Và những bức ảnh này sẽ trở thành tạo hình chính thức của các thí sinh trong vòng thi khởi động, mang tính quyết định việc họ có được bước tiếp vào vòng thi đầu tiên hay không.

Dù chỉ mới là vòng khởi động, nhưng cuộc thi đã diễn ra vô cùng khốc liệt. Các thí sinh mỗi người một tâm tư, một toan tính, mạnh ai nấy phô diễn tài năng. Cuộc chiến ngầm giữa họ đã lờ mờ lộ diện.

Tuy nhiên, trận chiến thực sự khốc liệt nhất vẫn còn đang ở phía trước.

Trong phòng phát sóng, ban giám khảo đã an tọa tại vị trí của mình.

Sau khi kết thúc phần chụp ảnh, các thí sinh được tập trung tại một phòng chờ. Lần lượt từng người sẽ bước vào phòng phát sóng để lắng nghe điểm số từ ban giám khảo.

Trong phòng chờ, các thí sinh đang dán mắt vào màn hình lớn theo dõi trực tiếp.

Tề Thuật mỉm cười hướng về phía ống kính: “Bây giờ phần chụp ảnh đã kết thúc, tôi muốn thông báo với mọi người một tin tức.”

“Thực ra, ở một hội trường khác đang có 500 vị khán giả theo dõi chương trình. Họ sẽ trực tiếp chấm điểm cho các bức ảnh tạo hình của các bạn. Điểm số từ khán giả và điểm số từ ban giám khảo sẽ được cộng dồn vào tổng điểm của vòng thi này.”

Trong phòng chờ, các thí sinh không giấu nổi sự ngỡ ngàng.

Thẩm Lạc Lạc tò mò thốt lên: “Hóa ra chương trình còn giấu nhẹm chiêu này sao?”

Bản tính cô vốn ngây thơ, lại là lần đầu tham gia show thực tế nên hoàn toàn mù tịt về mấy chiêu trò, kịch bản của các nhà đài.

Nhạc Thược cười nhạt, cố giữ vẻ bình tĩnh, giả vờ điềm nhiên: “Tôi cá là từ giờ trở đi, chương trình sẽ còn tung ra nhiều cú twist bất ngờ hơn nữa.”

Thực chất, trong lòng Nhạc Thược đang rối bời, lo lắng tột độ. Ban đầu, cô ta cứ đinh ninh rằng việc cướp đi bộ sườn xám - sở trường của Diệp Phạn - sẽ khiến cô thất bại ê chề.

Nhưng sau khi chứng kiến màn trình diễn xuất thần của Diệp Phạn, cô ta bắt đầu thấy hoang mang thực sự.

Những đối thủ có mặt ở đây, chẳng ai là dạng vừa. Cô ta tuyệt đối không được khinh địch, đặc biệt là với Diệp Phạn.

Lúc này, một nhân viên bước vào phòng gọi tên: “Thẩm Lạc Lạc, đến lượt cô vào rồi.”

Thẩm Lạc Lạc đang ngẩn người, giật mình thon thót: “Đến lượt tôi rồi á?”

Cả phòng chờ rộ lên tiếng cười vang, bầu không khí căng thẳng phút chốc được xua tan đi ít nhiều.

Thẩm Lạc Lạc lật đật nối gót nhân viên bước vào phòng phát sóng.

Cô nở một nụ cười rạng rỡ, ngọt ngào, gập người cúi chào ban giám khảo.

“Em chào các vị giám khảo, em là Thẩm Lạc Lạc ạ.”

Tất cả mọi người ở đây đều biết đến cái tên Thẩm Lạc Lạc. Cô là một nữ ca sĩ đang lên, từng hợp tác ra album với nhà sản xuất Tô Tịch, và cũng từng vinh dự xuất hiện trên trang bìa tạp chí thời trang danh giá do Hùng Lan quản lý. Số báo có Thẩm Lạc Lạc làm gương mặt trang bìa đã đạt được doanh thu cực khủng.

Thế nhưng, ban giám khảo tại hiện trường làm việc vô cùng chuyên nghiệp. Họ tuyệt đối không vì quen biết cá nhân mà hạ thấp tiêu chuẩn chấm điểm của mình.

Tề Thuật khẽ gật đầu: “Thẩm Lạc Lạc, chúng ta hãy cùng chiêm ngưỡng bức ảnh tạo hình của em nhé.”

Bức ảnh hiện lên trên màn hình lớn, Thẩm Lạc Lạc chọn một bộ trang phục mang đậm vẻ đẹp thiếu nữ trong sáng, trẻ trung.

“Wow.” Nhà sản xuất âm nhạc Tô Tịch cười tán thưởng, “Rất đáng yêu.”

Anh chưa từng xem qua bất kỳ bức ảnh tạp chí nào của Thẩm Lạc Lạc, đây là lần đầu tiên được chiêm ngưỡng, nên khó tránh khỏi sự bất ngờ.

Tề Thuật nhận xét: “Khí chất của em được thể hiện rất tốt qua bức ảnh này.”

Trong khi đó, Hùng Lan vẫn giữ nguyên vẻ mặt không cảm xúc: “Chưa có điểm bứt phá, nhưng cũng không mắc lỗi gì. Hy vọng ở vòng sau, cô sẽ mang đến một phần trình diễn ấn tượng hơn.”

Thẩm Lạc Lạc thừa hiểu tính cách nghiêm khắc của Hùng Lan, nụ cười trên môi cô vẫn không thay đổi: “Em cảm ơn nhận xét của ban giám khảo ạ.”

Mỗi giám khảo lần lượt đưa ra điểm số của mình, sau đó Thẩm Lạc Lạc lui về hậu trường.

Tiếp theo, vài thí sinh khác lần lượt được gọi tên, biểu cảm của họ khi bước ra khỏi phòng thi kẻ buồn người vui lẫn lộn.

Một chốc sau, đến lượt Nhạc Thược được xướng tên.

Nhạc Thược hít một hơi thật sâu, vững bước tiến vào phòng phát sóng.

Bức ảnh tạo hình của cô ta lập tức hiện ra trên màn hình lớn. Trong bộ sườn xám màu xanh ngọc bích, cô ta đứng tạo dáng điệu đà trước chiếc micro.

Tô Tịch khẽ nheo mắt nhìn bức ảnh: “Ừm… khá là xinh đẹp.”

Lời nhận xét của anh ta vô cùng an toàn, khuôn mẫu, dường như chẳng tìm ra được điểm nào thực sự nổi bật để ngợi khen.

“Nhạc Thược, cô có nhận ra vấn đề của mình nằm ở đâu không?” Hùng Lan cầm micro lên, giọng điệu sắc bén.

Vừa cất lời, Hùng Lan đã đ.á.n.h trúng tim đen, chỉ ra lỗi sai chí mạng trong bức ảnh của Nhạc Thược.