Cùng ngày hôm đó, đoạn video trong con hẻm phía sau trường học nhanh ch.óng lan truyền điên cuồng trên mạng. Quý Ngộ không có điện thoại hay máy tính nên hoàn toàn không hay biết, mãi đến ngày hôm sau khi Tề Mục Hạ nhắc tới và đưa video cho cô xem, cô mới biết chuyện.
Quý Ngộ nhìn góc quay trong video, nếu cô nhớ không lầm thì lúc ấy Quý An đang đứng đúng ở vị trí đó.
Nhưng cô không đi hỏi riêng Quý An về chuyện này.
Ngày hôm sau, Thẩm Thanh Thanh — người chỉ sau một đêm đã trở thành nhân vật phong vân của trường — tìm tới khu sơ trung để gặp Quý An, lập tức thu hút không ít ánh nhìn.
Người trước mặt, Thẩm Thanh Thanh vẫn giữ dáng vẻ nữ thần thục nữ ưu nhã như trước, không hề có chút chật vật như trong đoạn video hôm qua, giống như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Người sau, Quý An ôm tay trước n.g.ự.c, bước đi khập khiễng, trên mặt mang theo vẻ âm trầm kiêu ngạo, hơi nheo mắt nhìn cô ta.
Bộ dáng như gà trống thua trận này thật khó khiến người ta liên tưởng đến Thẩm Thanh Thanh hôm qua còn hùng hổ cùng Trần Lương kéo người tới tìm cậu gây sự.
“Video là cậu quay? Là cậu tung lên mạng?” Thẩm Thanh Thanh vừa thấy Quý An liền chất vấn.
“Đúng vậy.” Quý An dựa lưng vào tường, giọng điệu nhàn nhạt, giống như không sợ gì cả, cũng giống như chẳng còn gì để mất.
“Ai sai khiến cậu làm vậy?!” Thẩm Thanh Thanh tức giận xông tới trước mặt cậu, giơ tay lên, móng tay sắc nhọn định cào xuống.
Trong mắt cô ta, Quý An trước nay luôn là người để mặc bọn họ nắn bóp, tuyệt đối không có gan tự ý tung đoạn video này ra ngoài.
Quý An chộp lấy cổ tay cô ta, dừng lại ở khoảng cách chỉ còn vài centimet trước mặt mình.
Vốn dĩ Quý An chưa từng nghĩ sẽ đăng video lên mạng, chuyện đó đối với cậu không có bất kỳ lợi ích gì. Ban đầu cậu chỉ định dùng đoạn video này để uy h.i.ế.p Trần Lương và Thẩm Thanh Thanh, khiến bọn họ không dám tiếp tục tìm cậu gây chuyện.
Nhưng lúc cậu chuẩn bị rời đi, Tô Nam lại không biết từ đâu xuất hiện, trên tay còn xách theo một túi đồ y tế, không cần nghĩ cũng biết là mua cho ai.
“Tôi biết cậu quay video.” Tô Nam đứng chắn trước mặt cậu.
“Liên quan gì tới anh.” Ánh mắt Quý An lạnh lẽo, hai tay đút túi.
“Thẩm Thanh Thanh không phải muốn tung video lên mạng sao? Vừa hay, chiều theo ý cô ta.”
“Cô ta muốn tung lên chính là video Quý Ngộ bị làm nhục.” Quý An hơi ngẩng đầu, vóc dáng của cậu thiếu niên sơ trung trước mặt Tô Nam vẫn còn thấp hơn hẳn.
“Cậu cho rằng chỉ cần nắm được nhược điểm của Trần Lương và Thẩm Thanh Thanh trong tay thì từ nay về sau các người có thể nước giếng không phạm nước sông?” Tô Nam không vội, giọng nói chậm rãi như một vị hòa thượng giảng đạo, chờ cậu tự ngộ ra.
“Mèo khóc chuột giả từ bi, tôi cần anh quản chắc?” Quý An dựng đầy gai nhọn, cảnh giác nhìn Tô Nam.
“Cậu nghĩ tôi rảnh rỗi lắm sao.” Tô Nam liếc cậu một cái. Gặp phải Tô Nam, cho dù Quý An có vô lại, có ngông cuồng đến đâu thì trước mặt hỗn thế ma vương này cũng chỉ là một tên hề nhảy nhót, căn bản không cùng đẳng cấp. “Cảnh sát đã vào cuộc, cậu là người thông minh, nếu muốn thoát khỏi Trần Lương thì cậu biết mình nên làm gì.”
“Đây là chuyện của tôi.” Quý An cứng miệng nói.
“Tôi cũng chẳng thèm quản cậu.” Tô Nam nhấc chân định rời đi, nhưng như nhớ ra điều gì, lại dừng bước, quay đầu liếc nhìn chân Quý An, “Quý Ngộ là chị ruột của cậu, cho dù giữa hai người có chuyện gì, giữa người nhà với nhau chẳng lẽ không thể hóa giải?”
“Anh là thứ gì chứ, đừng tưởng Quý Ngộ thân với anh thì anh có tư cách chỉ trỏ chuyện nhà tôi.”
“Chính vì Quý Ngộ là chị của cậu nên tôi mới nhịn cậu nhiều lần như vậy.” Tô Nam bỏ lại câu này rồi rời đi.
“Vậy thì sau này xin anh đừng nhịn tôi nữa.” Phía sau, Quý An cười lạnh hai tiếng.
Tô Nam không quay đầu lại. Lần đối thoại đầu tiên của hai người, mỗi người một toan tính, không hề vui vẻ.
Quý An nhìn chằm chằm theo bóng lưng hắn, bỗng nhiên bật cười, rồi quay lại con hẻm phía sau trước khi cảnh sát tới.
Nghĩ tới đây, Quý An nhìn gương mặt vì tức giận mà vặn vẹo trước mắt, nói: “Không ai sai khiến tôi cả. Thẩm Thanh Thanh, phong thủy luân chuyển, bây giờ cũng đến lượt tôi rồi. Cho dù cô biết là tôi làm thì có thể làm gì tôi?”
“Cậu…” Thẩm Thanh Thanh còn muốn nói gì đó, nhưng khi Quý An nhấc mí mắt, ánh nhìn lạnh lẽo như d.a.o lăng trì thẳng tắp b.ắ.n về phía cô ta, tựa như muốn lột từng lớp da trên mặt xuống, khiến cô ta câm miệng.
“Cô cũng nên biết, đi đêm nhiều thì sớm muộn cũng gặp quỷ.” Quý An cười nhạt, hất tay cô ta ra rồi đi về phía khu dạy học.
“Chỉ là một kẻ tàn phế, có thể làm nên sóng gió gì!” Thẩm Thanh Thanh không cam lòng, nhắm thẳng vào chỗ đau của cậu mà châm chọc.
Nghe thấy giọng nói phía sau, Quý An khựng bước. Ngay lúc Thẩm Thanh Thanh cho rằng cậu sẽ quay đầu buông ra những lời uy h.i.ế.p đáng sợ hơn, Quý An lại tiếp tục bước đi.
Thẩm Thanh Thanh hét lên một tiếng, giậm chân, rồi dẫn theo đám tiểu thư sắc mặt khác nhau rời đi.
Chuyện này khiến ban lãnh đạo nhà trường đặc biệt coi trọng, trực tiếp khai trừ Trần Lương cùng những học sinh tham gia vào vụ việc, đồng thời liên tục nhấn mạnh kỷ luật học đường. Chế độ mới nghiêm khắc khiến cả khuôn viên trường oán than khắp nơi.
Nhưng cho dù oán giận dâng cao, thời gian vẫn lặng lẽ trôi qua. Chớp mắt đã đến Tết Trung Thu. Năm nay Tết Trung Thu trùng với Quốc Khánh, mười ngày nghỉ lễ khiến ai nấy vừa vui mừng lại vừa lo lắng.
Vui là vì có kỳ nghỉ dài như vậy để nghỉ ngơi, lo lắng là bởi vì giáo viên cấp ba xưa nay chưa từng bỏ qua bất kỳ kỳ nghỉ nào, luôn giao cho học sinh lượng bài tập mà họ tự cho là “không nhiều”, nhưng khi cộng tất cả các môn lại thì chẳng khác nào một ngọn núi nhỏ, đè đến mức cảm giác hưng phấn khi nghe tới kỳ nghỉ của học sinh lập tức tan biến không còn dấu vết.
Hơn nữa trước kỳ nghỉ còn có một kỳ nguyệt khảo. Đối với học sinh mà nói, khảo thí và bài tập chính là thiên địch, cũng là v.ũ k.h.í sắc bén trong tay giáo viên, bách phát bách trúng, phục hổ hàng long.
Nguyệt khảo của Nhất Trung làm đảo lộn trật tự thông thường, bởi vì đây là lần khảo thí đầu tiên, toàn bộ đều căn cứ vào thành tích thi tuyển sinh trung học, chỗ ngồi được sắp xếp theo thứ tự nhập học từ trên xuống.
Trong lúc khảo thí, tại phòng thi của Quý Ngộ đã xảy ra một chuyện không lớn cũng không nhỏ.
Khảo thí áp dụng chế độ một người một bàn, khoảng cách giữa mỗi người và người bên cạnh cũng không quá xa, lại thêm phòng thi đều là học sinh nổi bật nên giám thị không quá nghiêm khắc.
Hơn nữa vì chỉ là nguyệt khảo, cũng không phân đề A đề B như kỳ thi chính thức.
Sau khi kết thúc môn Ngữ văn đầu tiên, Quý Ngộ thu dọn giấy nháp trên bàn, uống một ngụm nước, chuẩn bị cho môn tiếp theo. Nữ sinh bên cạnh buộc tóc đuôi ngựa cao quay đầu lại, cười tủm tỉm nói:
“Quý Ngộ, môn Toán tiếp theo với Tiếng Anh buổi chiều, rồi Vật lý với Hóa năng lượng, không thể cùng mình đối đáp án sao?”
Người nói là bạn cùng lớp của Quý Ngộ, tên Chu Chu, cũng là học bá được mọi người ngưỡng mộ, làm người có chút kiêu ngạo và ưu thế. Có lẽ vì Tề Mục Hạ và Tô Nam khá thân với Quý Ngộ, nên trước nay Chu Chu chưa từng tiếp xúc với cô.
Quý Ngộ cảm thấy sau khi thi đối đáp án cũng không có gì, nên thuận miệng đồng ý.
“Thật tốt quá, vậy trong phòng thi làm phiền cậu nhé!”
Động tác ngửa đầu uống nước của Quý Ngộ bỗng nhiên khựng lại.
Cô vốn tưởng Chu Chu là muốn đối đáp án sau khi thi xong, nhưng bây giờ nếu mở miệng từ chối thì lại không biết nên nói thế nào. Quý Ngộ cân nhắc từ ngữ, trong lòng thầm trách mình không nên chưa suy nghĩ kỹ đã đồng ý.
“Chu Chu, mình… không phải ý đó… mình nói là sau khi thi xong đối đáp án thì không vấn đề, nhưng trong lúc thi… mình thấy thời gian không đủ.” Quý Ngộ lúng túng giải thích rõ ràng.
Cô ngẩng đầu lên, nụ cười trên mặt Chu Chu lập tức lạnh xuống, “Cậu nói thẳng là không muốn đi, cần gì phải vòng vo giả tạo.”
Nói xong liền không thèm để ý tới Quý Ngộ nữa, tự thu dọn giấy nháp, chuẩn bị cho môn tiếp theo.
Bị chỉ trích thẳng thừng như vậy, sắc mặt Quý Ngộ lúc đỏ lúc trắng, cô quả thật cũng nghĩ như thế, không muốn gian lận, nên không nói thêm gì.
Đúng lúc giám thị đi vào, Quý Ngộ lắc đầu, không nghĩ tiếp chuyện này nữa.
Ai ngờ khi cô làm xong bài, ngẩng đầu lên thì lại thấy Chu Chu thừa lúc giáo viên không chú ý, liếc mắt nhìn quanh. Khi thấy Quý Ngộ ngẩng đầu, Chu Chu còn hướng về phía cô cười, làm mặt quỷ, như thể không tiếng động bảo cô cho xem bài thi.
Thấy Chu Chu thay đổi thái độ như vậy, Quý Ngộ không khỏi tự hỏi có phải mình quá hẹp hòi hay không. Cô cho rằng sự không thoải mái ban nãy đã lật qua rồi, nhưng nhìn Chu Chu ra hiệu cho mình, Quý Ngộ lại cảm thấy rất kỳ quái, giống như bị người ta đ.á.n.h một gậy, mình phản kích lại, hai bên tưởng chừng đã trở mặt, có khả năng lần sau gặp lại còn đ.á.n.h tiếp, vậy mà đối phương lại đột nhiên thu gậy, tỏ ra thân thiện như chưa từng có chuyện gì, giống bạn bè bình thường.
Quý Ngộ tự nhận mình khá nhạy cảm, rất dễ nhận ra thiện ý hay ác ý của người khác, nhưng lúc này cô không khỏi nghi ngờ trực giác của chính mình.
Sự thay đổi đột ngột của Chu Chu khiến Quý Ngộ hoàn toàn không hiểu nổi.
Giám thị vừa lúc đi tới, Chu Chu cũng trở nên ngoan ngoãn hơn, thu lại những động tác nhỏ.
Cũng may giám thị đứng trước mặt Quý Ngộ cho tới lúc kết thúc, cô mới không rơi vào tình huống Chu Chu lại tìm tới khiến mình lúng túng không biết xử lý ra sao.
Khi còn một phút nữa là hết giờ, thừa lúc giám thị quay lưng đi chỗ khác, Chu Chu thò đầu qua, liếc nhanh năm câu trắc nghiệm cuối cùng của Quý Ngộ, rồi ghi đáp án vào bài thi của mình, tô đáp án một cách thuần thục, liền mạch, còn tranh thủ đối lại toàn bộ phần trắc nghiệm, đổi hết những câu không chắc sang đáp án của Quý Ngộ.
Quý Ngộ thậm chí còn nghĩ, có phải Chu Chu đã luyện tập vô số lần mới có thể sao chép trong hoàn cảnh căng thẳng như vậy mà vẫn mặt không đổi sắc hay không.
Giống như một người bị hai người giám sát mà vẫn có thể lén ăn vụng, thậm chí còn rất đúng mực lấy khăn giấy lau miệng.
Tiếng chuông vang lên, giám thị bước tới gõ gõ bàn Chu Chu, “Đừng viết nữa, thu bài.”
Tất cả hành động nhỏ của Chu Chu, Quý Ngộ đều nhìn thấy rõ, nhưng không nói gì. Bây giờ đã không còn là độ tuổi chuyện gì cũng phải đi mách nữa, khảo thí vốn là để tổng kết việc học của bản thân trong suốt một tháng, nếu xen lẫn sự gian dối, tạm thời có thể lừa được giáo viên và phụ huynh, nhưng lâu dần, ngay cả bản thân cũng sẽ tin rằng trình độ của mình vốn dĩ như vậy.
Cô không phải là ai của Chu Chu, cũng không có lập trường để nói gì. Nói ra chưa chắc đã được cảm ơn, còn rất có thể bị cho là hại người, vừa tốn công lại chẳng được lợi, vô cớ rước thêm phiền phức.
Những môn khảo thí sau đó, Chu Chu vẫn làm y như cũ, tranh thủ vài phút cuối cùng để nhìn đáp án trắc nghiệm của Quý Ngộ rồi sửa lại bài của mình, thậm chí về sau còn dứt khoát không làm trắc nghiệm, trực tiếp chép đáp án của Quý Ngộ lên bài thi.
Vì là tô đáp án trên phiếu trả lời, mỗi lần cô ta đều đợi đến giây cuối cùng mới tô.
Đối với chuyện này, Quý Ngộ vẫn không nói gì, cũng không kể cho bất kỳ ai khác.