Khu bình luận bên dưới toàn là:
[Hahahahaha!]
[Bà chủ mau duyệt ngân sách!]
Tôi cũng theo dõi lại tài khoản chính thức của Cố thị, đồng thời để lại bình luận:
[Đã đọc, chuyển đến văn phòng thư ký Cố tổng xem xét xử lý tùy tình hình.]
[Độ thiện cảm của mục tiêu cộng 3! Hiện tại 34!]
Cuộc sống đúng là không thể tốt đẹp hơn.
Cho đến ngày hôm đó, tôi nhận được một cuộc điện thoại từ nhà cũ.
21
Người gọi là mẹ của Cố Diễn Chi.
Vị mẹ chồng quý phái chỉ từng xuất hiện trong phần giới thiệu bối cảnh của hệ thống, quanh năm sống ở nước ngoài, hết lòng hoạt động trong lĩnh vực từ thiện.
“Tiêu Tiêu à~”
Giọng nói bên kia điện thoại vô cùng dịu dàng.
“Mẹ và bố con tuần sau sẽ về nước. Muốn cùng hai đứa ăn một bữa cơm. Nghe nói dạo gần đây con… nổi tiếng lắm phải không?”
Tim tôi khẽ hẫng một nhịp.
Đến rồi, đến rồi…
Tình tiết kinh điển: mẹ chồng hào môn khảo nghiệm con dâu.
Hệ thống đã giả c.h.ế.t rất lâu đột nhiên sống lại:
[Ký chủ! Nhiệm vụ khẩn cấp: ứng phó với sự khảo sát của trưởng bối nhà họ Cố. Phần thưởng khi thành công: chưa biết. Hình phạt khi thất bại: có khả năng cao ảnh hưởng đến đ.á.n.h giá nhiệm vụ cuối cùng.]
Tôi: “…”
Nhiệm vụ của cái hệ thống này đúng là co giãn tùy ý thật.
Tôi:
“Mẹ, bố mẹ sắp về rồi ạ? Tốt quá! Con với Diễn Chi đều nhớ bố mẹ lắm.”
Tôi lại khách sáo trò chuyện thêm vài câu rồi mới cúp máy.
“Hệ thống.”
Hiếm khi tôi chủ động hỏi ý kiến nó.
“Cậu nói xem, đối phó với một vị phu nhân hào môn đã trải qua đủ loại sóng gió như thế này, tôi nên đi theo hình tượng ngoan ngoãn hiểu chuyện, hay là hình tượng độc lập tỉnh táo?”
[Đề nghị ký chủ thể hiện những đức tính truyền thống, chẳng hạn như tài nấu nướng…]
“Dừng!”
Tôi lập tức bác bỏ.
“Xuống bếp là chuyện không thể nào. Cả đời này cũng không thể.”
Đột nhiên, linh quang lóe lên trong đầu tôi.
Có rồi!
Nếu hình tượng của tôi là kiều thê chống nội quyển, vậy trước mặt mẹ chồng, đương nhiên tôi phải giữ vững hình tượng, thậm chí còn phải khiến bà ấy sáng mắt.
Tôi cầm điện thoại lên, trực tiếp gọi cho Cố Diễn Chi.
“Ông xã~”
Giọng tôi ngọt đến mức có thể làm người ta sâu răng.
“Bố mẹ tuần sau sẽ về đó.”
Đầu dây bên kia im lặng hai giây, sau đó truyền đến giọng nói không có chút d.a.o động nào của anh:
“Ừ, biết rồi.”
“Em hơi căng thẳng thì phải làm sao đây?”
Tôi cố tình hạ giọng mềm mại hơn.
“Anh nói xem, em nên chuẩn bị quà gặp mặt gì cho mẹ thì thích hợp? Là đấu giá một bộ trang sức cổ vật, hay là lấy danh nghĩa của mẹ quyên tặng một trường tiểu học Hy Vọng?”
Cố Diễn Chi: “…”
[Độ thiện cảm của mục tiêu cộng 1! Hiện tại 35!]
Thấy chưa, anh ấy đúng là ăn chiêu này!
“Tùy em.”
Giọng anh dường như mang theo chút bất đắc dĩ.
“Đừng quá đáng là được.”
“Sao có thể quá đáng chứ?”
Tôi cười tươi như hoa.
“Đảm bảo sẽ khiến mẹ cảm nhận được tấm lòng chân thành của em, đồng thời cảm nhận được thực lực của gia đình nhỏ chúng ta.”
Cúp điện thoại, lòng tôi sôi sục.
Mẹ chồng hào môn?
Cứ việc tới đây!
Vừa hay để tôi thực hành Cẩm Nang Kiều Thê: Chỉ Muốn Sống Nhàn.
Chương 1: Làm thế nào để tao nhã thu phục trưởng bối hào môn.
Tôi nghiêm túc nói:
“Hệ thống, khởi động phương án ứng phó cấp S, mật danh: Chiến dịch đột kích hào môn tao nhã.”
Hệ thống lập tức dội cho tôi một gáo nước lạnh:
[Ký chủ, hệ thống này không có chức năng đó. Với lại, vừa rồi cô nói đến trường tiểu học Hy Vọng có phải hơi quá đáng rồi không?]
[Đây gọi là uy h.i.ế.p mang tính chiến lược.]
Tôi bình thản đáp.
“Cho thấy chúng ta không chỉ có tài lực, mà còn có trách nhiệm với xã hội. Phải nâng tầm tư duy lên.”
Vừa nói, tôi vừa bảo hệ thống gửi cho mình thông tin chi tiết về Bố mẹ Cố
Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng.
Thông tin cho thấy, Bố chồng của tôi chính là người cầm lái đời trước của tập đoàn Cố thị, hiện đã bán nghỉ hưu. Ông thích sưu tầm đồ cổ, tranh chữ, tính cách nghiêm túc và cổ hủ.
Còn mẹ chồng thì xuất thân từ một gia đình danh giá có truyền thống học thuật, từng là một vũ công ba lê nổi tiếng. Sau khi kết hôn, bà dành tâm huyết cho hoạt động từ thiện nghệ thuật, gu thẩm mỹ tao nhã.
Tính cách…
Thông tin của hệ thống viết rất mơ hồ, xem ra vẫn phải tiếp xúc thực tế mới biết được.
“Đồ cổ tranh chữ, từ thiện nghệ thuật…”
Tôi trầm ngâm suy nghĩ, đảo mắt một vòng, trong đầu lập tức nảy ra một kế.
Bảo tôi nghe lời hệ thống xuống bếp là chuyện không thể nào.
Nhưng đ.á.n.h đúng vào sở thích của đối phương lại chính là sở trường của tôi.
22
Tôi bảo hệ thống giúp mình thu thập toàn bộ hình ảnh xem trước và thông tin chi tiết về những món đồ quý thuộc hội họa, thư pháp cổ điển Trung Quốc và các kiệt tác trường phái Ấn tượng phương Tây của tất cả các nhà đấu giá hàng đầu trong thời gian gần đây, càng đầy đủ càng tốt.
Ngoài ra, tôi còn tìm hiểu về vài quỹ nghệ thuật có tầm ảnh hưởng lớn nhất trong và ngoài nước, xem gần đây những dự án trọng điểm của họ là gì, cũng như các kênh quyên góp.
Hệ thống bị tôi sai vặt suốt ngày cuối cùng cũng có chút vui mừng:
[ Ký chủ cuối cùng cô cũng định đi theo con đường tri thức rồi sao?]
Tôi sửa lời nó:
“ Hệ thống à, tầm nhìn của cậu nhỏ quá rồi. Cái này gọi là tiêu dùng chính xác, biến tiền bạc thành vốn xã giao và sự gắn kết tình cảm ở cấp độ cao hơn.”
Vài ngày sau, khi tôi đặt một chồng catalogue đấu giá đã được tuyển chọn kỹ lưỡng cùng một bản “Báo cáo khả thi về việc xây dựng hình ảnh thương hiệu gia tộc thông qua hoạt động từ thiện nghệ thuật” lên bàn làm việc trong thư phòng của Cố Diễn Chi, anh đang cúi đầu ký tài liệu.
Anh ngước mắt lên, liếc qua xấp tài liệu dày cộp kia, sau đó nhìn sang tôi, khẽ nhướng mày:
“Đây là?”
“Kế hoạch tác chiến lấy lòng bố mẹ chồng.”
Tôi chỉ vào bản báo cáo:
“Ví dụ như bên mẹ, em cảm thấy quyên góp tiền trực tiếp thì hơi cứng nhắc.”
“Em đã sàng lọc ba đoàn ba lê quốc tế hàng đầu cùng một số quỹ hỗ trợ nghệ sĩ trẻ. Chúng ta có thể lấy danh nghĩa gia tộc để thành lập một học bổng chuyên biệt, hoặc tài trợ cho họ thực hiện chuyến lưu diễn tại Trung Quốc.”
“Như vậy vừa có thể hỗ trợ sự nghiệp nghệ thuật mà mẹ yêu thích, vừa nâng cao phong cách thương hiệu của Cố thị.”
Cố Diễn Chi đặt cây b.út máy xuống, ngả người ra sau tựa vào lưng ghế, im lặng nghe tôi nói hết.
Đôi mắt sâu thẳm của anh dừng trên mặt tôi suốt mười giây, nhìn đến mức tôi bắt đầu thấy hơi rợn người.
[Độ thiện cảm của mục tiêu cộng 8! Hiện tại 43!]
Giọng thông báo của hệ thống còn mang theo một chút run rẩy.
“Vậy…” Anh chậm rãi lên tiếng, giọng nói không nghe ra cảm xúc gì. “Ngân sách của em là?”
Tôi giơ hai ngón tay lên.
“Hai mươi triệu?”
Giọng anh bình thản.
Tôi lắc đầu, mỉm cười:
“Hai trăm triệu, khởi điểm.”
[Độ thiện cảm của mục tiêu cộng 10! Hiện tại 53!]
Thế giới quan của hệ thống chịu cú sốc cực mạnh:
[ Ký chủ, anh ta vậy mà không ném cô ra ngoài? Thậm chí độ thiện cảm còn tăng? Tại sao? Rốt cuộc là tại sao?]
Vài giây sau, Cố Diễn Chi đưa tay day day giữa hai đầu mày, dường như khá đau đầu trước mức độ phá của của tôi.
Nhưng điều anh nói ra lại là:
“Về lựa chọn đoàn ba lê, mẹ có xu hướng ủng hộ những đoàn trong nước có tiềm năng hơn.”
Mắt tôi lập tức sáng lên.
Anh ấy đồng ý rồi sao?
“Hệ thống, thấy chưa?”
Tôi đắc ý nói với hệ thống:
“Đây chính là vợ chồng đồng lòng!”
Tôi lập tức cầm b.út ghi lại, sau đó nói với Cố Diễn Chi:
“Vậy em sẽ điều chỉnh lại phương án. Ông xã, anh tốt với em quá đi~”
Anh liếc tôi một cái, không đáp lời, chỉ phất tay ra hiệu nếu không còn chuyện gì thì mau đi đi, đừng làm phiền anh làm việc.
Hệ thống: [Hệ thống này cho rằng, chuyện này giống việc nhà tư bản phân bổ nguồn lực cho một dự án đầu tư chất lượng cao hơn.]
Tôi không nghe:
“Im đi, cậu không hiểu tình yêu.”
23
Tối hôm trước ngày bố mẹ chồng trở về, tôi ôm gối, lại một lần nữa lẽo đẽo sang chỗ Cố Diễn Chi.
Anh đặt quyển sách đang đọc xuống, nhìn tôi:
“Lại làm sao?”
“Ông xã, em căng thẳng.”
Lần này tôi không giả vờ, mà thật sự có chút thấp thỏm.
Dù sao chuyện này cũng liên quan đến đ.á.n.h giá nhiệm vụ cuối cùng.
“Lỡ bố mẹ không thích em thì sao?”
Anh nhìn tôi, ánh đèn đầu giường phản chiếu những tia sáng vụn vặt trong đáy mắt.
Anh im lặng một lúc, rồi đột nhiên đưa tay tắt đèn.
“Ngủ đi.”
Anh quay lưng về phía tôi nằm xuống, giọng nói vang lên trong bóng tối:
“Bọn họ có thích hay không, không quan trọng.”
Tôi ngẩn ra.
[Độ thiện cảm của mục tiêu cộng 5! Hiện tại 58!]