“A Ngộ, phải uống t.h.u.ố.c mới khỏi được!”

Một viên kẹo được đặt vào miệng cô. Giọng nói dịu dàng nhưng bất lực vang lên bên tai, khiến cô như trở về những ngày còn nhỏ, mỗi lần ốm ba cũng kiên nhẫn dỗ cô uống t.h.u.ố.c như vậy.

“Ba…”

Quý Ngộ không mở mắt, khẽ lẩm bẩm. Nếu không phải Tô Nam ngồi sát bên, chắc hẳn cũng chẳng nghe rõ cô nói gì.

Cô cố nâng đôi mi nặng trĩu lên, thấy là Tô Nam liền mơ màng dựa vào anh, dụi đầu vào n.g.ự.c anh như làm nũng.

“Khó chịu…”

“Uống t.h.u.ố.c xong sẽ đỡ ngay.” Tô Nam lại cầm t.h.u.ố.c lên, đưa nước đến môi cô.

Lần này cô không phản kháng như trước, ngoan ngoãn nuốt viên t.h.u.ố.c xuống, vòng tay ôm lấy eo anh rồi lại chìm vào giấc ngủ.

Trong cơn mê man, cô cảm giác mình như sa vào một đầm lầy. Hai chân nặng nề, bước không nổi.

“Ba… con sẽ điều tra rõ…” Cô nói mê, cánh tay ôm quanh eo anh siết c.h.ặ.t hơn.

Tô Nam đang ngồi bên cạnh chơi game chợt khựng lại. Anh thoát khỏi giao diện trò chơi, đưa tay sờ lên khuôn mặt nhỏ vẫn còn nóng của cô, rồi bật ghi âm trên điện thoại. Ghé sát tai cô, anh thấp giọng trêu: “Gọi một tiếng ‘chồng’ đi.”

Quý Ngộ nửa tỉnh nửa mê, ý thức mơ hồ, nghe theo lời anh mà mềm giọng gọi: “Chồng…”

“Ừ, ngoan lắm. Ngủ đi nào, bà xã nhỏ.”

Tô Nam nhéo nhẹ chiếc mũi cao của cô khiến cô phải hé môi thở. Trong lòng anh đắc ý vô cùng, chưa thỏa mãn liền híp mắt nói: “Gọi lại một tiếng nữa.”

Quý Ngộ khẽ nhíu mày, không đáp lại.

Thấy bộ dạng mơ màng đáng yêu của cô, anh bật cười, buông cô ra, đeo tai nghe, tựa vào đầu giường, bật lặp lại đoạn ghi âm vừa rồi.

May mà bệnh đến nhanh, đi cũng nhanh. Chỉ trong một buổi sáng, nhiệt độ của cô đã hạ xuống, tinh thần cũng tỉnh táo hơn nhiều.

Hôm đó, Quý Ngộ cùng Tô Nam, Tô Nhất và Cổn Cổn ở nhà. Ba mẹ Tô đi làm ở công ty. Buổi trưa, Quý Ngộ vào bếp nấu vài món đơn giản cho ba người ăn. Tô Nhất còn định bám lấy cô, nhưng bị Tô Nam xách lên, cùng Cổn Cổn “đóng gói” ném về phòng riêng.

Ngoài trời, tuyết phủ trắng xóa. Từng lớp tuyết mềm đọng trên cành thông xanh. Gió khẽ thổi, tuyết rơi lả tả xuống mặt đường đã được dọn sạch, rồi nhanh ch.óng tan ra dưới làn khí nóng phả ra từ những chiếc xe chạy ngang.

Tô Nhất ở trong phòng không chịu nổi, nằng nặc đòi ra ngoài đắp người tuyết. Để tránh cậu lại làm phiền Quý Ngộ, Tô Nam gọi Cung Hi, Noãn Noãn và Tề Mục Hạ tới chơi cùng.

Còn Quý Ngộ thì bị anh “giam” trong phòng.

“Chiều em phải đến cửa hàng.” Cô ngồi trên giường, bất lực nhìn Tô Nam quấn chăn kín mít quanh người mình.

“Em đang ốm, không được ra ngoài. Anh đã nói với chú Hà rồi, tối sẽ qua lấy hành lý cho em.”

“Anh thật sự muốn em chuyển đến nhà anh ở?” Cô do dự nhìn anh.

“Chứ còn giả sao? Mẹ anh đã dọn phòng sẵn rồi. Nhưng tốt nhất em cứ ở luôn phòng anh.” Anh tuyệt đối không định để cô ngủ phòng khác.

“Em phản đối.” Quý Ngộ nghiêm túc bày tỏ sự bất mãn trước sự bá đạo của anh.

“Phản đối vô hiệu.”

Nói xong, nhớ tới đoạn ghi âm trong điện thoại, anh cười đắc ý như đứa trẻ được quà, ánh mắt sáng rực. Anh rút điện thoại ra như khoe chiến lợi phẩm: “A Ngộ, cho em nghe cái này.”

Vừa thấy biểu cảm của anh, cô đã linh cảm chẳng phải chuyện gì tốt.

Quả nhiên, giây tiếp theo, trong điện thoại vang lên giọng nói quen thuộc.

“Gọi một tiếng ‘chồng’ đi.”

Chỉ nghe là biết giọng Tô Nam. Cô nhắm mắt cũng tưởng tượng ra được vẻ mặt anh khi nói câu đó.

Vài giây sau, một giọng nữ mềm mại vang lên, mang theo chút mơ hồ của cơn buồn ngủ: “Chồng…”

“Ừ, ngoan lắm. Bà xã nhỏ.”

Trong giọng anh đè nén tiếng cười trầm thấp, đặc biệt là mấy chữ cuối cùng, âm điệu khẽ nhấn, khiến người nghe không khỏi tê dại nơi đáy lòng.

Cô kinh ngạc nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại trong tay anh, một lúc lâu sau mới lắp bắp:

“Trong đó là… em sao?” Cô đã nói hai chữ đó khi nào chứ?!

“Chứ còn ai vào đây?” Tô Nam chỉnh âm lượng lớn hơn, bật chế độ lặp lại, ghé sát tai cô, cười đầy đắc ý.

“Nào, bà xã, nghe kỹ đi.”

Trong căn phòng yên tĩnh, hai chữ “chồng ơi” mềm mại vang lên rõ ràng đến mức khiến người ta đỏ mặt.

“Anh… đừng phát nữa! Em nói hai chữ đó lúc nào chứ!”

“Có ghi âm làm chứng. Chính là để phòng em chối đấy.”

“Đừng làm loạn nữa, lỡ người khác nghe thấy thì xấu hổ lắm.”

Quý Ngộ liếc về phía cửa. Dù biết Mục Hạ và mấy người kia đang chơi ngoài sân, cô vẫn không nhịn được lo lắng bí mật này bị phát hiện.

“Yên tâm, anh tự nghe thôi.”

Tô Nam nháy mắt với cô, nhưng rõ ràng vẫn cố tình để âm lượng lớn nhất. Anh chống tay lên đầu giường, cúi sát lại, mỉm cười gian xảo: “Bà xã, gọi lại một tiếng đi.”

Quý Ngộ đối với những kẻ vô lại bình thường thì hoặc đ.á.n.h, hoặc tránh.

Nhưng trước Tô Nam – đại vô lại chính hiệu – cô thực sự bó tay.

Chỉ có thể đỏ mặt, mặc cho anh trêu chọc. Mỗi lần bị anh đùa giỡn đến tim đập loạn nhịp, kinh hồn bạt vía, nhưng anh chưa từng khiến sự thân mật giữa hai người trở thành gánh nặng. Ngoại trừ hai lần cố ý “bắt nạt” cô ra, anh luôn dịu dàng và chừng mực.

