Show Thực Tế Linh Dị: Khách Mời Này Quá Tà Đạo Rồi!

Chương 205: Cả Ba Bên Đều Rất Xấu Hổ

Trì Tiện An: “…”

Phút chốc này, anh có chút bất đắc dĩ.

Nhưng nhiều hơn, là cạn lời.

Nếu anh thật sự là một sát thủ, thì người phụ nữ bên trong này, nói thật, mạng chắc là không giữ nổi rồi.

Lúc trước giao tiếp trên hệ thống Mỹ Đoàn, cảm giác người phụ nữ này là kiểu dễ thương.

Không ngờ, lại là một người có giọng oang oang.

Cái giọng nói chuyện của cô ta, dưới lầu cũng nghe thấy được.

Đây đâu phải là báo cảnh sát? Đây là sợ thiên hạ không biết mà!

Cứ… cạn lời.

Cứ tưởng, vị khách này cách một cánh cửa báo cảnh sát, đã đủ ảo ma rồi.

Không ngờ, chuyện ảo ma hơn vẫn còn ở phía sau.

Người này báo cảnh sát thì báo cảnh sát đi, giọng to thì giọng to đi, cô ta lại còn mở loa ngoài.

Thế là, giây tiếp theo, Trì Tiện An và khán giả trong phòng livestream, đều nghe rõ mồn một cuộc đối thoại của cô ta và tổng đài viên 110.

“Các anh mau đến đi, tôi sợ lắm, tôi không muốn c.h.ế.t.”

“Tên sát thủ đó, hắn muốn g.i.ế.c tôi!”

Tổng đài viên: “Hắn bây giờ vẫn đang ở ngoài cửa nhà cô sao?”

“Đúng, tôi nhìn qua mắt mèo thấy hắn rồi, cứ đứng chình ình trước cửa nhà tôi, đáng sợ lắm.”

“Được rồi, cô tuyệt đối đừng mở cửa, chúng tôi sẽ qua đó ngay.”

“… Vâng vâng, các anh nhanh lên nhé!”

Trì Tiện An: “…”

【Hahaha, cười c.h.ế.t mất, người phụ nữ này cũng thiếu cẩn trọng quá rồi, ‘sát thủ’ đang ở ngay ngoài cửa mà.】

【Ít nhất thì đừng mở loa ngoài chứ (/▽╲)】

【An cẩu xin hỏi anh có thấy xấu hổ không.】

【Cảnh sát đang mai phục ở cầu thang: Các người đoán xem chúng tôi có xấu hổ không?】

【Hahaha, cười xỉu, đúng là cả ba bên đều rất xấu hổ.】

【An cẩu á hahaha, tha lỗi cho tôi cười không phúc hậu.】

【Trì Tiện An: Tôi dẫn theo cảnh sát đến, sau đó… sau đó cô ta báo cảnh sát???】

……

Đạn mạc cười thành một mảnh.

Ngoài cửa.

Trì Tiện An nhìn cánh cửa đóng c.h.ặ.t trước mặt, lại quay đầu nhìn cảnh sát ở cầu thang.

Hai mắt đều viết hai chữ ‘oan uổng’.

Như thể đang nói: May mà chúng ta đi cùng nhau, nếu không tôi có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng rửa không sạch!

Cảnh sát mỉm cười, ra hiệu cho anh:

Bình tĩnh.

Trì Tiện An thở dài, gật đầu.

Ở cầu thang, một cảnh sát vội vàng liên lạc với cục, kể lại tình hình bên này.

Bảo trung tâm chỉ huy bên đó, không cần cử người qua nữa.

Một lúc sau.

Người bên trong hình như đã cúp điện thoại.

Nhưng, Trì Tiện An luôn cảm giác được, có một đôi mắt đang chằm chằm nhìn mình.

Anh rất bất đắc dĩ.

Nhưng lại không có cách nào.

Chỉ đành đứng trơ ra đó.

Nhưng đứng một lúc, lại cảm thấy cứ đứng trơ ra thế này hình như cũng không phải cách.

Làm sao đây?

Nghĩ ngợi một chút, anh thăm dò mở miệng.

“Xin chào, xin hỏi cô đang bận sao?”

“Á… á đúng!” Người bên trong vội vàng nhân cơ hội, lắp bắp trả lời.

“Ngại quá, tôi đang dở tay chút việc, tạm thời không dứt ra được.”

“Anh… anh có thể, đợi tôi một lát không.”

Trì Tiện An: “Được.”

Ngập ngừng một chút, lại bổ sung, “Cô cứ từ từ, không vội.”

Đối phương bắt đầu mang theo giọng run rẩy, “Vâng… vâng, tôi sẽ cố gắng nhanh nhất.”

Trì Tiện An: “…”

【Hahaha, sao người phụ nữ này không bảo anh ấy để ngoài cửa nhỉ?】

【Chắc là muốn để cảnh sát trực tiếp bắt đi luôn? Dù sao thì bắt vào trỏng rồi, mới là an toàn thực sự.】

【Dù sao thì, cô ta có phải quên mất mình đã mua gì rồi không?】

【Haha, lại dù sao thì, đó là đường phèn mà!】

【Hahahaha, cục trong cục sao cười c.h.ế.t tôi mất!】

【Ờm… vậy có khả năng nào, cuối cùng người phụ nữ này cũng không có cách nào bị bắt đi không?】

【Sao có thể, chúng ta biết là đường phèn, cô ta đâu có biết.】

【Đúng đó, hơn nữa trước đó cô ta có hút, xét nghiệm m.á.u cũng ra mà.】

【Đệt, quên mất chuyện này.】

……

Mười phút sau.

Cảnh sát tính toán thời gian cũng hòm hòm rồi, từ cầu thang bước ra.

Vốn dĩ còn định, để Trì Tiện An phối hợp với họ, diễn một vở trước đã.

Không ngờ, cô gái đứng ở cửa, toàn trình nhìn chằm chằm vào mắt mèo.

Thế là, họ vừa xuất hiện.

“Cạch~” một tiếng, cửa đã mở.

Giây tiếp theo, cô gái lao như bay về phía cảnh sát.

Ôm c.h.ặ.t lấy cánh tay của một cảnh sát không buông.

Chỉ vào Trì Tiện An, vẻ mặt căng thẳng nói.

“Chú cảnh sát, mau! Các chú mau bắt hắn lại!”

“Hắn chính là tên sát nhân đó, hắn chính miệng nói với tôi, hắn muốn g.i.ế.c người.”

Trì Tiện An: “…”

Cảnh sát: “…”

Đạn mạc: 【Ối giời ơi, phản ứng nhanh phết!】

【Đây là trò chơi ai mở miệng trước, người đó thắng sao?】

【Đây gọi là ra tay trước chiếm ưu thế.】

……

Hiện trường.

Cô gái mang bộ dạng vàng vọt gầy gò, nhìn là biết hút không ít.

Cảnh sát không đi bắt Trì Tiện An, mà nhìn cô ta hỏi.

“Cô đã mua thứ gì?”

Cô gái sững sờ.

Lúc này mới phản ứng lại, mình còn mua đường phèn, trong lòng lập tức ‘thịch’ một tiếng.

“Không… không mua thứ gì cả.”

【Hahaha, cười c.h.ế.t mất, cuối cùng cũng phản ứng lại rồi.】

【Cho nên, ra tay trước cũng chưa chắc đã chiếm ưu thế đúng không?】

【Cô gái: Xong rồi, xong đời rồi…】

【Cười xỉu, bây giờ con nghiện đều kiêu ngạo thế này sao? Còn chủ động báo cảnh sát!】

【Con nghiện: Tôi cũng cần được bảo vệ mà.】

【Hahaha, đây cũng là một nhân tài!】

……

Hiện trường.

Cảnh sát trực tiếp mở bưu kiện ra.

“Đừng đừng đừng…” Sắc mặt cô gái lập tức thay đổi.

Đã từng muốn lao tới cướp bưu kiện.

Nhưng đã không kịp nữa rồi.

Bởi vì cảnh sát đã nhanh hơn cô ta một bước.

Cảnh sát mở bưu kiện, lấy bột đường bên trong ra.

“Đây là thứ gì?”

“Đường… đường phèn?”

“Đường phèn? Cô chắc chứ?”

Cô gái lập tức rén, cúi gằm mặt, không nói lời nào.

Cảnh sát trầm giọng: “Trả lời!”

“Ma… ma túy đá.”

“Cô hút ma túy?”

“Hút… hút một chút.”

【Hahahaha, không hiểu thì hỏi, cái này tính là tự thú không?】

【Cười xỉu, đây là ca thuận lợi nhất hôm nay.】

【Thậm chí bị bắt rồi, cô ta có khi cũng không hối hận.】

【Đúng đúng, dù sao thì ít nhất cũng không bị bay màu.】

【Con nghiện: Cảm ơn các anh đã bắt tôi, cũng là cứu tôi.】

……

“Giải đi!”

Cô gái: “…”

Cô gái bị đeo vòng tay bạc, do hai cảnh sát áp giải vào thang máy.

Đã bước vào thang máy rồi, cô ta mới đột nhiên hoàn hồn lại.

“Không phải, vậy tên sát nhân kia đâu?”

【Ây, chị gái cuối cùng cũng nhớ ra hắn rồi à?】

【Chị gái phản xạ hơi chậm nha?】

【Đây là di chứng của việc hút bốn mươi phần trăm sao?】

【Đã bảo không được ăn đường rồi mà, ăn nhiều quá não không xài được nữa.】

……

Cô gái vẻ mặt ngơ ngác, và tủi thân.

Rõ ràng là cô ta báo cảnh sát, cảnh sát do cô ta gọi đến mà?

Chuyện này là sao?

“Không phải, tôi đang hỏi các anh đấy?”

“Sao các anh chỉ bắt tôi, không bắt hắn?”

Không ai trả lời cô ta.

Cô gái cho đến khi bị áp giải lên xe, cũng không hiểu rõ, rốt cuộc là sai ở đâu.

“Tôi báo cảnh sát mà, tại sao các anh chỉ bắt tôi?”

“Tên sát nhân kia đâu?”

“…”

【Haha, nói cho đứa nhỏ biết đi, nếu không chắc mấy ngày không ngủ được mất.】

【Ở trong tù mỗi ngày đều nghĩ không ra: Tại sao vậy rốt cuộc là tại sao?】

【Haha, cô gái nửa đêm tỉnh giấc: Rốt cuộc là sai ở đâu?】

【Lên cơn nghiện rồi vẫn c.ắ.n răng: Không đúng!】

【Haha, vậy có khả năng nào cai nghiện nhanh hơn không?】

【Nếu vậy, sau này ra ngoài phải cảm ơn An cẩu nhỉ?】

【Cô gái (nghiến răng nghiến lợi): Tôi cảm ơn anh.】

……

Chương 205: Cả Ba Bên Đều Rất Xấu Hổ - Show Thực Tế Linh Dị: Khách Mời Này Quá Tà Đạo Rồi! - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia