Sau khi bị Tô An An vạch mặt trước những người bán hàng, người phụ nữ khả nghi vội vàng bỏ đi. Anh bán len còn tiết lộ bà ta thường xuyên lảng vảng quanh khu chợ, chuyên tiếp cận những cô gái trẻ xinh đẹp. Tô An An càng chắc chắn đối phương có liên quan đến buôn người.

Ban đầu cô định mặc kệ. Hiện tại bản thân còn chưa đứng vững ở thế giới này, tùy tiện xen vào chuyện nguy hiểm chẳng khác nào tự chuốc họa. Nhưng nghĩ đến những cô gái vô tội có thể bị bán vào vùng sâu vùng xa, cô cuối cùng vẫn không thể khoanh tay đứng nhìn.

Tô An An đuổi theo người phụ nữ nhưng mất dấu. Đúng lúc định bỏ cuộc, cô nghe thấy tiếng động bất thường từ một con ngõ vắng. Sau vài giây do dự, cô tiện tay cầm một chiếc đòn gánh rồi tiến vào.

Càng đi sâu, tiếng giãy giụa càng rõ. Quả nhiên bên trong có mấy kẻ đang bắt một người nhét vào bao tải. Người phụ nữ ban nãy cũng có mặt.

Thấy Tô An An tự tìm tới, bọn chúng chẳng những không sợ mà còn vui mừng, cho rằng có thêm một món hàng tự dâng tận cửa.

Tô An An lập tức cầm đòn gánh xông lên. Một gã đàn ông gầy đen thấy cô nhỏ bé nên hoàn toàn không phòng bị. Kết quả một gậy của cô khiến hắn đau đến biến sắc, gậy thứ hai còn đ.á.n.h thẳng vào chỗ hiểm khiến hắn quỳ sụp xuống đất.

Hai tên còn lại tức giận lao tới.

Tô An An biết một mình đối phó cả nhóm quá nguy hiểm nên lập tức quay đầu chạy ra đầu ngõ, vừa chạy vừa hét lớn rằng có bọn buôn người, thậm chí còn hô bắt được chúng sẽ có tiền thưởng.

Hai tên phía sau lúc này mới nhận ra mình mắc bẫy.

Nghe tiếng nhiều người đang chạy tới, chúng định quay đầu bỏ trốn. Tô An An lại cố tình giả vờ ngã để dụ chúng tiếp tục đuổi theo.

Quả nhiên một tên không nhịn được, lao tới định bắt cô. Tô An An lập tức đứng bật dậy, tiếp tục dùng đòn gánh đ.á.n.h trả nhằm kéo dài thời gian.

Cuối cùng, tiếng bước chân cứu viện đã vang lên rất gần.

Bọn buôn người nhận ra tình hình không ổn, lập tức chuẩn bị tháo chạy.

Nghe tiếng người đang chạy tới, hai tên buôn người không dám tiếp tục dây dưa với Tô An An, lập tức quay đầu bỏ chạy.

Tô An An tuy không cam lòng nhưng vẫn ưu tiên cứu người bị bắt cóc. Đúng lúc ấy, một nhóm cảnh sát xuất hiện. Cô nhanh ch.óng chỉ hướng bọn buôn người vừa chạy trốn, cảnh sát lập tức đuổi theo.

Nghe cách họ nói chuyện, Tô An An nhận ra người bị bắt lần này có thân phận không hề đơn giản.

Cô quyết định đi theo để xem tình hình.

Đáng tiếc bọn buôn người đã trốn thoát. Nhưng người bị bắt cóc thì được cứu an toàn. Đó là một cậu bé khoảng năm sáu tuổi tên Phó Đình Châu, thường được gọi là Châu Châu.

Từ lời vô tình của một cảnh sát, Tô An An biết Châu Châu chính là cháu trai của một vị Tư lệnh.

Cậu bé nhớ rất rõ người đã liều mình xông vào cứu mình nên vô cùng yêu quý Tô An An, nhất quyết muốn biết tên cô, thậm chí còn muốn cô đưa mình về nhà.

Tô An An đương nhiên hiểu một món ân tình từ gia đình như nhà họ Phó quý giá đến mức nào. Nhưng thay vì lập tức tranh công, cô cố tình tỏ ra không cần báo đáp, chỉ nói cứu người là việc mình tự nguyện làm.

Thái độ ấy càng khiến Châu Châu cảm kích.

Cuối cùng, trước sự nài nỉ của cậu bé, cô mới tiết lộ mình tên Tô An An, là con gái Tô Ái Quốc ở phố Nam Dương.

Thực ra Tô An An đã có tính toán.

Ngày mai cô sẽ rời Bắc Kinh xuống nông thôn. Đợi nhà họ Phó tìm tới báo đáp, rất có thể cô đã đi mất. Với tính cách của Tô Nhan và nhà họ Tô, họ hoàn toàn có khả năng mạo nhận công lao hoặc chiếm phần quà cảm ơn.

Nhưng Tô An An không quan tâm chút vật chất ấy.

Nếu nhà họ Tô thật sự dám làm như vậy, sau này khi cô cùng nhà họ Cố trở lại Bắc Kinh, món nợ này sẽ trở thành một con bài rất hữu dụng để cô tính sổ với họ.

Rời khỏi Châu Châu, Tô An An tiếp tục đến trung tâm bách hóa mua đồ.

Ngày mai cô sẽ gặp Cố Dữ.

Muốn lấy được chiếc vòng tay không gian từ tay anh, cô cần một bộ quần áo vừa giản dị, phù hợp hoàn cảnh xuống nông thôn, lại vừa đủ đẹp để thực hiện kế hoạch “mỹ nhân kế” của mình.

Đến tối, Tô An An mới trở về nhà họ Tô.

Cô đã mua quần áo, t.h.u.ố.c men, đồ dùng sinh hoạt cùng một ít thức ăn để chuẩn bị xuống nông thôn. Vì chưa có chỗ cất giữ nên cô không dám mua quá nhiều. Tô An An càng mong nhanh ch.óng gặp Cố Dữ để lấy được chiếc vòng tay không gian.

Vừa về nhà, Tô Ái Quốc thông báo đã tìm được một người có quan hệ với nhà họ Cố. Sáng hôm sau người đó sẽ đưa cô xuống nông thôn tìm Cố Dữ.

Tô An An bình thản đồng ý.

Thái độ ấy lại khiến Lưu Thúy Lan khó chịu. Bà lập tức mắng cô không biết kính trọng cha mẹ.

Tô An An vốn chẳng muốn nhẫn nhịn. Quan trọng hơn, cô vừa nghĩ ra một kế hoạch khác.

Nếu sau này nhà họ Phó tìm tới, cô cần tất cả mọi người đều biết quan hệ giữa mình và nhà họ Tô cực kỳ tồi tệ. Như vậy dù nhà họ Tô có muốn nhận vơ công lao cũng không dễ dàng.

Vì thế cô thẳng thừng tuyên bố mình đã viết giấy đoạn tuyệt quan hệ. Hiện tại giữa hai bên chỉ còn một cuộc giao dịch: nhà họ Tô đưa tiền, cô gả thay Tô Nhan.

Lưu Thúy Lan tức giận xông tới định đ.á.n.h.

Tô An An lần này không đ.á.n.h trả.

Cô quay đầu chạy thẳng ra cửa, vừa chạy vừa lớn tiếng khóc rằng mình đã đồng ý gả thay, giấy đoạn tuyệt cũng viết rồi, tại sao nhà họ Tô vẫn không chịu buông tha?

Tiếng khóc lập tức thu hút hàng loạt hàng xóm.

Tô Ái Quốc tái mặt.

Ông biết rõ cô đang cố tình làm lớn chuyện, nhưng trước mặt bao nhiêu người lại không thể động thủ.

Tô An An tiếp tục kể rằng mình là con gái ruột nhưng vừa trở về đã bị ép gả thay cho Tô Nhan. Thậm chí cô còn nhắc lại câu Tô Nhan từng nói rằng cô sống không bằng một con ch.ó nhà họ Tô.

Đám đông lập tức xôn xao.

Nhiều người đến lúc này mới biết nhà họ Tô còn có một cô con gái ruột từ nhỏ sống ở nông thôn. Khi biết họ đón con gái về chỉ để gả thay cho đứa con được nuôi dưỡng bên cạnh, ánh mắt mọi người nhìn hai vợ chồng Tô Ái Quốc lập tức thay đổi.

Trong bộ quần áo cũ vá chằng vá đụp, Tô An An lại gầy yếu vì thiếu dinh dưỡng, trông càng đáng thương.

Chẳng cần cô nói thêm, hàng xóm đã tự kết luận:

Nhà họ Tô đối xử với cô con gái ruột này thực sự quá bạc tình.

Và đó chính xác là kết quả Tô An An muốn.

Sau màn náo loạn trước cửa, mục đích của Tô An An đã đạt được.

Bây giờ hàng xóm đều biết cô và nhà họ Tô bất hòa, thậm chí đã đoạn tuyệt quan hệ. Sau này dù nhà họ Phó hay nhà họ Cố điều tra, nhà họ Tô cũng khó lòng giả vờ rằng hai bên vẫn tình cảm sâu đậm.

Trước mặt mọi người, Tô Ái Quốc buộc phải cam đoan sẽ không để bất kỳ ai đ.á.n.h Tô An An nữa.

Tô Nhan thì từ đầu đến cuối không dám xuất hiện. Cô ta sợ Tô An An tức giận sẽ công khai chuyện mình chỉ là con nuôi, ảnh hưởng tới việc tìm một cuộc hôn nhân tốt ở Bắc Kinh.

Sau khi mọi người giải tán, Tô Nhan lại khuyên Lưu Thúy Lan đừng tiếp tục gây chuyện. Theo cô ta, Tô An An ngày mai đã phải xuống nông thôn cùng nhà họ Cố chịu khổ, chẳng cần tranh hơn thua thêm một đêm.

Thậm chí Tô Nhan còn nghi ngờ Tô An An cố tình chọc giận họ để lấy cớ không đi nữa.

Lưu Thúy Lan nghe vậy lập tức chạy đi cảnh báo chồng.

Lúc này, Tô Ái Quốc cũng đang nói chuyện riêng với Tô An An.

Ông trách cô đã nhận tiền và phiếu mà còn cố tình làm nhà họ Tô mất mặt. Đồng thời ông bắt đầu lo cô mang lòng oán hận, sau này sẽ chia rẽ quan hệ giữa hai nhà.

Nhưng nghĩ tới tình cảnh hiện tại của nhà họ Cố, Tô Ái Quốc lại nhanh ch.óng yên tâm.

Nhà họ Cố đã thất thế, chính nhà họ Tô còn muốn tránh xa. Nếu Tô An An khiến hai bên cắt đứt hoàn toàn thì chưa chắc đã là chuyện xấu.

Hơn nữa, ông biết tính Cố Dữ lạnh nhạt. Ngay cả Tô Nhan xinh đẹp nổi tiếng mà anh còn chẳng để vào mắt, huống hồ một cô gái nông thôn gầy gò như Tô An An.

Cho rằng con gái sắp phải chịu khổ, Tô Ái Quốc cuối cùng cũng bỏ luôn lớp mặt nạ người cha hiền từ.

Ông lạnh lùng tuyên bố Tô An An đã nhận tiền thì phải ngoan ngoãn làm việc cho nhà họ Tô, đừng tưởng ông không có cách ép cô xuống nông thôn.

Không ngờ Tô An An lại cảm thấy nhẹ nhõm.

Cô vốn đã chán ngấy màn kịch tình cha con giả tạo của ông ta.

Tô An An thản nhiên đáp rằng cô đã nhận tiền thì đương nhiên sẽ thực hiện giao dịch. Nhưng đổi lại, ông phải quản cho tốt vợ và Tô Nhan, đừng để hai người họ tiếp tục tìm cô gây chuyện.

Từ giờ trở đi, giữa cô và nhà họ Tô không cần nói đến tình thân nữa.

Chỉ cần nói lợi ích là đủ.

Sau cuộc nói chuyện, Tô Ái Quốc đồng ý quản Lưu Thúy Lan và Tô Nhan, đồng thời thông báo sáng hôm sau sẽ tự mình đưa Tô An An ra ga tàu.

Quả nhiên đêm cuối cùng ở nhà họ Tô không còn ai đến gây chuyện.

Sáng hôm sau, khi trời còn chưa sáng hẳn, Tô Ái Quốc đã gọi cô dậy. Vé tàu tám giờ nhưng mới sáu giờ ông đã liên tục thúc giục, rõ ràng chỉ sợ cô ôm tiền bỏ trốn.

Tô An An chẳng hề vội vàng.

Cô thay bộ quần áo mới mua: áo sơ mi trắng thêu hoa, quần tây đen, giày da nhỏ, sau đó tết mái tóc dài thành hai b.í.m. Bộ trang phục không quá phô trương nhưng khiến diện mạo cô thay đổi hoàn toàn.

Khi Tô An An bước ra, ngay cả Tô Ái Quốc cũng sững người.

Ông không ngờ cô con gái gầy gò, quê mùa mấy hôm trước sau khi sửa soạn lại xinh đẹp đến vậy. Thậm chí ông còn thoáng nghĩ, với nhan sắc này, có khi cô thật sự khiến Cố Dữ để mắt tới.

Tô An An nhân cơ hội châm chọc nhà họ Tô. Cô đã trở về nhiều ngày nhưng chẳng ai nghĩ đến chuyện mua cho cô một bộ quần áo t.ử tế, cứ để cô mặc đồ vá chằng vá đụp. Nếu hàng xóm nhìn thấy, người mất mặt cuối cùng vẫn là nhà họ Tô.

Tô Ái Quốc bị nói đến cứng họng, chỉ có thể miễn cưỡng xin lỗi.

Sau đó hai người lên xe tới ga tàu.

Tô Ái Quốc liên tục nhìn quanh tìm người thanh niên đã hứa đưa Tô An An xuống nông thôn tìm nhà họ Cố. Nhưng chờ mãi vẫn không thấy bóng dáng người đó.

Sắc mặt ông ngày càng khó coi.

Thực tế hôm qua, khi ông tìm những người có quan hệ với nhà họ Cố nhờ giúp đỡ, gần như tất cả đều từ chối. Nhà họ Cố đang gặp nạn, chẳng ai muốn vì chút tình nghĩa mà bị liên lụy.

Chỉ có một thanh niên quen biết Cố Dữ đồng ý giúp, nhưng gia đình người đó phản đối kịch liệt.

Bây giờ xem ra anh ta cũng không thể tới.

Tô An An nhanh ch.óng đoán được tình hình.

Nhà họ Cố lúc huy hoàng thì người người qua lại, đến khi gặp nạn lại rơi vào cảnh tường đổ mọi người xô. Những người từng lên tiếng giúp họ thậm chí cũng bị liên lụy, vì vậy chẳng còn mấy ai dám tiếp xúc.

Nhìn vẻ mặt lo lắng của Tô Ái Quốc, Tô An An bình thản hỏi:

“Có phải không ai đưa tôi đi tìm nhà họ Cố nữa không?”

Tô Ái Quốc im lặng.

Ông chỉ sợ không có người giám sát, cô sẽ cầm tiền bỏ trốn.

Nhưng phản ứng của Tô An An lại hoàn toàn ngoài dự liệu.

Cô thản nhiên nói:

“Không ai đưa thì tôi tự đi.”

Chương 3 - Sĩ Quan Cấm Dục Đại Náo Đêm Tân Hôn - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia