy không thân. Hơn nữa cô ấy đã có bạn trai, hai người quen nhau ba năm rồi. Anh gửi con rắn đến cũng không phải để dọa em.]
[Anh thích em, không liên quan đến gia thế hay ngoại hình. Anh chỉ thích chính em. Anh chưa từng lừa em.]
[Sở dĩ anh biết chuyện xem mắt... là vì ngoài đời thật chúng ta đã quen nhau từ rất lâu rồi. Từ khi em gửi nhầm tấm selfie ấy, anh đã nhận ra em.]
Đọc xong lời giải thích.
Tim tôi đập điên cuồng.
Bàn tay cầm điện thoại cũng run lên.
Phản ứng đầu tiên của tôi là không thể nào.
Ngoài đời tôi bình thường đến mức nhàm chán.
Quan hệ xã hội cũng vô cùng ít ỏi.
Bạn bè đều chỉ là từng giai đoạn.
Trong khi Yann, khí chất và cách nói chuyện rõ ràng là người được nuôi dạy trong gia đình giàu có.
Mẹ tôi trước nay luôn thấy tôi mất mặt.
Chưa từng đưa tôi đến bất kỳ buổi tiệc nào.
Làm sao tôi có thể quen một cậu chủ nhà giàu?
Đám bình luận cũng phát điên.
Màn hình đầy dấu hỏi.
[????????]
[Cốt truyện đổi rồi à? Chuyện gì thế? Tôi còn thoát ra xem lại giới thiệu, nữ chính vẫn là Quý Nhiễm, vẫn là truyện nhiều nam chính mà! Sao nam chính lại tỏ tình với nữ phụ? Còn bảo đã nhận ra cô ấy từ lâu?]
[Với cả Quý Thanh Hành và nữ chính yêu nhau ba năm rồi? Sao bọn tôi không biết?]
[Thức khuya quá nên tôi bị ảo giác à?]
[Khoan đã... tôi vừa lên mạng tìm thử, hình như phát hiện có gì đó không đúng... Mau đi tìm đi!!]
...
Tôi mặc kệ đám bình luận đang hỗn loạn.
Cắn môi cúi đầu nhắn lại.
[Anh là ai?]
[Nếu từ lúc đó đã nhận ra em, sao không nói luôn? Em cứ tưởng anh chê ngoại hình của em nên mới lạnh nhạt rồi muốn chia tay. Em mất ngủ mấy ngày liền, suy nghĩ rất lâu mới quyết định nói với anh tấm ảnh đó không phải em.]
[Nếu thật sự thích em, tại sao sau khi chia tay em xin quay lại anh lại từ chối?]
[Em biết con rắn nhỏ là bản thể của anh. Em cũng nói với anh rồi, em thích nó, không ghét. Nhưng hôm đó anh vẫn bỏ đi.]
Đám bình luận có thể hiểu lầm tôi nhưng Yann thì không được.
Thế nhưng lần này anh rất lâu vẫn không trả lời.
Tôi ngẩng đầu nhìn khoảng không.
Lần đầu tiên mong những dòng bình luận sẽ cho tôi đáp án.
Sau chuyện vừa rồi, bình luận gần như đã biến mất.
Chỉ còn vài người đọc lác đác.
[Nam chính sẽ không nói cho cô đâu.]
[Vì anh ấy là Quý Thời Yến... anh kế của cô.]
[Sở dĩ lúc đó nam chính bay sang London công tác là vì nhất thời không thể chấp nhận đối tượng yêu qua mạng của mình lại chính là cô.]
13
Tôi nhìn chằm chằm mấy dòng chữ ấy.
Rõ ràng từng chữ đều biết.
Nhưng ghép lại...
Tôi lại không hiểu nổi.
Sao có thể là anh ấy...
Theo bản năng tôi muốn phủ nhận.
Đầu óc cố gắng hoạt động vài giây.
Rồi hoàn toàn đứng máy.
Trống rỗng.
Tin nhắn giải thích của Yann cuối cùng cũng đến.
[Anh không nói ra vì Đào Đào rất sợ gặp mặt. Ngoài đời em cũng không thân với anh, nên anh vẫn luôn không nhắc đến chuyện này. Anh sợ em sẽ càng hoảng sợ, thậm chí tránh xa anh. Anh định chờ thêm một thời gian nữa, đợi khi em đồng ý gặp mặt rồi mới nói.]
[Xin lỗi, đến giờ anh mới biết sự do dự của mình lúc ấy khiến em hiểu lầm. Khi đó anh nghĩ nếu em không muốn nhắc đến thì anh cũng coi như chưa từng xảy ra chuyện gì. Là anh không đứng ở góc độ của em để suy nghĩ, không để ý cảm xúc của em. Xin lỗi.]
[Anh không chia tay vì hiểu lầm chuyện xem mắt, cũng không phải vì thế mà từ chối quay lại. Anh không để ý việc em có lừa anh hay không. Điều anh quan tâm là trong lòng em có anh hay không, có thích anh hay không. Những chuyện khác đều không quan trọng, anh sẽ tự mình cố gắng giành lấy.]
[Nhưng vấn đề là... cơ thể anh có một vài nguyên nhân khó nói...]
[Anh cũng không cố ý thả con rắn đi dọa em. Chỉ là... anh sắp bước vào kỳ phát nhiệt nên không thể khống chế bản thân. Bản thể của anh rất muốn gặp em. Xin lỗi, Đào Đào. Anh sợ làm em bị thương, càng sợ em ghét bỏ nên mãi không dám nói.]
[Ngày hôm đó em nói mình không ghét rắn. Em không biết anh đã vui đến mức nào đâu.]
[Còn anh là ai... bây giờ em chỉ cần mở lều ra, người đầu tiên em nhìn thấy sẽ là anh.]
[Đào Đào... chắc em đã đoán ra rồi đúng không?]
[Anh xin em hãy tha thứ cho sự tự ti và nhút nhát của anh, tha thứ cho việc anh không dám nói ra, tha thứ cho cơ thể khác thường của anh. Anh xin em... hãy để anh được đến gần em thêm một lần nữa, được không?]
Một tràng giải thích dài như vậy.
Thông tin quá nhiều.
Lần đầu tiên Yann bộc bạch lòng mình thẳng thắn đến thế.
Rất lâu sau tôi mới hoàn hồn.
Trong đầu bỗng hiện lên gương mặt lạnh lùng, khó gần của Quý Thời Yến.
Tôi vội lắc đầu, nhanh ch.óng tắt hẳn điện thoại rồi nằm xuống, ép mình đi ngủ.
Trong đầu chỉ còn một ý nghĩ...
Trốn tránh.