Sắc mặt Hà Vũ trắng bệch.
Ngón tay chỉ vào tôi không ngừng run, trông như sắp lên cơn đau tim.
10
“Cô ở bên anh tôi, một người khô khan, nhàm chán, không biết chiều phụ nữ, cẩn thận sau này phải sống như góa phụ!”
Hà Vũ đỏ mắt, nghiến răng nói:
“Cô còn trẻ, không biết chọn đàn ông nên mới dễ bị những người lớn tuổi mê hoặc.”
“Loại đàn ông như tôi mới là lựa chọn tốt nhất.”
Tôi không nhịn được bật cười.
Tuy Tiêu Từ lớn hơn chúng tôi vài tuổi, nhưng sự xuất sắc của anh là điều chẳng ai có thể phủ nhận.
Ngay từ nhỏ, anh đã là hình mẫu “con nhà người ta”.
Những vấn đề người khác còn chưa nghĩ tới, anh đã cân nhắc toàn diện, thậm chí chuẩn bị sẵn nhiều phương án giải quyết.
Cho dù đã ra nước ngoài nhiều năm, tôi vẫn thường xuyên nghe các trưởng bối nhắc tới anh.
Cái tên ấy gần như xuyên suốt tuổi thơ của tất cả chúng tôi.
Cho tới tận bây giờ, anh vẫn là tấm gương được người lớn mang ra để thúc giục con cháu.
Vậy mà hiện tại Hà Vũ lại cho rằng Tiêu Từ không bằng mình?
“Hà Vũ, anh đang ghen tị với anh trai mình sao?”
“Nếu xét về độ dày của da mặt, tôi thừa nhận Tiêu Từ không bằng anh.”
“Tiêu Từ chẳng những trẻ trung mà nhìn còn trẻ hơn anh vài tuổi.”
“Anh ấy cao hơn anh, đẹp trai hơn anh, vóc dáng cũng tốt hơn, năng lực lại càng vượt xa.”
“Nhìn tổng thể, anh ấy giống như một bức tranh khiến người ta cảm thấy dễ chịu. Quan sát kỹ thì ngay cả từng sợi tóc cũng vô cùng tinh tế.”
“Tôi đã thích anh ấy từ lúc còn nhỏ.”
“Còn anh chỉ là vật thay thế được tôi lựa chọn để tạm thời quên đi nỗi nhớ. Hoàn toàn không có tư cách so sánh.”
“Chưa nói tới những điều bên ngoài, chỉ riêng khí chất, anh đã kém xa anh ấy.”
“Anh tự nói xem, nếu bỏ Tiêu Từ để chọn anh, chẳng phải đầu óc tôi có vấn đề sao?”
“Anh có thể tìm một chiếc gương rồi nhìn lại bản thân không?”
Tôi chống hai tay lên hông, lông mày dựng ngược, trút toàn bộ cơn giận lên Hà Vũ.
Nói xong, tôi còn quay sang hỏi nhóm bạn đang đứng ngây người phía sau:
“Các cậu nói xem tôi có đúng không?”
Không ai dám lên tiếng.
Tất cả chỉ biết gật đầu liên tục.
Hà Vũ hoàn toàn c.h.ế.t lặng, giống như linh hồn đã rời khỏi cơ thể.
Ngón tay hắn vẫn run run chỉ về phía tôi, nhưng rất lâu cũng không thể thốt ra một câu hoàn chỉnh.
11
Càng nói tôi càng tức giận.
Nghĩ tới việc mình đã lãng phí hai năm ở bên một tên ngốc như vậy, cảm giác chẳng khác nào bị lợn gặm mất một miếng thịt.
Cơn giận khiến sức chiến đấu của tôi tiếp tục tăng cao:
“Anh đừng nói là thật sự cảm thấy mình xuất sắc đến mức tôi không thể sống thiếu nhé?”
“Không đến mức hoang tưởng như vậy chứ?”
“Đúng là bọ phân ngáp dài, tự tin đến đáng kinh ngạc.”
“Người bình thường đều cần gương để biết mình trông như thế nào, tiếc là anh chưa từng soi.”
“Anh đúng là diễn xuất quá giỏi.”
“Anh dựa vào đâu để so với Tiêu Từ?”
“Anh ấy giống như vầng trăng cao trên bầu trời, còn anh chỉ là rãnh nước vô tình phản chiếu chút ánh sáng.”
“Không biết xấu hổ đã đành, còn tự cho rằng mình hoàn hảo.”
“Tôi xuất sắc như vậy, định mệnh phải ở bên A Từ, bảo vật do ông trời ban xuống.”
“Hai chúng tôi chính là cặp đôi hoàn hảo.”
“Mỗi ngày nếu không ôm ấp, hôn hít thì tôi còn chẳng ngủ được, lấy đâu thời gian nhớ tới anh?”
“Biết đâu sau này anh còn phải gọi tôi một tiếng chị dâu đấy, em trai.”
Đến lúc này, tay Hà Vũ cũng không còn run nữa.
Cả người trông như hoàn toàn hóa đá.
Tôi lạnh lùng hừ một tiếng, dùng ánh mắt ra hiệu cho Lâm Viện.
Sau đó tôi giống như vị tướng vừa giành chiến thắng, khí thế hiên ngang xoay người định rời đi.
Nhưng vừa quay lại, bước chân lập tức khựng giữa không trung.
Ánh mắt tôi chạm thẳng vào Tiêu Từ đang đứng ở cửa.
Hai chiếc cúc trên cùng của sơ mi đã được mở ra, lộ đường xương quai xanh tinh tế.
Trông anh vừa tùy ý, vừa quyến rũ.
Biểu cảm hơi ngạc nhiên trên khuôn mặt lại càng khiến người ta không thể rời mắt.
Cả căn phòng lập tức chìm vào tĩnh lặng.
Không thể nào.
Tại sao tôi bịa đặt hai lần thì cả hai lần đều bị chính người trong cuộc bắt gặp?
Anh trai à.
Xin anh nghe tôi ngụy biện… không, giải thích trước đã.
Lâm Viện lặng lẽ giơ tay:
“Xin lỗi nhé. Thấy hai người cãi nhau dữ quá, tôi sợ xảy ra chuyện nên gọi anh Tiêu tới.”
“Mọi người cứ tiếp tục, tôi chỉ đứng xem thôi.”
Tôi nghi ngờ cô ấy cố ý trả thù vì vừa rồi tôi tự xưng là mẹ.
Một người hóng chuyện đã lâu cuối cùng cũng không nhịn được hỏi:
“Anh Tiêu, anh và Vũ Miểu thật sự đang hẹn hò sao?”
Đó chính là bạn thân của Hà Vũ.
Khóe mắt tôi lập tức liếc hắn một cái sắc như d.a.o.
Hai tay buông thõng bên người, nhưng vì căng thẳng mà nắm c.h.ặ.t thành quyền.
Trán gần như sắp đổ mồ hôi.
Tôi không dám nhìn Tiêu Từ.
Ở bên ngoài tôi vừa bịa ra bao nhiêu chuyện về anh, chắc chắn anh đang tức giận.
Anh có vạch trần tôi ngay tại chỗ không?
Tiêu Từ dùng ánh mắt sâu thẳm nhìn tôi, sau đó mới chuyển sang người vừa đặt câu hỏi.
Tôi nhắm c.h.ặ.t mắt, chuẩn bị chủ động nhận lỗi.
Nhưng một giọng nói trầm lạnh đã vang lên trước:
“Là thật.”
Tôi kinh ngạc quay sang.
Tiêu Từ bình thản nói tiếp:
“Tôi tới đón cô ấy về.”
Hà Vũ đứng phía sau, gương mặt gần như nứt ra:
“Anh rốt cuộc có phải anh ruột của em không?”
12
“Xin lỗi Tiêu tổng, tôi lại gây phiền phức cho anh.”
“Tôi đảm bảo sẽ nhanh ch.óng giải thích rõ quan hệ giữa chúng ta.”
Tôi giơ hai ngón tay, nghiêm túc thề.
Ban đầu tôi dự định tự giải thích riêng với bạn bè.