13.
Tôi không tin là không diệt được nó!
"Bát hoang liệt hỏa, phần thần phá ma, Thiêu!" Lần này, tôi triệu hồi liệt hỏa thiêu đốt tượng đá. Thế nhưng ngay tích tắc sau đó, xung quanh tôi bỗng bùng lên ngọn lửa dữ dội.
Lúc này tôi mới nhận ra, bất kể tôi dùng chiêu số gì với nó, cuối cùng tất cả đều phản phệ lên chính cơ thể mình. Tôi vừa dập tắt ngọn lửa quanh thân thì lại thấy một bức tượng đá thân đá nhưng mang đầu của Giang Tuần đang lao về phía chúng tôi. Chẳng mấy chốc, càng lúc càng có nhiều tượng đá người, ngựa, dê ùa tới như triều dâng.
Xem ra, dù tôi có nôn nóng đến mấy thì đêm nay cũng không cách nào xem xét được t.h.i t.h.ể của Thôn trưởng rồi.
Tôi kéo Phù Y, hét lớn một tiếng: "Chạy ngược lại!"
May mà động tác của đám tượng đá rất vụng về, chẳng mấy chốc đã bị chúng tôi bỏ xa phía sau. Chúng tôi chạy ra khỏi cổng thôn, lên thẳng máy bay trực thăng của Giang Tuần, quyết định về khách sạn của nhà cậu ta nghỉ ngơi nửa đêm, chờ trời sáng rồi mới tính tiếp.
14.
"Pháp sư, tại sao nhất định phải vào thôn lúc nửa đêm?" Giang Tuần mặc áo choàng tắm, vừa lau tóc vừa hỏi.
Tôi nằm vật ra giường, lẩm bẩm: "Vì thời gian càng trôi qua lâu, người c.h.ế.t có lẽ sẽ càng nhiều."
Trong thôn đã c.h.ế.t ba người rồi. Trụ T.ử c.h.ế.t lúc nửa đêm về sáng, bà góa họ Trương c.h.ế.t lúc nửa đêm. Mà Thôn trưởng lại c.h.ế.t vào khoảng bảy, tám giờ tối. Thời điểm người c.h.ế.t càng lúc càng gần nhau, càng lúc càng dày đặc.
Vậy điều đó có nghĩa là người tiếp theo có thể sẽ c.h.ế.t vào buổi chiều, hoặc thậm chí là ban ngày? Tôi là đứa trẻ lớn lên nhờ cơm của cả thôn, họ đối với tôi vừa là hàng xóm, vừa như người thân, làm sao tôi có thể trơ mắt nhìn họ từng người một ngã xuống trước mặt mình? Vì vậy, tôi buộc phải vào thôn thật nhanh.
"Giờ cũng không còn cách nào khác, nuôi dưỡng tinh thần đi, sáng mai thử lại xem sao." Tôi nói, "Mọi người ngủ trước đi."
Sau khi họ về phòng, tôi nằm trằn trọc mãi không ngủ được. Mãi mới chợp mắt được một chút, trong cơn mơ màng tôi lại thấy chú nhỏ. Không biết nhà ai đang có tang, thôn dân đều đến ăn cỗ, họ ngồi quây quần bên những chiếc bàn tròn, chỉ có mình chú nhỏ ngồi ở chiếc bàn vuông nơi góc khuất. Một người một bàn một mâm, chỉ có vài ba món ăn đơn giản.
Chú nhỏ là "người giữ thôn" của thôn Phần Thượng chúng tôi.
Người giữ thôn là người tự nguyện mất đi một hồn một phách để chuyển thế thành kẻ khù khờ nhằm trấn giữ sự bình yên cho một vùng đất, trừ khử yêu ma, dẹp loạn quỷ quái. Tuy chú nhỏ trông có vẻ ngây ngô, nhưng chú không hề ngốc. Chú đối xử với tôi rất tốt.
15.
Sau khi ăn cỗ xong, chủ nhà nhét vào tay chú một gói thịt Khu Khâu (thịt nướng da hổ). Chú quay về căn nhà nát của chúng tôi, móc miếng thịt từ trong n.g.ự.c áo ra: "Hiểu Minh, cho con này."
Tôi đói quá, ăn lấy ăn để, miệng còn dính đầy mỡ mà nói: "Chú nhỏ, từ giờ con không thèm ghen tị với các bạn được uống sữa nữa đâu. Con có thịt to để ăn rồi."
Chú nhỏ ngẩn người ra. Cảnh mộng đột nhiên nhảy vọt, Thôn trưởng hớt hải chạy đến cửa căn nhà nát: "Hiểu Minh ơi, không xong rồi! Chú nhỏ của con bị ch.ó của bọn chủ đầu tư c.ắ.n... c.ắ.n... c.ắ.n c.h.ế.t rồi, ôi!"
Lời của Thôn trưởng cuối cùng vẫn không nói hết, tôi nhìn vào hốc mắt đỏ hoe của ông mà nhận ra điều gì đó. Tôi chạy như mất hồn xuống núi, trên đường gặp rất nhiều bà con lối xóm. Miệng họ mấp máy như đang nói gì đó, có người nhìn tôi với ánh mắt đầy lo lắng và thương cảm.
Cuối cùng tôi cũng tìm thấy chú nhỏ. Chú nằm trong vũng m.á.u, trong lòng vẫn ôm khít một hộp sữa tươi. Vỏ hộp sớm đã bị m.á.u của chú nhuộm đỏ thẫm. Thấy tôi đến, chú cố mở mí mắt lên, thều thào một tiếng: "Cho... con..."
Bàn tay ôm c.h.ặ.t hộp sữa đột ngột buông lỏng.
Khi tôi ôm lấy thân thể chú, chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng. Ánh nắng thật ch.ói mắt, người chú ướt đẫm, dính nhớp nháp. Cuối cùng tôi cũng nghe rõ thôn dân đang nói gì.
"Lũ chủ đầu tư này, để đuổi chúng ta ra khỏi thôn, đúng là hạng thủ đoạn đê tiện nào cũng dùng được! Lũ khốn kiếp đáng bị thiên lôi đ.á.n.h c.h.ế.t!"
"Mùa Hè thì phun t.h.u.ố.c diệt cỏ làm c.h.ế.t sạch lúa cả thôn, san phẳng đất canh tác. Thấy chúng ta không chịu dời đi, chúng dám g.i.ế.c người rồi!!"
"Lũ cầm thú c.h.ế.t không t.ử tế!!"
16.
Bừng tỉnh khỏi cơn ác mộng, tôi quẹt nước mắt nơi khóe mắt. Kể từ khi chú nhỏ mất, tôi đã mơ thấy giấc mơ này liên tiếp ba đêm liền. Mười năm trước tôi nói một câu "không thèm ghen tị với các bạn được uống sữa", chú nhỏ đã lặng lẽ mua sữa cho tôi suốt mười năm ròng.
Nên biết rằng chú khù khờ như thế, chỉ dựa vào việc đi cấy thuê nhà họ Vương, gặt lúa mướn nhà họ Lý, kiếm từng đồng tiền lẻ để nuôi sống hai chú cháu. Mỗi lần tôi bảo chú uống cùng, chú luôn nói: "Mùi tanh lắm, chú không thích."
Sau này, tôi thấy chú cắt vỏ hộp sữa ra, lén lút uống vài giọt còn sót lại mà ống hút không hút lên được, lúc đó mới biết, làm gì có chuyện chú không thích thật? Chú là muốn nhường hết đồ ngon cho tôi. Dù tôi chỉ là đứa trẻ chú nhặt về.
Vẫn nhớ ngày rõ cái chú nhặt được tôi, ánh sáng trong mắt chú như những vì sao rực rỡ chân trời. Chú đã vui mừng khôn xiết mà hỏi tôi: "Người thân của con cũng không cần con nữa sao?"