Lâm Nhã luống cuống tìm băng keo, muốn dán bớt những vết mực bút bi trên phiếu trả lời. Tôi ngẩng đầu nhìn đồng hồ. Ồ, còn hai phút nữa. Cô ta không thể dán kịp rồi. Viết những lời tục tĩu này trên bài thi Đại học, bài làm của cô ta chắc chắn sẽ có cơ hội lên Top tìm kiếm.
Tôi nhìn ông tôi đang ngồi trên vai cô ta. Ông bị gãy một cánh tay, sau gáy vẫn còn chảy m á u. Thế nhưng lại nhe răng cười với tôi, và nói một tiếng: "Cảm ơn."
Bài thi buổi chiều, tôi không chiều theo cô ta nữa, cứ để con quỷ nam gây rắc rối trong bán cầu não trái. Lâm Nhã phát hiện không thể đọc được đáp án, vài lần quay đầu lại trừng mắt ác độc với tôi. Cuối cùng buổi thi chiều cũng kết thúc, cô ta và Thư Kỳ dẫn người chặn tôi trong nhà vệ sinh. Đây từng là "màn sở trường" của chúng. Trước đây, không biết bao nhiêu lần chúng đã bắt nạt "tôi" như vậy.
Lâm Nhã khoanh tay, xung quanh là một đám tiểu nữ quái. "Tiêu Nam, mày đã giở trò gì trong bài thi Ngữ văn?!"
Tôi bước tới: "Tránh ra!"
Lâm Nhã không những không tránh, mà còn đẩy tôi một cái: "Xì! Đúng là trên rường không ngay, dưới cột không thẳng! Cháu gái của lão dâ* t ặ c thì có thể ra gì được! Tiêu Nam mày thật sự không biết xấu hổ, lại viết truyện người lớn lên bài thi!"
Tôi cười lạnh: "Ồ? Đó là mày đấy chứ? Tao thì không."
Cô ta như bị kích động, sắc mặt trở nên vô cùng khó coi: "Tiêu Nam, mày tìm chế*!"
"Đánh chế* ả cháu gái của tên cưỡng h.i.ế.p này!"
Chúng đồng loạt xông lên!
Khi Phó Ngọc tìm thấy tôi, cậu ta ngạc nhiên chỉ vào những kẻ đang nằm ngổn ngang trong nhà vệ sinh: "Cái này…"
"Bọn chúng định đánh tôi, không cẩn thận ra tay hơi nặng." Ngày xưa, trước khi tôi bị đày xuống nhân gian, tôi đã từng chịu hình phạt nghiêm khắc ở Địa phủ. Vì vậy, khi nhập vào thân xác Tiêu Nam, linh lực yếu đến cực điểm. Đó cũng là lý do tại sao tôi không thể tránh được nhát d.a.o của Thư Kỳ.
Theo thời gian tĩnh dưỡng những ngày này, linh lực của tôi đang dần hồi phục. Đã vượt xa trình độ ngày đó không biết bao nhiêu đẳng cấp rồi.
Ngày hôm sau, tôi đăng đoạn video Thư Kỳ và Lâm Nhã r ạ c h tay nhau lên mạng. Đúng vậy, camera ở nhà ma là do tôi phá. Tôi biết trong túi xách nhỏ của Thư Kỳ luôn có d.a.o rọc giấy, nên đã cố ý dẫn chúng đến nhà ma. Trong camera tôi đã tự lắp đặt từ trước, dưới sự điều khiển của bùa cấm linh hồn, chúng quả nhiên không làm tôi thất vọng.
Thêm vào đó là tiêu đề hấp dẫn – [Hai tiểu thư nhà họ Lâm và Thư đánh nhau trong nhà ma.] Rất nhanh chóng, tin tức đã lên Top tìm kiếm.
Hai gia đình họ Lâm và Thư sau khi xem video, đã cố gắng dập tắt tin tức. Phó Ngọc thấy độ nóng giảm xuống, liền gọi điện cho ba cậu ta: "Ba, độ nóng giảm xuống rồi."
Chẳng bao lâu sau, độ nóng lại tăng vọt không ngừng. Vì chuyện này, hai gia đình họ Lâm và Thư tuy bề ngoài vẫn hòa thuận, nhưng trong lòng đã nảy sinh hiềm khích.
Khi Phó Ngọc nói cho tôi biết tin một nhà máy liên doanh của họ bị mua lại, tôi đang đứng trên nóc tòa nhà - nơi ông tôi đã n h ả y l ầ u, nhìn xuống.
"Có vẻ như, họ không định hợp tác nữa rồi. Hai gia đình không phải quan hệ rất tốt sao? Chỉ vì r ạ c h hai nhát d.a.o mà đã hủy bỏ liên minh rồi à? Phó Ngọc, cậu nói xem khi ông n h ả y từ đây xuống, trong lòng ông ấy tuyệt vọng đến mức nào?"
Phó Ngọc nhìn tôi, muốn nói rồi lại thôi.
Tôi n h ả y xuống từ mép nóc nhà, vỗ vai cậu ta: "Yên tâm, chuyện của anh cậu, tôi sẽ giải quyết. Cơ thể của Tiêu Nam… tôi cũng sẽ trả lại cho cô ấy."
Chẳng bao lâu sau, kết quả thi Đại học được công bố. Đã có thể tra điểm. Không nằm ngoài dự đoán, điểm số của Lâm Nhã thấp thảm hại.
Bài luận văn điểm 0 của kỳ thi Đại học tỉnh Nam Giang cũng bị lộ ra. Lần này, không cần nhà họ Phó phải mua Top tìm kiếm, bài thi của Lâm Nhã đã được cư dân mạng tự phát đẩy lên Top tìm kiếm.
Mọi người đồng loạt chửi bới ầm ĩ.
[Kỳ thi Đại học là một dịp nghiêm túc như vậy, người này lại dám viết những lời lẽ tục tĩu này vào bài thi! Đây là sự coi thường kỳ thi Đại học, yêu cầu các cơ quan liên quan điều tra nghiêm túc!]
[Trong đầu toàn rác rưởi à? Tuổi nhỏ mà dám coi bài thi Đại học như truyện người lớn mà viết?!]
[Nghi ngờ sâu sắc người này buổi sáng ra ngoài lấy quần lót lau miệng, bài viết dâ* đ ã n g thế!]
[Tầng trên ơi, đây đâu phải là dâ* đ ã n g? Đây là ghê tởm! Đây là khiêu khích! Đây là sự sỉ nhục tất cả các học sinh lớp 12! Sỉ nhục chế độ!!]
...
Tôi liếc qua bình luận, thở phào nhẹ nhõm. Dù có vài bình luận trong số hàng ngàn bình luận cho rằng cô ta đặc biệt, thì cũng ngay lập tức bị nhấn chìm trong làn sóng chỉ trích của mọi người. Tam quan (quan điểm về thế giới, cuộc đời, giá trị) của đa số cư dân mạng vẫn rất đúng đắn.
Khi cư dân mạng nóng lòng muốn biết tác giả của bài viết này là ai, một tài khoản nhỏ đã lên tiếng: [Bài viết này hình như là do tiểu thư Lâm Nhã của Tập đoàn Lâm Thị viết.]
Thế là hay rồi, trực tiếp biến nghi ngờ cá nhân đối với Lâm Nhã thành nghi ngờ đối với Tập đoàn Lâm Thị.
[Cô ta dám làm như vậy, chẳng phải là nhờ mình là tiểu thư Lâm Thị sao?!]
[Nghe nói Lâm Nhã ở trường học đã thường xuyên lộng hành, cậy quyền cậy thế, là đại tỷ của trường, không ít lần dẫn theo một đám cô gái hư bắt nạt người khác.]
Rất nhanh, những bạn học từng bị cô ta bắt nạt đồng loạt trả lời, kể lại chuyện xưa mình đã bị băng nhóm Lâm Nhã bắt nạt như thế nào. Hành vi cậy thế bắt nạt người khác của cô ta đã khiến cư dân mạng phẫn nộ. Cổ phiếu của Tập đoàn Lâm Thị lao dốc không phanh, giảm xuống dưới mức thấp nhất lịch sử.
Nhà họ Thư nhân cơ hội này, đạp thêm một cú – mua lại cổ phiếu với giá thấp vài phần trăm, ý đồ nuốt chửng nhà họ Lâm. Hai nhà Thư và Lâm hoàn toàn chia rẽ.
Lâm Nhã để cứu vãn công ty gia đình mình, đã tổ chức họp báo, "chân thành" xin lỗi công chúng: "Xin lỗi, tôi cũng không biết tại sao bài thi của tôi lại biến thành như vậy!"
"Tôi đã nhận được một hệ thống sao chép trước kỳ thi Đại học. Tôi không muốn sao chép, nhưng không còn cách nào khác, chỉ cần Tiêu Nam nghĩ gì trong đầu, bài thi của tôi sẽ tự động hiển thị cái đó trong lúc thi…"
"Không tin, mọi người có thể kiểm tra đáp án của Tiêu Nam. Của tôi và cô ấy y hệt nhau!"
Dù sao thì, thừa nhận mình sao chép còn nhẹ hơn là coi thường kỳ thi Đại học và thách thức chế độ. Hơn nữa, đây là hệ thống tự động hiển thị đáp án của Tiêu Nam, không phải tôi, Lâm Nhã, nhất định phải sao chép! Tiện thể, cũng có thể chuyển tội danh coi thường kỳ thi Đại học sang đầu tôi.