Series Tiệm Cầm Đồ Số 4

Quái Thai Thôn Phần Thượng - Chương 2

Tôi muốn kết thúc đơn này thật nhanh để đi tìm cô ta ngay lập tức. Đợi bao nhiêu ngày, cuối cùng cũng đợi được một đứa! Mạng của cả thôn tôi được cứu rồi.

Kể từ khi chú nhỏ qua đời, trong thôn tôi bắt đầu xảy ra những chuyện quái dị liên miên. Đêm thứ hai sau khi chú c.h.ế.t, nhà Trụ T.ử ở sát vách tự nhiên đi đào mộ tổ tiên, lôi cái quan tài chứa xác người cha mới chôn chưa đầy hai tháng ném xuống sông, rồi chính anh ta cũng nhảy xuống theo.

Đêm thứ ba, bà góa họ Trương sống ở đầu thôn mặc một bộ váy đỏ ch.ót treo cổ tự t.ử trên cây hòe già.

Hôm nay là đêm thứ tư, chẳng biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp đây.

4.

Trong ống kính, "mỹ nữ" quay đầu lại, không kiên nhẫn hỏi: "Mấy tháng rồi?"

Tôi chạm vào lá bùa trong túi áo: "Rất lâu rồi."

Khóe miệng cô ta không nén nổi sự đắc thắng, vẻ đắc ý hiện rõ mồn một, "Thế fáp (pháp) sư xem hộ xem, là zai (trai) hay gái nào?"

Tôi cười lạnh một tiếng: "Chẳng phải trai, cũng chẳng phải gái."

Năm đó chú nhỏ của tôi chính là bị hại c.h.ế.t bởi một con quái t.h.a.i y hệt thứ đang nằm trong bụng cô ta! Mà hiện giờ, cả thôn tôi cũng đang ngàn cân treo sợi tóc...

"Cô ta" đập bàn cười ha hả: "Buồn cười c.h.ế.t mất, chẳng trai chẳng gái?!"

"Thế zới (giới) này làm gì có cái t.h.a.i nào chẳng trai chẳng gái? Thế không fải (phải) quái t.h.a.i à?!"

Dứt lời, cô ta liền giật phăng mái tóc giả, tắt máy biến âm, để lộ cơ bụng tám múi cuồn cuộn. Giọng nói trầm đục của một gã đàn ông vang lên: "Bị lật tẩy rồi nhé đồ l.ừ.a đ.ả.o! Ông đây là đàn ông!"

Tôi bảo sao cái giọng này nghe quen thế, hóa ra là Thái t.ử gia giới ăn chơi Chiết Giang - Giang Tuần đích thân ra tay "dẹp loạn"! Chẳng trách lưu lượng xem bỗng nhiên tăng vọt.

【Pháp sư ơi, con ch.ó cạnh nhà tôi lên live sủa còn hay hơn anh đấy.】

【Anh ta là cái túi thần kỳ của Doraemon à - đúng là giỏi chứa chấp (giỏi diễn)! Cái loại gì thế này, hủy follow ngay!】

【Aaaa, tôi thấy ai đây? Chồng yêu của tôi!!】

Nghe tin Giang Tuần bóc phốt phòng livestream Tiệm Cầm Đồ Số 4, lượng người xem tăng đến ch.óng mặt. Cả phòng live nhốn nháo hết cả lên!

Tôi không biến sắc, xoa xoa lá bùa trong túi, nói: "Giang Tuần, thứ cậu đang mang chính xác là một con quái t.h.a.i đấy."

5.

Giang Tuần đang dùng bông tẩy trang lau đi lớp phấn son đậm loẹt trên mặt, nghe vậy liền quẳng miếng bông đi, cười thành tiếng: "Ôi giồi, đàn ông mang thai, đây là lần đầu tôi nghe thấy đấy! Cái loại t.h.a.i gì mà mang tận mười năm? Anh tưởng tôi là Na Tra chắc?"

Rõ ràng là một gương mặt đẹp trai, vậy mà lại đi kèm với cái giọng nói và phong cách này. Nghe mà tôi thấy nhức cả óc. Liếc nhìn những lời bình luận "hỏi thăm" trên màn hình, đầu tôi càng đau hơn.

【Pháp sư ơi, anh đúng là kéo nhị trong quần - kéo bậy bạ (bốc phét)!】

【Trời mưa đá còn đòi ăn mì kéo, pháp sư sao anh dám mở miệng nói thế nhỉ?】

Tôi xoa xoa thái dương: "Giang Tuần, những ngày gần đây, cậu vẫn luôn uống một loại t.h.u.ố.c đúng không?" Truyện do page Trạm Én Đêm dịch và up duy nhất trên MonkeyD và Toctruyen, nếu bạn đọc được ở nơi khác nghĩa là do nó ăn cắp của nhà Én, mong bạn báo cho Én biết nha. Én cảm ơn nhiều ạ!

Lần này, Giang Tuần thậm chí còn đập bàn cười điên cuồng: "Buồn cười c.h.ế.t mất! Pháp sư anh cứ thần thần quỷ quỷ thế này, tưởng ai cũng tin chắc? Ngại quá nhé, thân thể tôi khỏe như vâm, thực sự chưa bao giờ uống cái loại t.h.u.ố.c gì cả!"

Một dòng bình luận dài chạy ngang màn hình:【Chồng ơi, cầu xin anh đừng nói nữa được không? Hình tượng nam thần vỡ vụn hết rồi, anh mà còn nói nữa là em chuyển sang làm fan của Thái t.ử gia Bắc Kinh - Phó Cẩn đấy!】

"Đi mà fan nó, ông đây không thèm chấp!"

Hừ, ngay trong phòng live của tôi mà Giang Tuần còn thản nhiên tương tác với fan cơ đấy. Tôi đâu có rảnh rỗi như vậy, đứng dậy chuẩn bị ngắt kết nối để đi tìm cậu ta ngay.

Đúng lúc đó, trong ống kính bỗng xuất hiện một ly Coca! Chất lỏng sủi bọt khí. Nhưng dường như, nó trông đặc hơn hẳn so với Coca bình thường.

6.

"Thiếu gia, đến giờ uống nước rồi."

Không ổn! Tôi ngồi thẳng dậy, giọng đanh thép: "Giang Tuần, cậu nghĩ cho kỹ đi, dạo gần đây có phải cứ đến một khung giờ cố định là cậu phải uống thứ đó không! Và bây giờ, chính là lúc cậu phải uống t.h.u.ố.c."

Sắc mặt Giang Tuần hơi biến đổi, đôi mày nhíu c.h.ặ.t lại: "Vớ vẩn!"

"Thiếu gia, đến lúc phải uống rồi."

"Hôm nay ông đây đéo uống cho anh xem đấy!"

Thứ trong bụng cậu ta đã được nuôi dưỡng rất lâu, sớm đã đủ tháng đủ ngày, nếu không có t.h.u.ố.c trấn áp, e rằng hậu quả sẽ không thể tưởng tượng nổi. Khốn nỗi Giang Tuần lại là kẻ hay gàn dở, chẳng những không uống mà còn bưng ly nước lên, đổ thẳng vào bể cá ngay trước ống kính máy quay.

Cậu ta tiêu đời rồi!

Quả nhiên không sai. Tôi chỉ tay vào cái bụng đang dần phình to của Giang Tuần: "Nhìn cho kỹ nhé, quái t.h.a.i đủ tháng, sắp rách da chui ra rồi!"

Trên bụng Giang Tuần, những mạch m.á.u tím tái hiện lên rõ mồn một. Lớp da bụng càng lúc càng trở nên trong suốt.

【Aaaa, chuyện gì thế này? Cơ bụng sáu múi của chồng tôi sao chớp mắt đã biến mất rồi?!】

【Nhìn kìa, trong bụng Giang Tuần hình như có thứ gì đó!!】

Thực sự có thứ gì đó giống như xúc tu đang áp sát vào lớp da bụng, một cái, hai cái, ba cái, bốn cái...

7.

Giang Tuần sợ đến mức gào thét loạn xạ, không còn tâm trí đâu mà bóc phốt nữa.

"Cứu mạng! Fáp (Pháp) sư cứu mạng!"

"Uống t.h.u.ố.c! Mau uống t.h.u.ố.c đi!" Tôi nhắc nhở cậu ta.

Quái Thai Thôn Phần Thượng - Chương 2 - Series Tiệm Cầm Đồ Số 4 - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia