Đô Đô nghe xong thì mù tịt: "Chú ơi, chú đang nói gì vậy ạ?"

Đô Đô còn quá nhỏ để phân biệt rạch ròi mớ bòng bong xưng hô họ hàng phức tạp này. Cậu bé nghiêng nghiêng chiếc đầu nhỏ, nhìn Hạ Hàn bằng ánh mắt đầy ngơ ngác, khó hiểu.

Đây là lần đầu tiên trong đời Hạ Hàn bị làm khó đến mức này: "Thực ra nơi này chỉ là một nửa ngôi nhà của chú thôi."

Nghe đến đây, Đô Đô rốt cuộc cũng vỡ lẽ. Cậu bé làm bộ mặt như thể đã ngộ ra chân lý vĩ đại.

Giây tiếp theo, sự thương cảm lại dâng lên trong lòng Đô Đô. Cậu bé chủ động bước lên một bước, vươn bàn tay mũm mĩm ra, nhẹ nhàng áp lên má Hạ Hàn.

Cảm giác mềm mại, ấm áp truyền đến khiến Hạ Hàn khẽ sững sờ. Đứa bé trước mặt đang nhìn anh chằm chằm, đôi con ngươi đen nhánh trong trẻo, tĩnh lặng như mặt hồ nước mùa thu.

"Chú tội nghiệp quá, cháu có mẹ, có bà Lý, có cả một gia đình trọn vẹn, còn chú lại chỉ có một nửa ngôi nhà thôi."

Không ngờ tình thế xoay vần, Đô Đô lại quay sang an ủi Hạ Hàn.

Hạ Hàn đành chào thua trước sự đáng yêu vô bờ bến của cậu nhóc Đô Đô.

Anh không định giải thích thêm, cứ để Đô Đô hiểu như thế cũng chẳng sao.

Miễn là Đô Đô đừng coi anh là tên bắt cóc xấu xa là được rồi.

Giọng nói ngọng nghịu trẻ con của Đô Đô lại cất lên: "Chú ơi, ban nãy cháu trách nhầm chú rồi."

"Cháu xin lỗi chú ạ."

Đô Đô rụt tay lại, chắp hai tay ngoan ngoãn đặt trước bụng, trịnh trọng cúi gập người xin lỗi Hạ Hàn ra dáng người lớn.

Đôi mắt Đô Đô ánh lên sự chân thành, thiết tha: "Chú ơi, cháu xin lỗi ạ."

"Mẹ dặn cháu là làm sai thì phải lập tức xin lỗi, nếu không người ta sẽ buồn lắm."

Hạ Hàn mỉm cười xoa đầu Đô Đô. Anh thầm khen ngợi mẹ Đô Đô đã dạy dỗ cậu bé nên người, nề nếp như thế này.

Đúng lúc đó, điện thoại của Hạ Hàn đổ chuông.

Đô Đô nhanh nhạy phát hiện ra ngay, cậu nhóc chỉ tay vào túi áo khoác của anh: "Ấy, có người gọi điện cho chú kìa."

Hạ Hàn lấy điện thoại ra, là cuộc gọi từ người đại diện. Công ty có việc gấp cần anh giải quyết ngay lập tức.

Hạ Hàn trở lại dáng vẻ lạnh lùng, điềm tĩnh thường ngày, chất giọng cũng bình thản: "Được rồi, tôi đến công ty ngay."

Cúp điện thoại, anh vội đứng dậy.

"Chú phải đi ngay bây giờ, cháu ở nhà chơi ngoan nhé."

Hạ Hàn vò rối mái tóc tròn xoe của Đô Đô thêm một lần nữa.

Đô Đô ngước nhìn theo bóng lưng anh.

Hạ Hàn trao lại gói quà trên tay cho bà Hà đang đứng bên cạnh: "Phiền bà chuyển món quà này cho Tiêu Tiêu giúp tôi, công ty có việc khẩn cấp, tôi phải đi trước."

Bà Hà đưa tay đỡ lấy.

Hạ Hàn bước đi rất vội. Căn dặn xong xuôi, anh sải bước dài thẳng tiến ra cửa, thậm chí còn chưa kịp bước qua bậc thềm nhà.

Trước khi lên xe, Hạ Hàn ngoái đầu nhìn lại phía sau lưng.

Đô Đô vẫn đứng đực ở đó, ngẩn ngơ dõi mắt theo anh.

Hạ Hàn vẫy tay chào tạm biệt Đô Đô rồi lên xe.

Giây tiếp theo, động cơ khởi động, chiếc xe lao v.út đi, nhanh ch.óng khuất bóng khỏi cổng nhà Trình Bình.

Đô Đô mải mê chơi đùa bên ngoài đến khi chán chê mới lững thững bước vào nhà.

Vừa tới cửa, hương thơm nức mũi của mẻ bánh quy mới nướng xộc thẳng vào mũi cậu nhóc, mùi hương ngào ngạt lan tỏa tận ra tận ngoài sân.

Đôi chân nhỏ của Đô Đô chợt khựng lại, cậu bé hít một hơi thật sâu.

"Bánh quy, bánh quy." Bàn chân nhỏ tăng tốc, cậu bé lạch bạch chạy ùa vào trong.

Mẻ bánh quy vừa mới ra lò, còn nóng hổi, bốc khói nghi ngút.

Trình Bình vừa đặt khay bánh lên bàn, đã nghe thấy tiếng trẻ con léo nhéo vang lên từ đằng sau.

Đô Đô tiến đến trước bàn, kiễng gót chân lên, ló đầu ngó nghiêng vào khay bánh.

Cậu nhóc nhoẻn miệng cười tươi rói, ánh mắt tràn ngập vẻ háo hức mong chờ.

Nhìn thấy bộ dạng đáng yêu vô đối của Đô Đô, Trình Bình không nhịn được bật cười: "Đô Đô đi rửa tay sạch sẽ rồi chúng ta cùng thưởng thức bánh nhé."

Đô Đô lảnh lót đáp lời: "Dạ vâng ạ."

Rồi cậu bé chạy lon ton vào bếp, kiễng chân lên chiếc ghế nhỏ kê cạnh bồn rửa.

Bà Lý xắn tay áo giúp Đô Đô cọ sạch những vết bẩn dính trên tay.

Vừa rửa tay xong, Đô Đô đã ba chân bốn cẳng chạy ào ra phòng khách.

Trình Bình đưa cho Đô Đô một chiếc bánh quy. Cậu nhóc đưa hai tay đón lấy cẩn thận như đang nâng niu một báu vật vô giá, vẻ mặt vô cùng thành kính, nghiêm túc.

Đô Đô đưa chiếc bánh lên miệng, khẽ c.ắ.n một miếng nhỏ.

Vị ngọt thanh, thơm lừng, béo ngậy của bánh nháy mắt lan tỏa, lấp đầy khoang miệng.

Đô Đô cười tít mắt đầy vẻ mãn nguyện, tay cầm chiếc bánh nhỏ xíu nhâm nhi từng miếng một.

Sợ Đô Đô ăn nhiều bánh kẹo sẽ đầy bụng không ăn được cơm tối, Trình Bình chỉ cho cậu bé ăn vài chiếc rồi cất đi.

Tuy Đô Đô vẫn thòm thèm, luyến tiếc không thôi, nhưng cậu bé xoa xoa chiếc bụng tròn xoe của mình.