Dì Hà hướng ra phía cổng.

Sau khi dì Hà đi khỏi, ánh mắt Hạ Hàn hờ hững lướt về phía khu vườn.

Lúc này, trong vườn không một bóng người, cậu nhóc mập mạp từng nghi ngờ anh là kẻ bắt cóc trẻ con đã không thấy tăm hơi.

Hạ Hàn thu lại ánh nhìn, cất bước vào nhà.

Anh đẩy cửa bước vào, ánh mắt đảo xuống dưới.

Ở lối vào có đặt một đôi giày bé xíu của bé trai, nằm gọn lỏn trong một góc.

Nét mặt Hạ Hàn khẽ biến chuyển, anh nghiêng đầu nhìn vào phòng khách.

Giây tiếp theo, ánh mắt anh chạm phải một đôi mắt to tròn, sáng lấp lánh.

Đô Đô đang nằm dài bên mép ghế sofa, tò mò nhìn chằm chằm người đàn ông vừa bước vào.

Cậu nhóc chớp chớp mắt, rồi cất tiếng gọi.

"Chú ơi."

Tiếng gọi của Đô Đô vọng vào bếp, Trình Bình lật đật bước ra.

"Hạ Hàn, sao cháu lại tới đây?"

Trình Bình vô cùng ngạc nhiên.

Hạ Hàn đáp: "Cháu vừa xong việc ạ."

Trình Bình kéo Hạ Hàn ngồi xuống ghế sofa: "Ở lại ăn cơm nhé, dì vừa nấu xong bao nhiêu là món ngon."

Thấy Đô Đô cứ nhìn chằm chằm Hạ Hàn, Trình Bình tưởng hai chú cháu chưa từng gặp mặt.

Bà chỉ tay về phía Hạ Hàn, bảo Đô Đô: "Đô Đô chưa gặp chú này bao giờ nhỉ."

Đô Đô chổng m.ô.n.g nhỏ, tụt từ trên sofa xuống đất.

Cậu nhóc nhảy tót đến bên cạnh Trình Bình: "Cháu gặp chú này nhiều lần rồi ạ."

Trình Bình sững sờ, tưởng Đô Đô nhớ nhầm.

Đô Đô tỉnh bơ: "Chú ấy thích đi theo cháu lắm."

Trình Bình không hiểu mô tê gì, quay sang nhìn Hạ Hàn.

Hạ Hàn bèn giải thích cho Đô Đô: "Chú từng tình cờ gặp Đô Đô mấy lần ở ngoài đường thôi."

Nếu hai người đã quen biết nhau, Trình Bình cũng không cần phải lo lắng việc Đô Đô sợ người lạ nữa.

Bà dặn dò vài câu rồi quay lại bếp.

Chưa bước hẳn vào bếp, Trình Bình khựng lại, không kìm được quay đầu nhìn lại.

Bà vô thức cau mày, cứ có cảm giác sai sai ở đâu đó.

Đặc biệt là khi Hạ Hàn và Đô Đô đứng cạnh nhau.

Trình Bình lắc lắc đầu, tự gạt đi mớ suy nghĩ vớ vẩn rồi bước vào bếp.

Hạ Hàn khẽ cúi người, tỳ khuỷu tay lên đầu gối.

Anh hạ thấp trọng tâm, cất tiếng gọi.

"Đô Đô, lại đây."

Không một chút chần chừ, Đô Đô lạch bạch chạy tới trước mặt Hạ Hàn.

Cậu nhóc ngửa cổ nhìn anh: "Chú ơi, chúng ta lại gặp nhau rồi."

Hạ Hàn đưa tay xoa đầu Đô Đô.

Từng đụng mặt Hạ Hàn nhiều lần, Đô Đô đã tự động xếp Hạ Hàn vào danh sách "người nhà".

Cậu nhóc ngoan ngoãn tựa cằm lên đùi Hạ Hàn.

"Chú ơi, sao chú cứ đi lang thang không chịu về nhà thế?"

Đô Đô đến nhà bà Trình Bình chơi bao nhiêu lần, nhưng chỉ thỉnh thoảng mới chạm mặt Hạ Hàn vài lần.

Hạ Hàn ôn tồn giải thích: "Vì công việc của chú rất bận, không thể thường xuyên về nhà được."

Đô Đô nghiêng đầu ra chiều rầu rĩ: "Mẹ cháu cũng giống hệt chú."

"Mẹ vất vả làm việc vì Đô Đô."

Đô Đô nói tiếp: "Nên mỗi lần về nhà, mẹ toàn ôm hôn Đô Đô thôi."

Ánh mắt Hạ Hàn ánh lên một nụ cười nhạt: "Vậy chắc mẹ cháu yêu cháu lắm nhỉ."

Đô Đô gật đầu cái rụp: "Đương nhiên rồi ạ, giống như việc cháu yêu mẹ vậy đó."

Đô Đô gãi gãi đầu: "Chú ơi, chú tên là gì thế ạ?"

Hạ Hàn sực nhớ ra, dường như anh chưa bao giờ giới thiệu tên mình với Đô Đô.

Nụ cười trên môi Hạ Hàn rạng rỡ hơn: "Chú tên là Hạ Hàn."

Đô Đô lẩm nhẩm lại cái tên: "Vậy chú là chú Hạ ạ?"

Hạ Hàn gật đầu.

Đô Đô có vẻ đang băn khoăn chuyện gì đó, cậu nhóc vắt óc suy nghĩ một hồi lâu, cuối cùng không nhịn được đành mở lời.

"Chú ơi, chúng ta là người quen rồi phải không ạ?"

Hạ Hàn nhướng mày, có dự cảm cậu nhóc sắp tuôn ra câu nói gì đó.

Nụ cười trên môi Hạ Hàn vẫn chưa tắt: "Chúng ta là người quen, vậy thì sao nào?"

Đô Đô nhìn Hạ Hàn với đôi mắt ngập tràn hy vọng, dùng giọng điệu non nớt nhất nói ra tâm nguyện của mình.

"Chú ơi, cháu muốn được tung lên cao cơ."

Hạ Hàn rõ ràng giật mình. Cậu nhóc mập mạp trước mặt thấy vậy liền xị mặt xuống.

Đô Đô ấm ức nhìn Hạ Hàn: "Chú ơi, chú không chê Đô Đô béo đấy chứ?"

Hạ Hàn bật cười thành tiếng, nụ cười lan tỏa trong ánh mắt đen láy.

Anh buông một chữ: "Được."

Nghe tiếng "Được", Đô Đô mừng rơn vì biết tâm nguyện sắp thành hiện thực.

Cậu nhóc nhảy cẫng lên: "Yeah yeah yeah."

Hạ Hàn vừa đồng ý, Đô Đô đã vào ngay tư thế chuẩn bị được bế.

Cậu nhóc giang hai cánh tay bụ bẫm về phía Hạ Hàn, ánh mắt tha thiết truyền tải một thông điệp mãnh liệt.

Muốn bế! Muốn bế! Muốn tung lên cao!

Hạ Hàn luồn tay xuống nách Đô Đô, đứng thẳng dậy, nhấc bổng cậu bé lên một cách dễ dàng.

"Chuẩn bị xong chưa?"

Đô Đô phấn khích tột độ: "Xong rồi ạ, chú bắt đầu đi."

Hạ Hàn tung nhẹ Đô Đô lên không trung, rồi nhanh ch.óng đỡ lấy.

Anh vốn tưởng cậu nhóc sẽ sợ hãi, nào ngờ Đô Đô lại thích thú vỗ đôi tay nhỏ bé đen đét.

Cặp mắt to tròn lúng liếng phát sáng.

Chương 145 - Showbiz: Mẹ Ruột Của Nhân Vật Phản Diện Sống Đời An Yên - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia