Trở lại thành phố S, Quý Ngộ không đến Tô gia, Tô Nam giúp cô mang hành lý về, còn cô thì đến tiệm bánh ngọt.

Mỏ muối hoang mà Quý Nhiên để lại trước khi qua đời đã bỏ không nhiều năm, không ít người thèm muốn. Ban đầu bọn họ còn che che giấu giấu, nhưng sau đó lợi ích ngày càng lớn, lại thấy Quý gia không có ai đứng ra quản lý, liền trắng trợn chiếm làm của riêng, tự ý chia cắt mỏ muối.

Suốt dọc đường Quý Ngộ đều suy nghĩ. Trước kia cô không có năng lực quản chuyện này, hiện tại cũng không thể lập tức làm gì được bọn họ, nhưng nếu là thứ cha để lại, cô không thể mặc người khác tùy ý chà đạp.

Mảnh đất năm đó vốn được cố ý để lại cho cô, Quý Nhiên đã làm thủ tục chuyển nhượng trước khi qua đời.

Sau khi ông mất, quyền sở hữu sẽ tự động chuyển sang danh nghĩa của cô, chỉ là chuyện này không ai biết, ngay cả cô cũng là nghe từ chỗ trợ lý Đường mới hay.

Một miếng thịt thơm mười dặm, dẫn không ít sói dòm ngó, ai cũng muốn đến chia một chén canh. Cô không có lý do gì phải chắp tay dâng thịt cho người khác, huống hồ nơi đó rất có thể còn ẩn giấu hung thủ hại c.h.ế.t cha mình.

Hà Lễ nhờ bạn ở thành phố S giúp cô làm thủ tục, lấy được khế đất.

Quý Ngộ giao khế đất cho Hà Lễ, nhờ ông ấy trông coi, hứa rằng lợi nhuận trong mấy năm tới sẽ chia cho ông ấy chín mươi phần trăm.

Hà Lễ không phải người dễ bị ràng buộc, chỉ đồng ý giúp cô giữ mảnh đất ấy, ít nhất hiện tại những kẻ chiếm dụng trái phép sẽ không còn xuất hiện ở đó nữa. Còn sau này cô dùng nó làm gì, ông ấy cũng không can thiệp.

Quý Ngộ biết Hà Lễ giúp được đến đây đã là hết lòng hết dạ.

Hà Lễ cầm khế đất trở về quê cô, đuổi một đám người đi. Nhưng miếng mỡ béo ấy đã để lâu quá, bọn họ nếm được lợi ích rồi, nào chịu dễ dàng buông tay.

Ông ấy không nói với cô mình đã làm thế nào. Tối hôm đó uống rất nhiều rượu, nheo mắt bảo cô cứ yên tâm đi học, ông ấy và Tiểu Noãn sẽ thay cô trông giữ.

Quý Ngộ không biết mấy ngày ấy giữa Tiểu Noãn và Hà Lễ đã xảy ra chuyện gì, chỉ biết hôm Hà Lễ trở về, bộ dạng vốn luôn chỉn chu của ông ấy cũng chẳng còn để ý. Ông ấy uống rất nhiều rượu, còn Tiểu Noãn phải nằm viện suốt ba tháng.

Mùa đông năm đó, tuyết lớn rơi hết đợt này đến đợt khác. Lớp tuyết dày còn chưa kịp dọn đã lại bị phủ thêm một tầng trắng xóa.

Hôm nay vì tuyết lớn phong đường, trường học vẫn nghỉ.

Đám học sinh cuối cùng cũng có thể ngẩng đầu khỏi áp lực học tập căng thẳng để thở phào một hơi.

Tiệm bánh ngọt không còn Tiểu Noãn phụ giúp, công việc của Quý Ngộ nặng hơn. Lại thêm Hà Lễ ngày nào cũng chạy đến bệnh viện ba lần, nửa tháng nay gần như một mình cô gánh vác mọi việc ở tiệm.

Sáng nay, Quý Ngộ hiếm hoi được ngủ nướng.

Cô cuộn mình trong chăn không muốn dậy, bên cạnh là Tô Nam vẫn còn ngủ say.

Cô nghiêng người sang, đưa tay vòng qua eo anh, trán cọ nhẹ lên n.g.ự.c anh, rồi lại mơ màng chìm vào giấc ngủ.

Tô Nam cảm nhận được sức nặng trên người, mở mắt ra liền thấy gương mặt đang ngủ của cô. Anh xoa mái tóc mềm của cô, khiến cô khó chịu lẩm bẩm: “Đừng chạm vào em.”

“Chỉ cho em ôm anh, không cho anh chạm vào em sao?” Anh bị một câu vô thức của cô làm tỉnh hẳn, liền nhéo nhéo mũi cô, cười nhìn người ngủ vô tâm vô phổi. Tư thế ngủ của cô đúng là càng ngày càng kém.

Lúc đầu còn co quắp như cô vợ nhỏ bị bắt nạt, rúc ở mép giường, chỉ cần chạm vào anh một chút là lập tức né ra.

Giờ thì ban đêm còn dám gác chân lên đùi anh.

“Đừng làm ồn, em ngủ thêm một lát.” Quý Ngộ lẩm bẩm, không mở mắt, vùi mặt vào hõm vai anh, tìm tư thế thoải mái rồi lại yên tĩnh.

Tô Nam một tay cầm điện thoại, một tay ôm cô vào lòng.

WeChat bỗng có tin nhắn mới, ghi chú là “Gà Trống”.

Gà Trống: Khai hắc không?

A Ngộ gia lão công công: Không tiện.

Gà Trống: ……

Gà Trống: Dựa, lớn hơn ngọ rồi còn gì không tiện! Chẳng lẽ đang bận làm việc? Cười xấu xa.jpg

A Ngộ gia lão công công: Lăn! Bọn tôi trong sáng lắm! Xem thường.jpg

Gà Trống: Ha ha, tôi tin cậu mới lạ.

Gà Trống: Tối nay đi xem phim không? Dẫn theo Quý Ngộ, tôi dẫn theo Ôn Noãn.

A Ngộ gia lão công công: Để tôi hỏi A Ngộ đã.

Gà Trống: ……

Tô Nam buông điện thoại xuống, vén lọn tóc rũ trước mặt cô, cúi xuống hôn nhẹ lên môi cô, “A Ngộ, tối nay đi xem phim không? Cùng Cung Hi với Ôn Noãn.”

“Ừm, anh quyết đi.” Giọng cô còn ngái ngủ, lẩm bẩm không rõ ràng.

Nói xong trở mình, bắp chân trơn mịn dưới lớp áo ngủ vô thức gác lên người anh.

Tô Nam khựng lại, cảm nhận được chân cô chạm vào nơi không thể nói rõ, sắc mặt tối sầm. Con nhóc này! Giờ đã biết hành hạ anh như vậy rồi.

Anh nhẹ nhàng nhấc chân cô xuống, đặt lại ngay ngắn, rồi nằm xuống cầm điện thoại gửi tin nhắn.

A Ngộ gia lão công công: Đi.

Hai người ở nhà cả ngày. Vì tuyết rơi nên tiệm bánh ngọt không có mấy khách, đóng cửa sớm.

Quý Ngộ và Tô Nam đi trên đường, giẫm lên lớp tuyết chưa kịp dọn, phát ra tiếng kẽo kẹt.

“Em đứng đây đợi ngoan nhé, anh qua bên kia mua hai ly trà sữa.” Tô Nam chỉ sang tiệm trà sữa bên kia đường.

Quý Ngộ gật đầu, bụng dưới âm ỉ đau. Tính lại thời gian thì còn một tuần nữa mới đến kỳ, chắc là do nhiễm lạnh.

“Đứng lại! Các em lớp nào?”

Từ phía sau bụi cây vang lên tiếng quát khiến Quý Ngộ giật mình, theo bản năng nín thở, rón rén nhìn sang, thì ra là thầy chủ nhiệm khối.

Trốn học, đi muộn, không mặc đồng phục, yêu sớm — thầy bắt cái nào trúng cái đó.

Chủ nhiệm Dương thân hình to khỏe. Trước khi làm chủ nhiệm khối từng dạy Sinh học, nhưng nhìn vóc dáng ấy thật khó tưởng tượng cảnh thầy đứng chung văn phòng với mấy cô giáo trẻ mềm mại. Thầy trông giống một giáo viên thể d.ụ.c đã nghỉ hưu hơn.

Lúc này thầy trừng mắt, như muốn đốt thủng hai bóng người đang ôm nhau.

Thầy nhận ra Cung Hi — mái tóc vàng đặc trưng rất khó không chú ý. Chỉ là cô gái kia quay lưng, không nhìn rõ mặt.

“Quay lại đây! Cung Hi, thầy biết là em, đừng hòng chạy!”

Quý Ngộ đứng sau bụi cây, mặc niệm cho Cung Hi ba giây. Từ góc của cô chỉ thấy bóng lưng cậu ấy và Ôn Noãn.

Bị chủ nhiệm Dương bắt được thì chắc chắn bị ghi lỗi, còn phải mời phụ huynh.

Cung Hi đảo mắt, cúi xuống nói nhỏ với Ôn Noãn, “Cậu chạy trước đi, tôi giữ chân thầy. Không sao đâu, đừng lo cho tôi, cứ chạy thẳng đến rạp chiếu phim.”

Ôn Noãn còn chưa kịp phản ứng, Cung Hi c.ắ.n răng, quay đầu lao về phía thầy Dương, ôm c.h.ặ.t lấy thầy, nghiêng đầu hét với Ôn Noãn: “Chạy mau! Đừng quay lại!”

Quý Ngộ và thầy Dương đều bị hành động bất ngờ ấy làm cho sững sờ.

“Cung Hi! Em làm cái gì vậy?” Giọng thầy Dương vừa nghiêm vừa kinh ngạc vang lên.

Đúng lúc đó Tô Nam xách hai ly trà sữa quay lại, đang định lên tiếng thì Quý Ngộ vội che miệng anh, lắc đầu.

Tiếp theo là giọng thầy Dương tức đến nghẹn: “Cảm động thật đấy! Cung Hi, em cứ đợi đó…”

Thầy còn chưa nói hết, thấy Ôn Noãn đã chạy mất dạng, Cung Hi lập tức buông tay, phóng đi như bay, vừa chạy vừa quay đầu hô: “Chủ nhiệm Dương làm việc phải có chứng cứ nhé! Không có chứng cứ thì không được ghi lỗi em!”

Kiêu ngạo vô cùng.

“Cung Hi! Quay lại đây cho thầy!”

Thầy Dương thân hình nặng nề, trên tuyết lại không dám chạy nhanh. Thấy Cung Hi sắp biến mất, thầy đành bỏ cuộc, đứng đó tức giận một lúc lâu mới rời đi.

Quý Ngộ và Tô Nam đứng sau bụi cây. Anh cắm ống hút vào ly trà sữa nóng, đưa cho em.

Quý Ngộ nhận lấy, một lúc lâu sau mới thở phào, rồi bật cười.

“Dám chạy khỏi tay chủ nhiệm khối, chắc Cung Hi là người đầu tiên.” Cô ngậm ống hút uống một ngụm, chất lỏng ấm áp lan tỏa, xua đi cái lạnh thấm vào người.

Tô Nam đột nhiên ghé sát lại, “Em nghe lén mà vui thế à?”

Nói xong cúi xuống hôn khẽ lên môi cô, chép môi một cái. Nhưng dường như chưa đủ, anh giữ lấy cô, đoạt đi hơi thở của cô rồi mới chịu buông.

Quý Ngộ bất mãn nhìn anh, “Lại bị anh phá hỏng rồi.”

Cô cũng không biết từ khi nào lại quen với cái tật xấu này của anh, lúc nào cũng thích c.ắ.n cô, giờ trên người cô còn đầy dấu răng của anh.

“Vì em quá ngọt.” Tô Nam cầm ly trà sữa nóng, chống trán vào trán cô, lại hôn khẽ một cái, nắm tay cô đi về phía rạp chiếu phim cách đó không xa.

Đừng nhìn Ôn Noãn có vẻ ngoan ngoãn dịu dàng, thực ra tính cách lại có phần hoang dã, ngay cả phim chọn xem cũng là phim kinh dị.

Cung Hi vì muốn thể hiện khí chất đàn ông, c.ắ.n răng bước vào. Quý Ngộ thì hoàn toàn không biết bộ phim này thuộc thể loại gì. Người nào đó ôm ý đồ xấu cũng không nói cho cô biết đây là phim kinh dị, nếu không có đ.á.n.h c.h.ế.t cô cũng không bước chân vào.

Lại còn là 3D!

Bốn người mua ghế đôi tình nhân, vừa tiện cho Tô Nam ôm Quý Ngộ đang sợ đến mức không dám nhìn vào lòng. Anh vừa cười xấu xa vừa an ủi, “Đừng sợ, em xem kìa, Sadako còn chưa kịp bò ra khỏi TV đã c.h.ế.t rồi, con ma dưới gầm giường mới đáng sợ.”

Lời này hoàn toàn không có tác dụng. Hình ảnh 3D càng chân thật, Quý Ngộ càng chui sâu vào lòng anh.

Anh che hai tai cô lại, đối với việc cô gái nhỏ nhào vào lòng mình thì vô cùng mãn nguyện.

Trái lại bên Cung Hi và Ôn Noãn thì tình hình hoàn toàn ngược lại.

Cung Hi sợ đến mức la hét không dám nhìn, bị Ôn Noãn xem phim đầy hứng thú dùng một tay bịt miệng lại, tránh làm ảnh hưởng đến cô ấy.

Một lúc sau Tô Nam cảm thấy Quý Ngộ vùi trong áo anh bỗng không nhúc nhích nữa.

Anh vén áo lên, “A Ngộ?”

Thấy mặt cô tái nhợt, anh giật mình, chẳng lẽ thật sự dọa quá mức?

“Em đau bụng…” Quý Ngộ ôm bụng dưới, mày nhíu c.h.ặ.t.

“Uống lạnh à?” Không đúng, trà sữa là nóng mà.

“Ừm… Có thể là đến kỳ rồi.” Quý Ngộ ngẩng đầu, mặt ửng lên một lớp hồng nhạt.

Đến kỳ? Tô Nam ngơ ngác một giây, rồi lập tức hiểu ra.

“Anh có thể giúp em đi mua cái đó không?” Quý Ngộ ghé sát tai anh, nhỏ giọng hỏi.

“Em muốn anh đi mua?” Sắc mặt Tô Nam phức tạp, đúng là lần đầu tiên trong đời.

Quý Ngộ gật đầu, cọ cọ vào n.g.ự.c anh.

“Được, em đợi ở đây.” Anh đáp, mang vẻ quyết tâm hy sinh bước ra ngoài.

Không lâu sau anh xách một túi mua hàng màu đen quay lại, bên trong nhìn qua có đến mười mấy gói lớn nhỏ khác nhau.

“Sao anh mua nhiều thế?” Quý Ngộ mở túi, dưới ánh sáng chập chờn của màn hình nhìn thoáng qua, loại dùng ban ngày, ban đêm, dài, ngắn… anh mua đủ cả.

Trên mặt Tô Nam thoáng hiện vẻ mất tự nhiên, “Anh không biết em cần loại nào nên… tiện tay chọn mấy gói.”

Thực tế là mấy chị trẻ tuổi đứng bên cạnh vừa nhìn đã biết anh mua giúp bạn gái, nhiệt tình phổ cập cho anh một hồi.

Lúc thanh toán, ánh mắt đầy ẩn ý của nhân viên bán hàng khiến anh cực kỳ khó chịu.

Anh trừng lại, nhìn cái gì mà nhìn, chưa thấy người ta mua đồ cho vợ à!

“Cảm ơn anh.” Quý Ngộ nâng mặt anh, thưởng cho một nụ hôn, rồi xé bao, lấy một miếng nhét vào túi áo, đi vào nhà vệ sinh.

Được mỹ nhân hôn, Tô Nam thỏa mãn dựa vào ghế, thầm nghĩ sau này phải thường xuyên giúp vợ mua đồ mới được.

Quý Ngộ vội vàng bước vào nhà vệ sinh, cô vội quá nên không để ý tấm biển “Đang dọn dẹp” dựng bên cạnh. Không ngờ lại bắt gặp một cảnh tượng riêng tư.

Người phụ nữ ngồi trên bệ đá, hai chân trắng nõn quấn quanh eo người đàn ông, không ngừng cọ sát. Váy bị đẩy lên cao, áo trên cũng xộc xệch chỉ đủ che chắn phần nào.

Người đàn ông vẫn mặc bộ vest cao cấp chỉnh tề, lưng quay về phía cô, cúi đầu vùi vào trước n.g.ự.c người phụ nữ.

Nghe thấy động tĩnh, người đàn ông ngẩng đầu, xuyên qua tấm gương nhìn sang.

Quý Ngộ nhìn rõ gương mặt quen thuộc ấy, sững sờ đến mức quên cả rời đi.

53 - Sổ Tay Công Lược Học Tra - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia