“Hắn ấn Khương Ấu Ninh nằm lại giường, đứng dậy rót một chén nước mang qua.”

Trong lúc hắn rót nước, Khương Ấu Ninh đã ngồi dậy.

Hắn đưa chén nước đến trước mặt nàng:

“Nước đây.”

Khương Ấu Ninh khát đến không chịu nổi, nghe thấy nước, nàng vội vàng đưa tay ra lấy.

Tạ Cảnh thấy điệu bộ này của nàng, sợ nàng làm đổ nước ra ngoài, đành phải tự tay đút cho nàng uống.

Khương Ấu Ninh toại nguyện uống được nước, giải tỏa cơn khát.

Tạ Cảnh đợi nàng uống xong, đặt chén nước lại bàn, lúc quay lại đã thấy nàng nằm xuống giường.

Hắn đứng nhìn một hồi, cúi người dịch nàng vào phía trong, đồng thời đắp chăn cho nàng.

Sau khi ổn định cho nàng xong, Tạ Cảnh mới nằm xuống, nghiêng đầu nhìn Khương Ấu Ninh, sau khi uống nước nàng ngoan hơn nhiều, không còn quậy phá nữa.

Tạ Cảnh không biết mình thiếp đi từ lúc nào, trước khi ngủ, hắn vẫn còn nghĩ về nụ hôn vô ý kia, hình như cũng không đáng ghét lắm.

Sáng hôm sau, Khương Ấu Ninh thức dậy sau cơn say, đầu đau như b-úa bổ.

Nàng khó chịu rên rỉ:

“Sau này không bao giờ uống rượu nữa, đau đầu ch-ết mất thôi.”

Xuân Đào cười nói:

“Tiểu thư sao không ngủ thêm một lát nữa?

Có mệt không?”

Khương Ấu Ninh bị đau mà tỉnh, nghe thấy lời Xuân Đào, trong mắt đầy vẻ nghi hoặc, đau đầu và mệt thì có liên quan gì đến nhau?

Cho đến khi Xuân Đào nhìn chằm chằm vào bụng nàng:

“Tiểu thư và Tướng quân chung phòng cũng mấy lần rồi, không bao lâu nữa chắc sẽ có bảo bảo thôi nhỉ?”

Khương Ấu Ninh:

“...”

Ngươi nghĩ nhiều quá rồi đấy~

Dùng xong bữa sáng, Khương Ấu Ninh kiểm tra lại tất cả các đơn hàng ngày hôm qua, sau đó phân phó các thợ làm trâm xem nên làm mẫu hoa nhung nào.

Sau khi sắp xếp xong, nàng ngồi trên giường sập, ăn bánh ngọt uống trà, cuộc sống trôi qua vô cùng nhàn nhã.

Cho đến khi Tiêu Dục xuất hiện, phá vỡ sự nhàn nhã này.

“Ninh nhi, có muốn đi thao trường chơi không?”

Khương Ấu Ninh không thèm suy nghĩ mà từ chối luôn:

“Không đi.”

“Đi thôi, dẫn muội đi xem hằng ngày Tạ đại ca làm những gì?”

Tiêu Dục kéo nàng đứng dậy, trước khi đi còn lấy một miếng bánh ngọt.

Khương Ấu Ninh vùng vẫy quay lại, một tay cầm một miếng bánh rồi mới theo Tiêu Dục ra cửa.

Ra ngoài bằng xe ngựa.

Đây là lần đầu tiên Khương Ấu Ninh đến thao trường, đi theo Tiêu Dục một lát, đột nhiên nghe thấy tiếng trống trận, tiếng sau cao hơn tiếng trước.

Tiêu Dục đưa qua hai cục bông:

“Nhét vào tai đi.”

Khương Ấu Ninh vội nhận lấy, nhét vào tai từng cái một, tiếng trống nhỏ đi không ít, nhưng vẫn có thể nghe thấy.

Tiêu Dục tiêm thu-ốc ngừa trước:

“Tạ đại ca hung dữ lắm đấy, muội đừng để bị dọa sợ.”

Nếu là trước kia, Khương Ấu Ninh sẽ sợ, nhưng hiện tại, nàng đã sống chung với Tạ Cảnh một thời gian, ít nhiều cũng hiểu về hắn, không đến mức bị dọa sợ.

“Chàng là phu quân của muội mà, sao muội lại bị dọa sợ được chứ?”

Tiêu Dục cười cười:

“Cũng đúng, Tạ đại ca có một người vợ xinh đẹp như muội, cũng đã thay đổi rồi.”

Khương Ấu Ninh cũng mỉm cười, không đáp lời.

Đi một lát, từ xa nhìn thấy một đài cao, phía trên đứng ba người, ai nấy đều mặc giáp trụ, dáng người thẳng tắp.

Khương Ấu Ninh liếc mắt một cái đã nhận ra người đứng giữa là Tạ Cảnh.

Tiêu Dục chỉ vào Tạ Cảnh trên đài cao nói:

“Ninh nhi thấy chưa, người đứng ở giữa chính là Tạ đại ca.”

“Thấy rồi.”

Khương Ấu Ninh cất bước đi tới.

Tiêu Dục cũng đi theo:

“Tạ đại ca hiện tại đang huấn luyện một toán tinh nhuệ, có thể phát huy tác dụng quan trọng vào những thời khắc then chốt, hoàn thành những nhiệm vụ gian khổ nhất.”

Khương Ấu Ninh hiểu rõ, giống như đặc công ở hiện đại vậy.

Nàng xách váy dẫm lên bậc thang đi lên đài cao.

Dưới đài, quân tinh nhuệ khí thế đang hừng hực, tiếng hô vang sau át tiếng trước.

Khương Ấu Ninh lên đài cao, cũng nhìn thấy tất cả binh sĩ tinh nhuệ dưới đài, đông nghịt toàn là đầu người.

Nàng ngẩng đầu nhìn Tạ Cảnh, chỉ thấy lông mày hắn lạnh lùng nghiêm nghị, hoàn toàn khác hẳn lúc ở trong phủ.

Đối mặt với gió lạnh, hèn gì làn da của Tạ Cảnh lại khô ráp như vậy.

Tiêu Dục cao giọng gọi một tiếng:

“Tạ đại ca, vợ huynh tới rồi kìa.”

(Hết chương)

Tạ Cảnh nghe tiếng liền quay đầu lại nhìn, khi thấy Khương Ấu Ninh đứng sau lưng mình, hắn sững sờ một chút.

Tiếng hô hoán của tướng sĩ quá lớn, đến mức có người đứng sau lưng mà hắn cũng không phát hiện ra.

Khương Ấu Ninh thấy hắn quay lại nhìn mình, đôi mày thanh tú cong lên:

“Phu quân.”

Tạ Cảnh nhìn thấy nàng liền nghĩ ngay tới chuyện xảy ra tối qua.

“Sao nàng lại tới đây?”

Tiêu Dục nói:

“Tạ đại ca, là đệ đưa muội ấy tới.”

【 Xem ta chu đáo chưa nè, mang cả vợ hiền tới cho huynh, nếu không huynh chỉ có thể đợi đến tối mới được nhìn thấy thôi. 】

Tạ Cảnh liếc nhìn Tiêu Dục một cái, đệ đúng là rảnh rỗi quá rồi.

Hắn thu hồi tầm mắt nhìn về phía Khương Ấu Ninh, nàng ngay cả áo choàng lông cáo cũng không khoác, chỉ mới đứng hóng gió một lát mà khuôn mặt nhỏ nhắn đã bị lạnh tới đỏ bừng.

Tạ Cảnh tiến lên hai bước, nắm lấy tay nàng đi xuống đài.

Khương Ấu Ninh ngơ ngác đi theo bước chân hắn.

Tiêu Dục đuổi theo:

“Tạ đại ca, huynh đi đâu vậy?”

“Xuống dưới.”

Tạ Cảnh cũng không quay đầu lại mà đáp.

Lý giáo đầu nói:

“Thấy chưa, Tướng quân nắm tay phu nhân không nỡ buông luôn kìa.”

Ngô tướng quân cười nói:

“Tướng quân là đang xót vợ rồi, ta mà cưới vợ cũng phải cưới người mềm mại dịu dàng như phu nhân vậy.”

Lý giáo đầu trêu chọc:

“Ngươi thôi đi.”

Ngô tướng quân nhướn mày:

“Sao chứ?

Ta không được cưới à?”

Lý giáo đầu cười đáp:

“Cái tính nóng nảy đó của ngươi, đừng có làm người ta sợ phát khiếp.”

Sau khi xuống dưới, gió cũng nhẹ đi nhiều.

Khương Ấu Ninh nhìn những binh sĩ tinh nhuệ vẫn đang thao diễn, ngẩng đầu nhìn Tạ Cảnh:

“Phu quân, chỉ luyện mấy cái này thôi thì không có tác dụng lớn đâu, chàng phải nâng cao yêu cầu lên.”

Tạ Cảnh cúi đầu nhìn nàng, đây là lần đầu tiên có người cảm thấy yêu cầu của hắn thấp.

“Nàng cảm thấy yêu cầu quá thấp sao?”

Anh họ của Khương Ấu Ninh chính là đặc công, nàng đã từng vinh dự được đi tham quan, cũng đã xem qua các bộ phim truyền hình về đặc công.

Quá trình huấn luyện của họ cực kỳ tàn khốc, và cũng rất thử thách khả năng chịu đựng tâm lý.

Chương 113 - Sốc! Sau Khi Tướng Quân Đọc Được Tâm Viên, Mỹ Nhân Cá Mặn Bị Ép Sủng Ái Tột Cùng - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia