Sau Màn Hình

Chương 7

Tôi: [Cậu đúng là vô tư thật đấy.]

Cô gái: [Đương nhiên rồi. Nhưng mà đến lúc cậu ấy nói câu cuối thì tôi cũng thấy hơi kì lạ, chỉ là không nói nên lời rốt cuộc kì lạ ở chỗ nào thôi.]

Tôi: [Thế thì đừng nghĩ nữa, nghĩ nhiều quá lại ngủ không nổi đấy.]

Cô gái: [Nói phải đấy. Ồ đúng rồi, tôi vừa đăng một bài viết, là về cậu đấy, mau qua like cho tôi đi.]

Tôi: [Lại đăng bài á? Lần này lại đăng cái gì thế?]

Cô gái: [“Tôi quen được một nam sinh trên mạng, ngày nào cũng chat qua mạng với cậu ấy đến tận nửa đêm nhưng càng trò chuyện, tôi lại càng phát hiện ra trên người cậu ấy ẩn chứa rất nhiều chi tiết khiến tôi thấy sợ hãi khi nghĩ lại!”]

Tôi: [Bài đăng này nhìn có vẻ hơi rợn tóc gáy đấy, sao tôi cứ có cảm giác cậu đang ám chỉ tôi thế nhỉ…]

Cô gái: [Đây gọi là đăng bài theo kiểu tạo hồi hộp, cậu xem dưới bình luận đã có một đống người hóng "phần tiếp theo" rồi kìa, náo nhiệt chưa.]

Tôi: [Cậu thật biết tạo trò thật đấy.]

Cô gái: [Cuộc sống cần có chút nghi thức mà. Mau qua thả tim đi, đừng để bài đăng của tôi bị lạnh ngắt.]

Tôi: [...Đã thả rồi]

Cô gái: [Hì hì, thấy rồi. Thôi không nói nữa, tôi với bạn cùng phòng chuẩn bị ngủ đây, ngày mai cậu ấy còn phải dậy sớm đi làm thủ tục.]

Tôi: [Ừ, thế hai cậu ngủ sớm đi.]

Cô gái: [Phải rồi, suýt nữa quên mất không kể với cậu một chuyện nhỏ.]

Tôi: Sao thế?

Cô gái: [Vừa nãy lúc đang xem phim ma, cậu ấy bỗng dưng im bặt giữa chừng rồi nhìn tôi chằm chằm một lúc lâu, nửa ngày không nói câu nào.]

Tôi: [Hay là cậu ấy nhập tâm vào cảnh rùng rợn trong phim, chưa kịp định thần lại?]

Cô gái: [Ban đầu tôi cũng nghĩ thế nhưng ánh mắt cậu ấy lạnh băng à, hoàn toàn không giống ngày thường.]

Tôi: [Có lẽ chỉ là mệt quá, tâm trạng hơi xuống dốc thôi.]

Cô gái: [Mong là tôi nghĩ nhiều, dạo này liên tiếp gặp phải đủ thứ chuyện kỳ quái, tôi khó mà không nghĩ ngợi lung tung được. Mà nhắc mới nhớ, đợt này bạn cùng phòng quay về, tôi cứ thấy cậu ấy có gì đó lạ lắm.]

Tôi: [Lạ thế nào cơ?]

Cô gái: [Cậu ấy gầy đi trông thấy, sắc mặt rất kém, người cứ ủ rũ héo úa, hoàn toàn khác trước đây. Hơn nữa cậu ấy còn mang theo một chiếc vali lớn, tôi vừa liếc qua hình như bên trong trống không.]

Tôi: [Hành lý có lẽ đã gửi bưu điện về nhà rồi, vali rỗng cũng bình thường mà.]

Cô gái: [Chắc thế. Xem phim xong là cậu ấy lên giường nằm luôn, quay mặt vào tường, chẳng nói câu nào, màn hình điện thoại cứ sáng mãi mà chẳng thấy lướt cái gì.]

Tôi: [Chắc là xem phim bị dọa sợ rồi, cậu đừng nghĩ nhiều nữa, ngủ sớm đi.]

Cô gái: [Ừ, tôi cũng nằm xuống rồi. Tối nay cuối cùng cũng có bạn đồng hành, không phải cô đơn thủ phòng một mình nữa.]

Tôi: [Khoan đã, tôi chợt nghĩ ra một chuyện.]

Cô gái: [Gì cơ?]

Tôi: [Bức ảnh lúc nãy cậu gửi cho tôi ấy.]

Cô gái: [Tấm nào?]

Tôi: [Tấm chụp bạn cùng phòng của cậu đấy.]

(Hình ảnh)

Cô gái: [Cạn lời, cậu vẫn còn vương vấn bức ảnh người đẹp tắm rửa của nhà người ta cơ à.]

Tôi: [Không phải như cậu nghĩ đâu.]

Cô gái: [Chứ thế nào?]

Tôi: [Tôi nói ra thì cậu đừng sợ nhé, cũng có thể là tôi suy diễn nhiều quá.]

Cô gái: [Mau nói đi, cậu muốn làm tôi tò mò c.h.ế.t hả?’

Tôi: [Cậu không thấy chiếc váy ngủ màu trắng trên người bạn cùng phòng của cậu... Hơi quen mắt sao?]

Cô gái: [Ý cậu là gì?]

Tôi: [Kiểu dáng dài màu trắng, rộng thùng thình, nhìn vừa giống áo choàng tắm lại vừa giống váy dài... Tối qua lúc cậu gọi video call với đứa bạn cùng phòng thuê trọ bên ngoài ấy, cái vật bất động ở góc khuất bóng tối! Cậu còn chụp màn hình gửi cho tôi cơ mà, nhớ ra chưa?]

Cô gái: [Ý cậu là... Cái bóng màu trắng đó á?]

Tôi: [Đúng vậy, chính là cái đó đấy, cậu phóng to lên xem nào, đường nét của cái bóng đó, họa tiết trên người, tuy rất mờ nhưng so sánh với váy ngủ của bạn cùng phòng cậu xem, có phải rất dễ liên tưởng đến nhau không?]

(Ảnh chụp màn hình)

(Ảnh)

Cô gái: [Á... Đúng là hơi giống thật!]

Tôi: [Cũng có thể chỉ là trùng hợp thôi, váy ngủ màu trắng mà, vốn dĩ rất phổ biến.]

Cô gái: [Chắc là... Trùng hợp thôi nhỉ, hơn nữa cái bóng trắng đó chẳng phải sau đó đã được xác nhận là hàng xóm đi đổ rác xuống dưới nhà rồi sao.]

Tôi: [Ừ, cũng tại tôi cứ thích tưởng tượng ra mấy cảnh tượng kỳ quái.]

Cô gái: [Bị cậu ảnh hưởng, tôi cũng tưởng tượng ra vài cảnh rồi, hơn nữa càng nghĩ càng thấy da đầu tê dại…]

Tôi: [Cậu tưởng tượng ra cái gì thế?]

Cô gái: [Tôi đang nghĩ cái bóng trắng đứng ở góc khuất tối lúc đó, liệu có phải là người bạn cùng phòng đang ngủ cạnh tôi lúc này không.]

Tôi: [Đừng nghĩ nữa đừng nghĩ nữa, ngủ đi.]

Cô gái: [...Tôi không ngủ được. Vừa nãy tôi trở người, lén nhìn sang bên ấy một cái.]

Tôi: [Cậu ấy vẫn quay mặt vào tường à?]

Cô gái: [Ừ, vẫn tư thế đó, bất động. Chờ chút, tôi trả lời tin nhắn cái đã.]

...

Cô gái: [Cứu mạng! Cậu tuyệt đối không thể ngờ được vừa nãy tôi nhìn thấy gì đâu!]

Tôi: [Gì cơ?]

Cô gái: [Tôi nhận được liền lúc ba tin nhắn WeChat. Một tin do đứa bạn cùng phòng thuê nhà ở bên ngoài gửi, một tin do cái đứa cuồng hẹn hò gửi và một tin nữa... Là do bạn trai tôi gửi.]

Tôi: [Gửi cái gì thế? Giữa đêm hôm khuya khoắt.]

Cô gái: Ba bức ảnh!

(Ảnh 1)

Cô gái: [Tấm này là do đứa bạn cùng phòng thuê trọ gửi, cô ấy nằm trong lối cầu thang, cổ cắm một con d.a.o, chuôi d.a.o toàn là m.á.u, mắt vẫn mở thao láo, miệng há hở một nửa, biểu cảm giống như đang hét được nửa chừng thì bị bóp cổ ngắt quãng, hành lang rất tối, ở hậu cảnh có thể thấy trên tường dán đầy những tờ quảng cáo nhỏ, tôi nghĩ đây chính là hình ảnh cuối cùng trước khi cuộc gọi video tối qua bị ngắt kết nối.]

Chương 7 - Sau Màn Hình - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia