Ánh mắt Đô Đô sáng bừng, cơn buồn ngủ bay sạch, cậu nhóc vươn tay, chỉ về hướng Diệp Phạn đang đứng.

"Là mẹ, mẹ về nhà rồi!"

Nghe tiếng Đô Đô, Trình Bình và dì Lý đều nhìn sang.

Trong bóng tối có một người phụ nữ đang đứng, khuôn mặt nhìn không rõ lắm.

Cũng không hiểu sao Đô Đô lại nhận ra được.

Lúc này, bóng đêm dần buông, đèn đường hắt ánh sáng trắng nhạt, bốn bề càng thêm tĩnh mịch.

Diệp Phạn nghiêng đầu, nhìn về phía chiếc xe đang đi tới.

Một luồng sáng đèn xe rọi đến, chiếu sáng con đường trước mặt Diệp Phạn.

Diệp Phạn nheo mắt, nhận ra đó là xe của Trình Bình.

Cô bước nhanh vài bước, chiếc xe cũng vững vàng dừng lại phía trước.

Giây tiếp theo, cửa xe mở ra, Đô Đô được dì Lý bế xuống.

Đô Đô vẫy vẫy đôi chân ngắn ngủn, chân vừa chạm đất đã không chờ nổi mà lao về phía Diệp Phạn.

Vẻ ngái ngủ của Đô Đô lập tức tan biến.

"Mẹ ơi, bảo bối nhớ mẹ lắm."

Trong tay Đô Đô vẫn nắm c.h.ặ.t chiếc ô tô nhỏ mẹ mua cho, lao nhào vào người cô.

Diệp Phạn ngồi xổm xuống, Đô Đô lập tức rúc vào lòng cô.

Thân hình mềm mại bé nhỏ của Đô Đô lọt thỏm trong vòng tay Diệp Phạn, cậu nhóc chu mỏ hôn chụt một cái rõ to lên má mẹ.

Cậu nhóc cọ cọ khuôn mặt vào má Diệp Phạn, vì cười quá tươi nên lúm đồng tiền bên má càng lộ rõ.

Diệp Phạn bế bổng Đô Đô lên, một tay đỡ lấy cái m.ô.n.g nhỏ, vững vàng đứng dậy.

Cô thơm lên gò má nhỏ xíu: "Mẹ cũng nhớ bảo bối lắm."

Trình Bình từ trên xe bước xuống, Diệp Phạn tiến lên phía trước.

"Làm phiền dì Trình quá."

Trình Bình xoa đầu Đô Đô: "Cháu nói gì vậy, tiện tay thôi mà, hơn nữa Tiêu Tiêu chơi cùng Đô Đô, con bé vui lắm."

Trời đã tối, Trình Bình cũng chuẩn bị về nhà.

Diệp Phạn cúi đầu nói với Đô Đô: "Chào tạm biệt bà đi con."

Đô Đô quay đầu nhìn Trình Bình, vươn bàn tay nhỏ xíu vẫy vẫy.

"Cháu chào bà ạ, lần sau Đô Đô lại đến tìm bà chơi nhé."

Trình Bình cười hiền từ: "Vậy bà đợi Đô Đô sang nhé."

Diệp Phạn xốc Đô Đô lên một chút: "Dì đi đường cẩn thận ạ."

Chiếc xe bẻ lái, quay đầu rời đi.

Dì Lý cùng Diệp Phạn bước vào thang máy.

Dì Lý đi theo Đô Đô cả ngày, chắc cũng đã mệt lử.

Diệp Phạn ôm c.h.ặ.t Đô Đô: "Dì Lý, vất vả cho dì quá, cứ phải đi theo trông chừng Đô Đô ở ngoài mãi."

Dì Lý xua tay: "Đô Đô ngoan lắm, tôi chưa từng trông đứa trẻ nào đỡ lo như thế."

Đôi bàn tay nhỏ bé của Đô Đô vòng qua cổ Diệp Phạn, nghe mẹ và dì Lý nói chuyện, cậu nhóc ngước mắt nhìn Diệp Phạn.

"Mẹ ơi, hôm nay Đô Đô còn chơi trò mẹ về nhà với chị Tiêu Tiêu đấy, mẹ thật sự về rồi này."

Giọng nói non nớt của Đô Đô vang lên trong thang máy, đôi mắt cậu nhóc mở to, dường như đang cố cưỡng lại cơn buồn ngủ.

"Mẹ muốn dành cho Đô Đô một sự bất ngờ mà."

Diệp Phạn không biết lịch trình có thay đổi hay không nên cũng không báo trước cho dì Lý là mình sẽ về.

Mắt Đô Đô díp lại, lúc nãy trên xe cậu nhóc đã ngủ thiếp đi rồi, nhưng giờ lại đang cố gắng gượng thức.

Diệp Phạn vẫn một tay đỡ Đô Đô, tay kia khẽ che mắt cậu bé lại.

"Ngủ đi, bảo bối."

Ánh sáng ch.ói lóa bị che khuất, Đô Đô không cưỡng lại được cơn buồn ngủ đang ập đến.

Cậu nhóc muốn ngủ, nhưng miệng vẫn lẩm bẩm: "Bảo bối không buồn ngủ đâu."

Diệp Phạn biết Đô Đô đang cố gượng, cô nhẹ nhàng dỗ dành.

Giọng Diệp Phạn rất đỗi dịu dàng, khiến cơ thể Đô Đô từ từ mềm nhũn ra.

Cậu nhóc từ từ nhắm mắt, an tâm chìm vào giấc ngủ trong vòng tay ấm áp của mẹ.

Lúc ngủ, đôi bàn tay nhỏ bé vẫn nắm c.h.ặ.t, đặt trước n.g.ự.c.

Ngày hôm sau, Diệp Phạn không có lịch trình nào, cô ở nhà trọn vẹn với Đô Đô.

Đô Đô nằm ngửa bụng lên trời, ngủ vô cùng say sưa.

Ánh nắng sớm mai hắt vào phòng, rọi lên người Đô Đô, ấm áp khiến người ta sinh lười biếng.

Diệp Phạn ở bên cạnh, Đô Đô vẫn say giấc nồng, chưa chịu tỉnh dậy.

Diệp Phạn đành xuống giường, vào phòng tắm đ.á.n.h răng rửa mặt.

Vừa bước ra, Diệp Phạn phát hiện cơ thể nhỏ bé của Đô Đô đột nhiên cựa quậy.

Cậu nhóc trở mình, khuôn mặt vừa vặn hướng về phía Diệp Phạn.

Diệp Phạn mỉm cười bước đến bên giường, ngồi xổm xuống ngắm nhìn.

Hàng mi dài của Đô Đô khẽ rung, cậu nhóc mở mắt.

Ngay khoảnh khắc mở mắt ra, Diệp Phạn đã xuất hiện trước mặt.

Đô Đô toe toét cười, vươn tay ra: "Mẹ ơi, bảo bối muốn bế."

Diệp Phạn cúi người, hôn một cái lên khuôn mặt mềm mại của con.

Sau đó cô vươn tay, bế Đô Đô từ trên giường lên.

Đô Đô cảm thấy cuộc đời thật tươi đẹp, vừa mở mắt ra đã thấy mẹ.

Vừa thức dậy đã được mẹ ôm vào lòng.

"Mẹ ơi, bảo bối muốn được tung lên cao."

Đô Đô đột nhiên thốt ra một câu nũng nịu.

Ở ngoài, Đô Đô hay thấy các phụ huynh khác bế thốc con lên cao.

Những đứa trẻ đó đều thích thú cười sằng sặc.

Đô Đô vẫn luôn muốn mẹ về sẽ bế bổng mình lên như thế.