Cố Trạm cũng ở đây ư?!!
Thời Ý ngồi trên ghế xếp mà không dám nhúc nhích.
Đây là nghiệt duyên gì vậy?
Cô không nhịn được quay đầu nhìn ra bờ biển, hay là mấy ngày nữa hẵng về?
Thời Ý đội mũ lên che mặt, cố gắng đè nén sự chột dạ. Thành thật mà nói, tốt nhất là cô và nam chính đừng bao giờ gặp lại nhau.
... Đó có lẽ là lịch sử đen tối của cả hai.
—
Cách chỗ cô không xa là một hòn đảo nhỏ.
Bãi cát trắng mềm mại và mịn màng, sóng biển vỗ vào bờ, tạo cảm giác thư thái.
Mấy người đàn ông to lớn đang vác máy quay, dường như đang tiến hành ghi hình.
Bị máy quay vây quanh là hai cặp nam nữ trẻ tuổi, một cặp mặc đồng phục đội màu đỏ, một cặp mặc đồng phục đội màu xanh lá.
Nhan sắc của mấy người này đều rất cao, nhưng người thu hút sự chú ý nhất vẫn là chàng trai mặc đồng phục màu xanh lá.
Chàng trai mặc bộ đồng phục màu xanh lá mà vẫn toát lên vẻ tươi mát, góc nghiêng tuấn mỹ, gương mặt thêm một phân thì thừa, bớt một phân thì thiếu. Trong mười người đi ngang qua, một người ngắm mỹ nữ, một người nhìn máy quay, tám người còn lại đều đổ dồn sự chú ý vào anh.
Đó là Cố Trạm.
Người như tên,湛湛兮如明月 (trạm trạm hề như minh nguyệt - trong sáng tựa trăng rằm).
*
Trong lúc nghỉ giải lao, quản lý gọi Cố Trạm đến dưới gốc dừa, hạ giọng hỏi, "Cậu có bạn gái cũ từ khi nào thế? Sao không nói với tôi?"
Chàng trai đứng nghiêng người dưới gốc cây, dáng người cao ráo như ngọc, ánh nắng xuyên qua kẽ lá dừa, rắc những vệt bóng lốm đốm trên mặt anh, giọng nói lạnh lùng, "Có vấn đề gì à?"
Quản lý nghẹn họng, dù có vấn đề anh cũng không dám nói. Anh mà dám gật đầu, giây tiếp theo nhà tư bản vô lương tâm này sẽ không ngần ngại sa thải anh.
Quản lý mỉm cười, vì đồng tiền mà cúi đầu, "Đương nhiên là không có vấn đề gì, tôi chỉ hỏi xem cậu nghĩ thế nào thôi?"
"Hửm?"
"Bạn gái cũ của cậu."
"Tôi không nghĩ về cô ấy." Chàng trai trầm giọng phản bác, khả năng nắm bắt trọng điểm giống hệt như đang lạy ông tôi ở bụi này.
Vu Văn Thắng: "..." Tình yêu đúng là làm người ta giảm trí tuệ.
Anh ta ho khan vài tiếng, tinh ý bỏ qua, "Ý tôi là, cậu có biết tình hình hiện tại của bạn gái cũ không? Bây giờ trên mạng ồn ào cả lên, toàn là tin tức của hai người, cậu định xử lý chuyện này thế nào?"
Điều này sẽ quyết định hướng đi của dư luận tiếp theo.
Lần này, dư luận tiêu cực trên mạng chủ yếu tập trung vào hai điểm. Một là rất nhiều fan cứng của Cố Trạm không chấp nhận được việc anh viết thư tình cho người khác. Hầu hết những sóng gió trên mạng đều do họ gây ra.
Hai là người qua đường cảm thấy biểu hiện của Cố Trạm trong show rất độc đoán, hành động viết thư tình không phù hợp với con người anh, khiến không ít người nghi ngờ anh đang cố tạo dựng hình tượng.
Nhưng Vu Văn Thắng đã trải qua đủ sóng to gió lớn, việc xoay chuyển dư luận đối với anh không khó. Vấn đề là Cố Trạm muốn làm thế nào.
Lỡ như anh vẫn còn tình cũ khó quên, hy vọng bạn gái cũ tìm lại mình, mà anh xử lý quá tuyệt tình thì chẳng phải là toi đời sao?
Cố Trạm hiểu ý anh ta.
Anh muốn có diễn biến tiếp theo với Thời Ý là một cách xử lý, còn anh đã buông bỏ rồi lại là một cách khác.
Chàng trai định mở miệng bảo quản lý không cần để tâm, nhưng lại không nói ra được.
Sóng biển vỗ vào bờ cát trắng, mang theo làn gió biển hơi mặn, khiến chàng trai khẽ nheo mắt. Anh tung chai nước trong tay lên không trung, rồi lại lơ đãng bắt lấy, "Cô ấy có lẽ sẽ không quay lại với tôi đâu."
"..."
Là một người lõi đời như Vu Văn Thắng, vừa nghe đã hiểu. Anh né tránh trả lời trực diện, chỉ nói về bạn gái cũ chứ không nói về bản thân, tức là chính anh vẫn muốn quay lại.
Xung quanh có nhân viên đi qua, Vu Văn Thắng hoàn hồn, không nhịn được cười đáp lại, "Được rồi, tôi biết rồi."
Hay lắm, cậu cũng có ngày hôm nay!
Vậy thì cứ xử lý lạnh, tiện thể lái dư luận theo hướng hai người năm đó ngọt ngào ra sao, nào là thanh mai trúc mã, tình yêu thần tiên...
Khoan đã!
Quản lý đột nhiên giật mình, "Bạn gái cũ của cậu bây giờ không có bạn trai chứ?" Nếu cô ấy có bạn trai mà còn xử lý như vậy thì vấn đề sẽ lớn lắm.
"Không thể nào." Chàng trai không chút do dự.
Tim của quản lý bỗng đập thịch một cái, bị ánh mắt đen láy của anh nhìn đến tê cả da đầu, một lúc sau mới lắp bắp nói, "Ừm, vậy thì tốt."
Hai người im lặng hai phút, không khí mới trở lại như bình thường.
Chàng trai thấy anh ta không tin, cũng không giải thích nhiều, vẫn bình tĩnh như mọi khi, "Tôi biết cô ấy không có."
Thời Ý là một người mê trai đẹp, sẽ không để mắt đến người khác.
Quản lý đẩy gọng kính, thầm nghĩ cậu cũng tự tin thật đấy, rồi mỉm cười chuyển chủ đề, "Bạn gái cũ của cậu là người như thế nào?"