Show Thực Tế Linh Dị: Khách Mời Này Quá Tà Đạo Rồi!

Chương 230: Hắn Sẽ Tự Vác Xác Tới Cửa

Lộc Lăng: “Nhưng tôi thật sự nhặt được 4 ngàn tệ!”

Trong nháy mắt, không khí xung quanh đều tĩnh lặng.

Đạn mạc trong phòng livestream của Thảo Môi Điềm Điềm, nổ tung!

【Vãi đạn! Vãi đạn vãi đạn vãi đạn!】

【Hahaha, cười c.h.ế.t tôi rồi, cái này rốt cuộc là trò quỷ gì vậy rốt cuộc là sao!】

【Trước khi nhìn thấy 4 ngàn tệ: Lộc Lăng ít ra cũng là người tốt;

Sau khi nhìn thấy 4 ngàn tệ: Quả nhiên là Lộc Lăng.】

【Hahaha, nhặt 4 ngàn là bản năng, cho 200 là lòng thương người.】

【Cứu mạng! Căn bản không thể quên được bộ dạng hai người đó vừa nãy không ngừng nói: Cảm ơn, người tốt một đời bình an.】

【Người ta thậm chí còn mang ơn đội đức với cô ấy (/▽╲)】

【Lộc Lăng à... hahaha, phục cô cái đồ báo thủ này luôn!】

【Lộc Lăng: Bọn họ có phải kẻ l.ừ.a đ.ả.o hay không tôi không biết, nhưng hôm nay tôi đã làm một việc tốt!】

【Cú quay xe này tôi thật sự không ngờ tới, hahaha cười c.h.ế.t tôi rồi!】

【Không phải, chỉ có mình tôi thấy kỳ lạ sao? Hai người đó tại sao phải chạy?】

【Đúng vậy, tiền là mất thật, nhìn thấy cảnh sát chạy cái gì?】

……

Ngay lúc tất cả mọi người đều mang vẻ mặt ngơ ngác.

Cảnh sát đã bắt Lam Mao về.

Lưu Lão Nhị, thì chạy thoát rồi, không bắt được.

Lam Mao bị bắt, dọc đường gào thét trở về.

“Oan uổng quá, tôi oan uổng quá.”

“Buông tôi ra, tôi không phải kẻ l.ừ.a đ.ả.o, tôi thật sự không phải kẻ l.ừ.a đ.ả.o mà!”

Trong đám đông vây xem, có người vội vàng giúp giải thích.

“Đồng chí cảnh sát, hắn có thể thật sự không phải kẻ l.ừ.a đ.ả.o.”

“Đúng vậy, người đẹp này đã nhặt được 4 ngàn tệ đấy.”

Lộc Lăng đang nắm c.h.ặ.t 3 ngàn 8 trong tay: “...”

Không phải, mấy người...

Lộc Lăng thở dài một hơi không thành tiếng.

Nhịn cơn đau nhói trong tim, đưa tiền cho cảnh sát.

(??ˇ?ˇ??) “Đồng chí cảnh sát, đây là 4 ngàn tệ tôi nhặt được, còn lại 3 ngàn 8.”

Chỉ vào Lam Mao.

“2 trăm còn lại, đã trả cho hắn rồi.”

Lam Mao vẻ mặt kinh ngạc, “Cô nhặt được 4 ngàn?”

“Nhặt được ở đâu?”

Lộc Lăng: ┓(;′_`)┏ Tâm mệt.

Cảnh sát: “Xin hỏi cô nhặt được ở đâu?”

Lộc Lăng (tâm rất mệt), chỉ vào quán lẩu phía trước.

“Quán lẩu đó, bàn số 47, trên ghế!”

Lam Mao kinh hãi: “Là chúng tôi làm rơi, chính là chúng tôi làm rơi.”

“Chúng tôi cũng đi ăn lẩu, cũng ngồi bàn số 47.”

“Số tiền này chính là của chúng tôi.”

Nói xong, ánh mắt nhìn Lộc Lăng, mang theo một tia oán trách.

“Lấy tiền của chúng tôi làm nhân tình, cô cũng giỏi thật đấy.”

Lộc Lăng không rảnh để ý đến hắn.

Đau xót.

Đau xót lắm luôn.

Nhất thời nửa khắc, không khỏi được đâu.

Cảnh sát nhìn Lam Mao: “Nếu anh không phải kẻ l.ừ.a đ.ả.o, vậy vừa nãy anh chạy cái gì?”

“Đúng vậy!” Lam Mao cũng thắc mắc.

“Tôi chạy cái gì?”

Cảnh sát: “...”

Lam Mao: “Nhị ca của tôi chạy, tôi liền chạy theo.”

“À không phải, Nhị ca của tôi đâu?”

“Ồ, Nhị ca của tôi chạy thoát rồi, chạy thoát rồi thì tốt, chạy thoát rồi thì tốt a!”

Cảnh sát: “Anh tốt nhất là thành thật khai báo?”

Lam Mao chợt phản ứng lại.

Vội vàng điên cuồng lắc đầu: “Không có không có.”

“Chúng tôi chính là, chính là... ây da!”

“Các anh đột nhiên đuổi theo, dọa chúng tôi sợ, chúng tôi theo bản năng liền chạy thôi mà!”

Cảnh sát: “Tự anh nói và chúng tôi điều tra ra, tính chất có thể không giống nhau đâu.”

Lam Mao vừa nghe, hoảng rồi.

Không thể điều tra, tuyệt đối không thể điều tra a!

Hắn làm sao chịu nổi sự điều tra chứ.

Thế là, hắn vội vàng xoay chuyển đầu óc.

“Các anh đuổi tôi, tôi chạy, là bởi vì, bởi vì...”

“Bởi vì độn cảm lực!”

Cảnh sát: “...”

Quần chúng vây xem: “...”

Đạn mạc: 【......】

【Hahaha, thần cmn độn cảm lực a!】

【Độn cảm lực là dùng như thế này sao (/▽╲)】

【Đây là độn cảm lực hàng thật giá thật!】

【Hahaha, ai phát minh ra độn cảm lực vậy, nghe êm tai hơn thiếu tâm nhãn (thiếu não) nhiều.】

【Hóa ra chính là thiếu não a hahaha!】

【Được rồi, sau này tôi cũng gọi là độn cảm lực.】

……

Cảnh sát đương nhiên không thể chỉ nghe hắn nói một câu độn cảm lực, là thả người.

Đang chuẩn bị đưa về cục.

Đột nhiên, Lộc Lăng vô tình, nhìn sang Lam Mao.

Trong lòng lập tức sửng sốt.

“Khoan đã!”

“Đồng chí cảnh sát, người này các anh phải điều tra kỹ, hắn là kẻ buôn ma túy.”

Cảnh sát: “!!!”

Lam Mao: “!!!”

Trong lòng Lam Mao ‘thịch’ một tiếng, đôi mắt nhìn chằm chằm Lộc Lăng không chớp.

“Cô cô cô... cô không phải là?”

Lộc Lăng tháo kính râm xuống.

Giây tiếp theo, Lam Mao tức giận hét lớn.

“Cô chính là con nữ minh tinh đó, chính là cô hại Cửu ca bọn họ vào đó!”

“Cô xong đời rồi!”

“Nhị ca của tôi tuyệt đối sẽ không tha cho cô đâu!”

Lộc Lăng cười nhạt, “Nhị ca của mày?”

“Chính là cái đồ ngu xuẩn trắng tay vừa nãy chạy thoát đó hả?”

Lam Mao theo bản năng trả lời: “Đúng vậy!”

Sau khi phản ứng lại, lại vội vàng hét lớn.

“Cô câm miệng! Nhị ca của tôi mới không phải đồ ngu xuẩn!”

【......】

【Là người của Lão Cửu bọn chúng, vậy thì tôi không thấy lạ nữa rồi.】

【Người của băng đảng buôn ma túy này, đều là cái IQ này sao?】

【Lại một kẻ thành công tự đưa mình lên xe cảnh sát, 6!】

【Cái tên Nhị ca gì đó, sớm muộn gì cũng sẽ tự mình quay lại thôi.】

【Mau đi tự thú đi, với cái IQ của gã, trắng tay có khi là bị c.h.ế.t đói đấy.】

【Đúng, trong tù ít ra còn có cơm ăn.】

……

Lam Mao bị áp giải lên xe cảnh sát.

Đưa về xong, phía cảnh sát lập tức bắt đầu thẩm vấn.

Bọn họ chuẩn bị cạy miệng hắn ra, nhanh ch.óng bắt Lưu Lão Nhị quy án.

Tổ phụ trách vụ án này, vốn dĩ lên kế hoạch, là lập tức thẩm vấn Lam Mao.

“Trong vòng một ngày, bắt buộc phải cạy được miệng hắn ra!”

Một giờ sau, Lam Mao khai rồi.

“Chúng tôi từ Tam Giác Vàng về, cố ý đến tìm Lộc Lăng, trả thù cô ta.”

“Những anh em khác vừa nhập cảnh, đã bị bắt rồi.”

“Bây giờ chỉ còn lại một mình Lưu Lão Nhị.”

“...”

Lam Mao khai rồi, đồng thời còn cung cấp đặc điểm nhận dạng của Lưu Lão Nhị.

Chiều hôm đó, bức chân dung đã được vẽ ra.

Cảnh sát lập tức bắt đầu triển khai, chuẩn bị truy nã Lưu Lão Nhị toàn thành phố.

Thời gian cục trưởng cho bọn họ, là ba ngày.

Trong vòng ba ngày, bắt buộc phải bắt Lưu Lão Nhị về.

Vì chuyện này, Đội trưởng Trịnh lại một lần nữa đặc biệt mời Lộc Lăng, nhờ cô giúp đỡ.

Tất cả mọi người đều tưởng rằng, việc bắt giữ Lưu Lão Nhị, sẽ rất không dễ dàng.

Không ngờ, sau khi xem xong tài liệu của Lưu Lão Nhị, Lộc Lăng lại nói.

“Không cần đi bắt, hắn sẽ tự vác xác tới cửa.”

Chương 230: Hắn Sẽ Tự Vác Xác Tới Cửa - Show Thực Tế Linh Dị: Khách Mời Này Quá Tà Đạo Rồi! - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia