Hóa ra trước đó, nó đã đến gặp Lâm Trình Cương.

Bị hắn kích động, nó đến tìm Trần Hi để trả thù.

Chưa bao giờ trong đời, tôi thấy mình hối hận như lúc này.

“Ba con lừa con đấy! Mẹ và Trần Hi chỉ là đồng nghiệp. Vì muốn chọc tức ba con, muốn ly hôn nhanh hơn, mẹ mới cố ý chụp tấm ảnh kia!”

Lâm Dịch Dương sững người, cau c.h.ặ.t mày, không biết nên tin hay không.

Tôi chỉ cảm thấy tuyệt vọng.

Giờ mọi chuyện khác đều không còn quan trọng nữa.

Điều tôi cầu mong duy nhất chỉ là Trần Hi bình an.

8

Ca phẫu thuật kéo dài suốt tám tiếng đồng hồ.

Sau đó, cậu được đưa thẳng vào phòng hồi sức tích cực.

Cha mẹ cậu cũng đến.

Tôi nghĩ mình sẽ bị họ đ.á.n.h c.h.ử.i, nhưng lần này, dù có phải ăn đòn, tôi cũng cam tâm tình nguyện.

Vừa nhìn thấy họ, lý trí của tôi lập tức sụp đổ.

Tôi quỳ xuống, không ngừng nói xin lỗi.

Trong mắt họ là nỗi lo lắng tột cùng, nhưng lại không có chút trách móc nào.

“Thằng Hi đã kể cho chúng tôi nghe về cô. Chúng tôi biết mấy năm nay cô khổ thế nào.”

Sự thấu hiểu trong lời bác gái khiến lòng tôi càng ngập tràn hổ thẹn.

“Tôi đã xem camera hôm đó rồi. Cô đã đẩy nó ra, nhưng nó vẫn lao tới đỡ d.a.o thay cô. Chuyện này không thể đổ hết lên đầu cô được.”

Bác trai mắt đỏ hoe, giọng nghẹn lại nhưng vẫn cố bình tĩnh.

“Con trai tôi là bạn trai của cô, nó có trách nhiệm bảo vệ cô.”

Một câu ấy khiến tôi ngẩn người.

“Bác ơi… không phải đâu ạ… cháu và Trần Hi không phải quan hệ như mọi người nghĩ…”

“Trần Hi đã nói với bác những gì vậy?”

Tôi nhận ra, có lẽ ở đây đã có một hiểu lầm rất lớn.

Ngày đó, để hạ gục hoàn toàn Lâm Trình Cương, tôi nhờ Trần Hi giả làm người yêu, cùng chụp một tấm ảnh.

Chúng tôi chưa bao giờ yêu nhau, ngoài công việc cũng không có quan hệ riêng tư nào khác.

“Thằng Hi nói, ban đầu cô là sếp của nó, sau này hai người thật lòng yêu nhau, bây giờ cô là bạn gái nó.”

“Nó sợ chúng tôi không chấp nhận cô vì cô đã ly hôn, lại lớn tuổi hơn nó, nên đã kiên nhẫn thuyết phục chúng tôi suốt một thời gian dài.”

“Thằng bé nói cô vừa giỏi giang, vừa xinh đẹp, thẳng thắn, dám yêu dám hận, chỉ là quá đáng thương nên nó không nỡ.”

Nghe xong, tôi như bị sét đ.á.n.h ngang tai.

Nhớ lại từng khoảnh khắc ở bên Trần Hi, dù cậu nhỏ hơn tôi, nhưng cậu luôn là người quan tâm, chăm sóc tôi.

Cậu tốt nghiệp trường danh giá, có biết bao công việc tốt để lựa chọn, nhưng lại chọn làm trợ lý cho tôi.

Lúc tôi nằm viện, cậu chăm sóc từng chút một.

Khi tôi bị cô lập, chính cậu là người đứng ra giữ công ty, trở thành chỗ dựa vững chắc cho tôi.

Mỗi lần dư luận bủa vây, mặc kệ người ngoài nói gì, cậu chưa từng nghi ngờ hay coi thường tôi.

Đến tận bây giờ tôi mới hiểu, hóa ra tình cảm của cậu sâu đến vậy.

Nhưng cậu chưa từng tạo cho tôi bất kỳ áp lực nào.

Cậu đã âm thầm chuẩn bị để tôi có thể yên tâm đứng dậy, để cha mẹ mình chấp nhận tôi, rồi kiên nhẫn chờ tôi thoát khỏi bóng đen quá khứ.

Tôi có gì tốt, mà xứng đáng được yêu thương như vậy?

“Lỡ thằng bé không qua khỏi, hoặc bị tàn tật thì sao…”

Giọng bác trai nghẹn lại.

“Cháu sẽ chăm sóc anh ấy cả đời. Không đâu, anh ấy nhất định sẽ hồi phục.”

Tôi bất chợt cảm thấy trong tim mình dâng lên một dũng khí để yêu thêm lần nữa.

Lâm Dịch Dương vẫn không thoát khỏi pháp luật, bị đưa vào trường giáo dưỡng.

Trải qua tất cả mọi chuyện, cuối cùng nó cũng hiểu ra:

Cái gọi là “tình cha” mà nó từng tin tưởng không trong sạch như nó nghĩ.

Nếu Lâm Trình Cương thật sự yêu con, hắn sẽ không xuống tay với những cô gái ở quanh con mình.

Càng sẽ không lợi dụng con, xúi giục con g.i.ế.c người, chỉ để thỏa mãn hận thù của hắn.

Dù tôi không ở bên con đủ nhiều, nhưng bao năm qua, tất cả những gì con có đều là do tôi gồng gánh.

Tôi vẫn thỉnh thoảng vào thăm con, mang đồ ăn và đồ dùng cho nó.

Ban đầu, nó không nói một lời.

Dần dần, nó bắt đầu do dự.

Cuối cùng cũng mở miệng:

“Anh ấy thế nào rồi… có bị tàn phế không?”

Trong mắt nó thoáng hiện lên vẻ hối hận.

“Không. Anh ấy không sao. Anh ấy còn nói không hề hận con.”

Trần Hi may mắn thoát c.h.ế.t.

Từ đó, cậu cứ bám c.h.ặ.t lấy tôi.

Bất kể tôi nói gì, cậu cũng chỉ trả lời một câu:

“Nhát d.a.o đó là anh thay em chịu. Cả đời này em phải chịu trách nhiệm với anh.”

“Tôi có một tên chồng cũ khốn nạn, từng thề sau khi ra tù sẽ tìm cách hại tôi.”

Tôi nói thật với cậu.

“Thì sao? Chính nghĩa sẽ không bao giờ thua tà ác.”

“Cho anh một danh phận. Hắn mà dám động đến em, anh sẽ không để yên đâu!”

“Tôi còn có một đứa con tâm lý bất ổn. Nó từng đ.â.m anh. Cưới tôi, nghĩa là anh phải chấp nhận cả chuyện này.”

Cuộc đời tôi quá rối rắm.

Tôi từng nghĩ mình đã không còn xứng đáng với tình yêu.

Một mình sống trong bóng tối, tôi cũng đã quen rồi.

“Không sợ. Tất cả đều đã qua. Những điều tồi tệ rồi sẽ kết thúc. Từ bây giờ, mọi thứ đều là khởi đầu mới.”

Mặt trời vẫn mọc.

Thế giới của tôi cũng đã thay đổi.

Ban đêm, tôi vẫn có thói quen đưa tay chạm lên vết sẹo ở bụng anh.

Anh cười, nắm lấy tay tôi.

“Ừ, em cứ chạm đi. Đây là vết thương vì em mà có. Cả đời này, em phải chịu trách nhiệm với anh.”

Hết.

Chương 7 - Sở Thích Cosplay Của Chồng Tôi - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia