Ba người Trì Tiện An được thơm lây từ Lộc Lăng.
Tại hiện trường đại hội biểu dương do công ty Didi tổ chức, nỗ lực marketing, doanh số đều lý tưởng đến bất ngờ.
Không chỉ vậy, Giám đốc Cao nghe nói họ là bạn của Lộc Lăng, còn nhiệt tình mời họ vào trong ăn cơm.
Ba người họ từ chối một chút, thực sự từ chối không được, đành phải ‘miễn cưỡng’ thưởng thức vậy.
7 giờ tối.
Biệt thự nhỏ.
Cố Niệm Thần và Giang Nguyên Nguyên lại là một buổi chiều không kiếm được tiền, hai người chỉ có thể về ăn mì gói.
Cặp đôi đã bàn bạc trước, hôm nay họ kiếm được ít tiền nhất, đang ở thế yếu.
Muốn xoay chuyển tình thế, thì chỉ có thể đổi hướng, thu hút sự chú ý của cư dân mạng.
Hai người bàn bạc xong, chuẩn bị show ân ái, tạo một làn sóng thiết lập nhân vật ân ái có phúc cùng hưởng có họa cùng chịu không rời không bỏ.
Hai người vừa ăn mì gói, vừa động viên lẫn nhau.
Trong phòng livestream đều là fan cứng của hai người họ, cũng như fan CP.
Quả nhiên, chiêu này vẫn rất hữu dụng.
Đạn mạc đều là những lời động viên, và xót xa cho họ.
Bầu không khí vô cùng hòa thuận.
Tuy nhiên, đúng lúc này.
Tiếng nói cười và tiếng bước chân vang lên.
Cặp đôi vừa ngẩng đầu lên, đã nhìn thấy nhóm Lộc Lăng bước vào.
Trong tay còn xách theo một ít trái cây, đồ ăn vặt.
Mỗi người trên tay còn cầm một ly trà sữa.
Mì gói trong tay cặp đôi càng khó nuốt hơn.
Trùng hợp thay, tên Trì Tiện An đó còn ‘ủa…’ một tiếng.
Nói:
“Ây dô, lại ăn mì gói à?”
“Buổi chiều không kiếm được tiền sao?”
“Chậc chậc…”
Cố Niệm Thần và Giang Nguyên Nguyên: “…”
Trì Tiện An nhìn về phía đạo diễn, “Đạo diễn, ông vẫn nên bảo người chuẩn bị thêm vài vị mì gói đi.”
“Tập này ba ngày lận, cứ ăn mãi một vị, cũng không phải cách a.”
“Nhìn Cố đỉnh lưu người ta đói gầy cả đi rồi kìa.”
“Ông không xót, tôi xót nha.”
Đạo diễn: “…”
Cố Niệm Thần không nhịn được, trừng mắt lườm anh một cái.
Lạnh lùng nói, “Ăn mì gói, cũng tốt hơn ăn bám chứ?”
Gã nghiến răng hàm, “Tôi còn cần thể diện nữa.”
Ẩn ý chính là, Trì Tiện An ăn bám, không biết xấu hổ.
Vốn tưởng rằng Trì Tiện An sẽ không chịu nổi cục tức này, đ.á.n.h nhau to với gã một trận.
Không ngờ.
Tên đó vậy mà lại ‘rột’ hút một ngụm trà sữa, cười với gã.
“Ừm, vậy ngày mai cậu tiếp tục nhé.”
“Đạo diễn nói rồi, mì gói bao no.”
“Thích ăn thì ăn nhiều vào, cố lên!”
Cố Niệm Thần: “…”
Giống như một đ.ấ.m đ.á.n.h vào bông, tức c.h.ế.t gã rồi.
Cố Niệm Thần tức giận đứng dậy đi lên lầu.
Vừa đi được hai bước, phía sau lại truyền đến giọng nói gợi đòn của Trì Tiện An.
“Cố đỉnh lưu sao lại đi rồi?”
“Mì gói còn chưa ăn hết mà, đừng lãng phí nha!”
Cố Niệm Thần: “…”
【Ha ha ha ha, An cẩu anh đúng là tiểu trà xanh.】
【Cười c.h.ế.t tôi rồi, Trà Xanh An ra đời.】
【Mặc dù nhưng mà, tôi thực sự rất sảng khoái!】
…
Tối hôm đó, Cố Niệm Thần tức đến mức cả đêm không ngủ được.
Trằn trọc cả đêm, trong đầu toàn là khuôn mặt gợi đòn của Trì Tiện An.
Cũng cả đêm không ngủ, còn có Giang Nguyên Nguyên.
Giang Nguyên Nguyên cũng rất tức giận, nhưng ả không phải vì mất ngủ.
Mà là bận rộn cả đêm.
Tất cả những chuyện xảy ra hôm nay, giống như từng cái gai, đ.â.m vào tim ả.
Mỗi lần hít thở, là một lần nhói đau.
Ả vất vả lắm, mới đi được đến bước này.
Vốn tưởng rằng tình yêu sự nghiệp đều có cả, không ngờ lại đột nhiên biến thành thế này.
Đều tại con tiện nhân Lộc Lăng đó, bản thân không giữ được đàn ông, dựa vào cái gì mà trả thù lên đầu ả?
Được thôi, Lộc Lăng cô đỉnh lắm đúng không?
Tôi muốn xem xem, cô rốt cuộc còn đắc ý được bao lâu!
Thích lên hot search đúng không? Tôi tặng cô một cái.
…
11 giờ đêm hôm đó, chính là lúc mọi người nằm trên giường, lướt điện thoại trước khi ngủ.
Một bài đăng nhanh ch.óng leo lên bảng hot search.
Tiêu đề của bài đăng, là một câu như thế này:
Muốn xem khuôn mặt này đóng vai phản diện.
Bên dưới, là một bức ảnh.
Lộc Lăng hai tay nắm vô lăng, khóe miệng nở một nụ cười, trong ánh mắt lóe lên tia sáng lạnh lẽo tà ác, giống như đang vạch ra một âm mưu đen tối nào đó.
Không thể không nói, bức ảnh này thực sự rất có cảm giác phản diện.
Khu vực bình luận lập tức thất thủ.
【Đệt, đây chẳng phải là bức ảnh ban ngày dẫn tên cướp đi bão sao?】
【Khuôn mặt này đóng vai phản diện? A, xin cô ấy tém tém lại một chút mới tốt a!】
【Mẹ kiếp, nụ cười này nhìn rợn người quá!】
【À cái này… nhìn không giống diễn chút nào.】
【Mặc dù ban ngày cảnh sát đã đính chính rồi, nhưng bây giờ tôi nhìn thế này, xin lỗi, tôi lại nghi ngờ rồi.】
【Hay là… điều tra lại xem sao.】
…
Sáng sớm hôm sau.
Giang Nguyên Nguyên tranh thủ trước khi các khách mời khác thức dậy, đi tìm đạo diễn.
“Cái gì?”
“Cô bảo tôi đổi quy tắc hôm nay thành mô phỏng g.i.ế.c người?”
Đạo diễn Hách Đậu còn tưởng mình nghe nhầm.
“Để sáu khách mời các người lần lượt đóng vai kẻ g.i.ế.c người, cảnh sát, con tin…?”
Giang Nguyên Nguyên rất nghiêm túc gật đầu.
“Đúng.”
“Như vậy, chương trình chắc chắn sẽ vô cùng thu hút người xem.”
Hách Đậu: “…”
Rốt cuộc là Giang Nguyên Nguyên điên rồi?
Hay là ông điên rồi.
“Không được!” Đạo diễn từ chối thẳng thừng.
“Đây là một show minh tinh làm thuê, trải nghiệm các ngành nghề.”
“Không phải đóng phim.”
Giang Nguyên Nguyên: “Kẻ g.i.ế.c người, cảnh sát, bảo vệ những cái này cũng là nghề nghiệp mà.”
Đạo diễn im lặng một lúc.
Giang Nguyên Nguyên, “Hơn nữa, chỉ cần chương trình có điểm nhấn, đủ chiêu trò, đủ thu hút người xem, rating chẳng phải sẽ tăng lên sao?”
“Đạo diễn, thứ ông cần là rating, thứ tôi cần là hút fan, nổi tiếng.”
“Đây là một trò chơi mô phỏng đôi bên cùng có lợi a.”
Lời của Giang Nguyên Nguyên, rất có sức hấp dẫn.
Đây quả thực là một ý kiến không tồi.
Nhưng, cũng rất mạo hiểm.
“Đạo diễn, ông suy nghĩ kỹ đi.”
Nói xong.
Giang Nguyên Nguyên quay người rời đi.