Biết bao ánh mắt lướt qua phải ngoái lại nhìn cô chằm chằm. Thấy cô bước ra từ một công ty giải trí, nét mặt họ lộ rõ vẻ tò mò, đinh ninh cô ắt hẳn là một nữ ngôi sao danh tiếng nào đó.
Diệp Phạn chẳng bận tâm, rảo bước thẳng đến trung tâm thương mại. Trước lúc ký hợp đồng, cô đã ấp ủ dự định mua cho bé con một chiếc xe đạp trẻ em, thỉnh thoảng chở con ra ngoài dạo mát.
Bình thường cô bận tối mắt tối mũi chẳng có thời gian ở bên con, lúc rảnh rỗi cô muốn tự tay dạy cậu bé đạp xe.
Không khí mát lạnh phả ra từ hệ thống điều hòa xua tan đi cái oi ức, nóng nực từ bên ngoài.
Diệp Phạn tiến thẳng đến khu vực đồ chơi trẻ em, định chọn mua một chiếc xe ba bánh phù hợp cho trẻ hai, ba tuổi.
"Thưa cô, cô đang tìm loại xe như thế nào ạ?" Thấy Diệp Phạn cúi đầu chăm chú ngắm nghía, một cô nhân viên đon đả bước tới.
Giữa vô vàn chủng loại xe đạp trẻ em rực rỡ sắc màu, Diệp Phạn hơi hoa mắt, không biết nên chọn mẫu nào cho phù hợp.
Diệp Phạn hỏi: "Xe dành cho bé hai, ba tuổi thì ở khu vực nào vậy cô?"
Thấy Diệp Phạn trẻ trung, xinh đẹp thế này, cô nhân viên chẳng mảy may nghĩ rằng cô đang mua xe cho con trai ruột. Cô ta chỉ đinh ninh rằng cô mua tặng cháu chắt trong nhà hay mua để làm quà biếu.
Cuối cùng, Diệp Phạn cũng chọn được một chiếc xe đạp nhỏ nhắn màu xanh dương, tông màu rất hợp với bé trai. Cô tiến hành thanh toán, để lại địa chỉ nhà, và chiếc xe sẽ được giao tận nơi vào ngày hôm sau.
Trút được một gánh nặng trong lòng, bước chân Diệp Phạn dường như nhẹ nhõm, thanh thoát hơn hẳn. Cô hình dung ra khuôn mặt rạng rỡ của bé con khi nhận được món quà bất ngờ này.
Vừa rẽ qua một ngã rẽ hành lang, Diệp Phạn suýt chút nữa thì va phải một người phụ nữ đi ngược chiều. Cô vội vàng cất tiếng: "Xin lỗi cô."
Người phụ nữ gật đầu nhè nhẹ, cử chỉ có phần chậm chạp, mệt nhọc.
Từ góc nhìn của Diệp Phạn, sắc mặt người đó tái nhợt, xanh xao đến t.h.ả.m thương.
Diệp Phạn nhíu mày, vội vã dừng bước: "Cô không sao chứ ạ?"
Sắc mặt trắng bệch của người phụ nữ cho thấy tình hình không hề ổn chút nào.
Cô tức tốc đưa tay đỡ lấy người phụ nữ: "Cô ngồi xuống đây nghỉ một lát đi."
Diệp Phạn dìu bà đến chiếc ghế dài gần đó. Thấy bà vẫn ôm c.h.ặ.t lấy bụng, ôm nhăn nhó vì đau đớn, cô quan tâm hỏi: "Cô bị đau dạ dày đúng không ạ?"
Bà Trình Bình khẽ gật đầu. Thời tiết oi bức khiến bà bị cảm nắng nhẹ, cộng thêm cơn đau dạ dày hành hạ khiến mồ hôi lạnh vã ra như tắm.
May thay, chủ nhân cũ vốn mắc bệnh đau dạ dày mãn tính do ăn uống thất thường nên trong túi xách của cô lúc nào cũng thủ sẵn t.h.u.ố.c dạ dày để phòng thân. Cô vội lấy t.h.u.ố.c ra và xin một cốc nước ấm từ cửa hàng gần đó cho bà uống.
Uống t.h.u.ố.c xong, sắc mặt Trình Bình dần hồng hào trở lại, bà cất giọng cảm kích: "Cảm ơn cháu nhiều lắm."
Diệp Phạn mỉm cười hiền hòa: "Là do cháu đi đứng bất cẩn xô phải cô, lẽ ra cháu mới là người phải xin lỗi mới đúng."
Thấy người phụ nữ đã dần hồi phục, Diệp Phạn nói tiếp: "Nếu cô vẫn thấy không khỏe, cô gọi người nhà đến đón về đi ạ."
Trình Bình gật đầu: "Cô thấy đỡ nhiều rồi, lát nữa cháu trai cô sẽ tới đón."
Diệp Phạn quyết định nán lại bên cạnh, đợi đến khi cháu trai của bà Trình Bình xuất hiện mới yên tâm rời đi.
Cảm kích trước tấm lòng nhân hậu của Diệp Phạn, bà Trình Bình ngỏ ý muốn xin phương thức liên lạc. Cô vui vẻ đồng ý, nhưng cũng không quên khiêm tốn đáp lời: "Chỉ là việc nhỏ nhặt thôi mà cô."
Vả lại, chính cô cũng là người lỡ đụng phải bà.
Bà Trình Bình âm thầm quan sát Diệp Phạn một lúc lâu, càng nhìn càng ưng mắt: "Cháu năm nay bao nhiêu tuổi rồi?"
Diệp Phạn lễ phép thưa: "Dạ, cháu hăm lăm tuổi ạ."
Độ tuổi quá đỗi thích hợp, Trình Bình khấp khởi mừng thầm trong bụng, vô cùng mãn nguyện nhưng bề ngoài vẫn cố giữ vẻ điềm tĩnh.
"Cô thấy cháu hiền lành, t.ử tế thế này, chắc là có bạn trai rồi nhỉ?"
Diệp Phạn hơi khựng lại. Đoán chừng bà Trình Bình có ý định làm mai mối cho mình, cô thấy dở khóc dở cười: "Dạ cháu chưa có ạ."
Trong bụng Trình Bình như nở hoa, đang định rào đón thêm vài câu thì điện thoại trong túi xách réo vang.
"Cháu trai cô gọi này, chắc nó tới nơi rồi đấy."
Diệp Phạn thở phào nhẹ nhõm, nhân cơ hội này viện cớ rời đi: "Vậy cháu xin phép đi trước nhé, nhà cháu đang có chút việc bận."
Trình Bình đang định bấm nút nghe máy, nghe Diệp Phạn nói vậy thì có chút hụt hẫng, nuối tiếc.
Bà thầm nghĩ, nán lại thêm một lát có sao đâu, ít ra cũng phải gặp mặt thằng cháu cô một cái rồi hẵng đi chứ.
Nhưng bà cũng hiểu không nên ép uổng giữ người ta lại, đành trân trân nhìn bóng dáng Diệp Phạn khuất xa dần.
Một lúc sau, từ cửa trung tâm thương mại, một người đàn ông sải bước bước vào.