Trong lòng anh dường như luôn có một ranh giới, chưa từng vượt quá nửa bước.

Cô vốn không phải người chủ động. Khi nhận được thiện ý từ người khác, phản ứng đầu tiên của cô luôn là từ chối, rồi lặng lẽ trốn sang một bên, vừa nhút nhát vừa mong chờ xem đối phương có tiếp tục không.

Đa số mọi người sau khi bị từ chối một lần thì nhiệt tình sẽ nguội đi.

Nhưng Tô Nam thì khác. Anh hết lần này đến lần khác xông vào thế giới của cô, chưa từng thấy sự nhiệt tình giảm bớt. Mỗi lần cô từ chối, anh đều nghĩ đủ cách khiến cô gật đầu.

Một thiếu niên rực lửa như vậy… cô căn bản không thể kháng cự.

Buổi chiều, Tô Nam đưa Quý Ngộ đến tiệm bánh ngọt lấy hành lý.

Đồ đạc của cô không nhiều. Một chiếc vali là đủ chứa tất cả. Rất khó tưởng tượng toàn bộ tài sản của một cô gái lại đơn giản đến vậy – không thú bông, không vật dụng dư thừa. Giống như bất cứ lúc nào cô cũng có thể rời đi mà không chút lưu luyến.

Sau khi thu dọn xong, Quý Ngộ ở lại phụ giúp trong tiệm. Tô Nam thì nằm trên chiếc giường nhỏ của cô, cùng Cung Hi và Noãn Noãn chơi game liên tục.

Thỉnh thoảng, cô nghe thấy tiếng anh reo hò kích động từ trên lầu, khóe môi không khỏi cong lên trong lúc làm việc.

Gần chiều tối, Hà Lễ bước vào.

“Quý Ngộ, giáo viên chủ nhiệm vừa gọi cho chú. Con được giải nhì.”

Tin tức đến quá đột ngột khiến cô sững sờ. Phải đến khi người bên cạnh khẽ đẩy nhẹ, cô mới thấp thỏm hỏi lại:

“Mấy… giải mấy ạ?”

“Giải nhì.” Hà Lễ đưa cho cô xem ảnh chụp giấy chứng nhận mà giáo viên gửi.

Tiểu Noãn và Hà Lễ đều cười chúc mừng, nhưng cô lại không thể vui nổi.

Dù biết lần này phát huy không tốt, trong lòng cô vẫn hy vọng có thể giành giải đặc biệt. Vì giải đặc biệt đồng nghĩa với suất tuyển thẳng vào đại học, quan trọng nhất là được miễn toàn bộ học phí.

Trước mặt Hà Lễ và Tiểu Noãn, cô vẫn giữ nụ cười. Nhưng khi chỉ còn một mình, nụ cười ấy dần hạ xuống.

Trái tim như miếng bọt biển ngấm nước, nặng trĩu và đè nén. Cô khẽ cười tự giễu. Có lẽ cô đã quá tự tin.

Năm nay, trường Nhất Trung thành phố S không còn tái hiện được hào quang năm trước trên các đấu trường lớn trong và ngoài nước. Vài học sinh được kỳ vọng đoạt giải đặc biệt hoặc giải nhất cuối cùng chỉ dừng ở giải nhì, giải ba.

Những học sinh đạt giải đều nhận được tiền thưởng từ một doanh nhân giấu tên cùng tiền thưởng của cuộc thi vật lý.

Mọi thứ dường như trở lại quỹ đạo. Rất nhiều chuyện bị giải quyết trong im lặng — bao gồm kẻ từng nhắm vào Quý Ngộ và cả đám tay chân của Quý An.

Những người đó vốn nghe lệnh Trần Lương như sấm rền. Dù hắn đã vào tù, đám người phía dưới vẫn không cam tâm.

Chính vì vậy mới có chuyện Quý An bị lừa đến sòng bạc ngầm, nợ mấy vạn tệ. Ban đầu mục tiêu của bọn họ không chỉ là Quý An, mà còn có cả Quý Ngộ. Họ không quên Trần Lương vào tù vì ai.

Chỉ là giữa chừng xuất hiện Tô Nam. Sau khi bị anh dạy cho một trận, bọn họ ngoài mặt không dám có thêm ý nghĩ gì nữa.

Chuyện Quý Ngộ chuyển đến ở nhà Tô Nam, trong trường chỉ có Tề Mục Hạ, Cung Hi và Noãn Noãn biết.

Hai người vẫn đi học cùng nhau như bình thường… Việc hai người cùng đi học cũng không khiến ai nghi ngờ gì, bởi từ khi nhập học không lâu, Tô Nam đã luôn ra vào cùng Quý Ngộ.

Chuyện Quý An đ.á.n.h bạc được giải quyết êm xuôi, Hà Lễ góp công không nhỏ. Tô Căng không muốn lộ việc mình bỏ tiền giúp gia đình Quý Ngộ nên nhờ Hà Lễ đứng ra nhận thay.

Quý Ngộ cũng không hề nghi ngờ. Ngoài Hà Lễ, cô không nghĩ còn ai có thể tận tâm giúp gia đình mình đến vậy. Những người bạn cũ của cha cô, không ai làm được như ông.

Trở lại trường chưa được hai ngày đã bước vào kỳ thi tháng lần thứ ba. Thi xong là đến Tết Dương lịch.

Lại là một kỳ thi trước kỳ nghỉ, vì thế tất cả học sinh đều nỗ lực hơn hẳn, dồn hết sức ôn tập, mong có thể yên tâm đón lễ.

Kỳ trước Kỳ Ngôn vươn lên vị trí thứ hai toàn khối. Theo thứ tự xếp chỗ thi, cậu ngồi ngay phía sau Quý Ngộ.

Tô Nam thì như một ông chồng lo sợ vợ mình “đào hoa nở rộ”, cứ thi xong một môn là tranh thủ giờ nghỉ chạy sang “tuần tra”. Anh kéo Quý Ngộ ra ngoài, không cho Kỳ Ngôn có cơ hội tiếp xúc riêng với cô.

Khi điểm thi được công bố, người khiến cả lớp bất ngờ nhất lại là Tô Nam.

Lớp có sáu mươi học sinh, vậy mà anh thi được hạng bốn mươi. Mỗi lần thi đều tạo ra bất ngờ. Các thầy cô cũng bắt đầu nhìn thấy tiềm năng ở anh, đặc biệt chú ý hơn. Chỉ là điều khiến mọi người đau đầu, anh vẫn không làm bài tập.

Bị giáo viên nhiều môn gọi lên văn phòng, giảng giải đủ điều, nói lý nói tình, đến mức thầy cô cũng sắp tự cảm động rơi nước mắt, nhưng vẫn không thể “cạy” được từ anh thêm một chút tiến bộ nào trong thái độ học tập. Anh giống hệt một tảng đá trơn trượt, mềm cứng đều không ăn, vẫn làm theo ý mình.

Hạng nhất và hạng nhì toàn khối đều thuộc về lớp Một — chuyện này đã thành quen thuộc. Quý Ngộ và Kỳ Ngôn là hai cái tên mà giáo viên chủ nhiệm mỗi lần nhắc đến đều vô thức đứng thẳng lưng đầy tự hào.

Tề Mục Hạ trước giờ vẫn quanh quẩn ở top hai mươi, ba mươi. Lần này cô lại vọt lên top mười.

Nhìn thấy điểm số, khuôn mặt vốn căng thẳng của cô lập tức bừng sáng. Cô cầm bảng điểm lén rời khỏi lớp, chạy thẳng đến phòng y tế.

Lúc này các lớp đều đang học, hành lang vắng người, phòng y tế cũng yên tĩnh.

Cô đẩy cửa bước vào. Tạ Quân mặc áo blouse trắng, ngồi sau bàn làm việc, đang đọc một cuốn sách y dày cộp. Thấy cô vào, anh khép sách lại, đẩy gọng kính, nhìn bảng điểm trên tay cô và nụ cười rạng rỡ trên mặt, chậm rãi nói: “Khóa cửa lại.”

Tề Mục Hạ sững người. Bắt gặp ánh mắt anh, thứ ánh sáng quen thuộc trong đó khiến mặt cô lập tức đỏ bừng. Dù vậy, cô vẫn xoay người khóa cửa.

Vừa định quay lại đã bị anh bế thốc lên.

“Em thi vào top mười rồi! Anh đừng quên chuyện đã hứa với em.” Cô tự nhiên vòng tay qua cổ anh.

“Em mong được đi nghỉ với anh đến vậy sao?”

Tạ Quân đặt cô lên bàn làm việc, tháo kính xuống. Gọng kính in lại vết mờ nhạt trên sống mũi.

Độ cận của anh không cao, nhưng vẫn đeo kính vì cô thích. Chỉ là mỗi khi thân mật, anh luôn tháo kính ra, muốn nhìn rõ từng biểu cảm khi cô dần chìm trong cảm xúc.

Anh nâng gương mặt ửng hồng của cô lên, hôn thật sâu.

Giữa những lần môi lưỡi quấn quýt, đầu óc Tề Mục Hạ dần trở nên mơ hồ.

Tất cả những gì cô biết về cách đáp lại anh… đều do anh dạy, kể cả cách hôn.

Ngoại trừ bước cuối cùng, những điều khác hai người gần như đã thử qua với danh nghĩa “học tập”. Tạ Quân hơn cô năm tuổi, vẫn luôn chờ cô trưởng thành hơn.

Trong phòng y tế chỉ còn lại tiếng hô hấp hòa quyện của hai người.

“Muốn.” Cô đáp, giọng mơ hồ.

“Em không sợ anh sao?”

Tạ Quân nhớ đến lần trước suýt nữa mất kiểm soát, khiến cô hoảng sợ tránh mặt anh suốt một thời gian. Nếu không nhờ Thẩm Thanh Thanh vô tình, không biết cô còn trốn đến bao giờ.

“Em tin anh.” Tề Mục Hạ ngồi trên đùi anh, nghịch ngón tay anh.

Đôi tay cầm d.a.o mổ ấy đẹp đến lạ thường.

Nghĩ đến cảm giác mà đôi tay đó mang lại, cô bỗng dỗi dỗi c.ắ.n anh một cái — không nỡ c.ắ.n vào tay, chỉ c.ắ.n lên đôi môi mỏng mềm mại của anh.

Tạ Quân nhìn vẻ mặt vừa giận vừa thẹn của cô, biết cô đang nghĩ gì. Anh dung túng để cô quấy rối môi mình, khẽ thở dài trong lòng.

Thực ra, anh không mong cô tin mình đến vậy.Trời biết đã bao nhiêu lần anh muốn bất  chấp tất cả mà chiếm lấy cô.

Cô ngủ không yên, luôn xoay trở trong vòng tay anh. Mỗi đêm anh phải tắm nước lạnh mấy lần mới có thể kìm nén ham muốn.

Anh không phải cậu nhóc ngây ngô. Nhìn cô ngày càng xinh đẹp, sự tự chủ mà anh từng tự hào cũng dần suy giảm.

Trong đời, rồi sẽ có một người khiến bạn chỉ muốn nâng niu trong lòng bàn tay suốt cả ngày. Dù cô ấy làm gì, bạn cũng cam tâm tình nguyện.

47 - Sổ Tay Công Lược Học Tra - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia