“Ngươi và Tiêu Ngọc quan hệ tốt lắm sao?"

Khương Ấu Ninh đáp:

“Bẩm Công chúa, thần thiếp và Tiểu thế t.ử quan hệ cũng khá."

Công chúa hừ lạnh một tiếng:

“Ngươi cũng thật có thủ đoạn, không chỉ khiến Tạ Cảnh một lòng một dạ với ngươi, mà còn khiến Tiêu Ngọc xoay mòng mòng."

Khương Ấu Ninh nói:

“Công chúa quá khen, thần thiếp và Tướng quân là nhất kiến chung tình, còn với Tiêu Ngọc là vì hợp ý."

“Hợp ý?"

Công chúa như nghe được chuyện gì cười nhạo:

“Ngươi đứng núi này trông núi nọ, còn có mặt mũi mà nói sao?"

Khương Ấu Ninh nhíu mày:

“Công chúa xin hãy tự trọng, lời nói của người làm ô uế danh dự của Tướng quân, cũng làm hỏng thanh danh của Tiểu thế t.ử."

Công chúa lạnh lùng nhìn Khương Ấu Ninh:

“Xảo biện."

Nói đoạn định ra tay tát Khương Ấu Ninh.

Khương Ấu Ninh theo bản năng giơ tay định tránh, né được cái tát của Công chúa.

Công chúa không đ.á.n.h trúng thì tức không để đâu cho hết:

“Người đâu, giữ ả lại cho ta."

Hai tên thị vệ tiến lên, một trái một phải tóm c.h.ặ.t cánh tay Khương Ấu Ninh, đè nàng lại không cho động đậy.

Khương Ấu Ninh bị hai gã đàn ông lực lưỡng đè c.h.ặ.t, muốn cử động cũng không được, nhìn Công chúa đi tới, lòng thầm nghĩ hỏng rồi, lần này không trốn thoát được rồi.

Tiêu Ngọc, huynh đi đâu rồi, em họ huynh định đ.á.n.h bạn của huynh kìa.

Công chúa giơ cao tay, mắt thấy sắp giáng xuống, Khương Ấu Ninh vội vàng nhắm mắt lại, nhưng chờ mãi mà cơn đau trong dự tính vẫn không ập tới.

Nàng từ từ mở mắt ra, liền thấy Tạ Cảnh một tay chộp lấy tay Công chúa, đẩy sang một bên:

“Công chúa đừng có quá đáng."

Tạ Cảnh lạnh lùng nói, chỉ vài ba chiêu đã đá văng hai tên thị vệ đang giữ Khương Ấu Ninh xuống đất.

Khương Ấu Ninh nhìn Tạ Cảnh đột nhiên xuất hiện, trong lòng có chút cảm động, hắn đến thật đúng lúc.

Nếu không thì trận đòn này nàng khó lòng tránh khỏi.

Tạ Cảnh che chở Khương Ấu Ninh vào lòng:

“Ta đến rồi, không cần sợ."

Công chúa lạnh lùng nhìn Tạ Cảnh, tay xoa xoa cổ tay mình, lực tay của Tạ Cảnh quá lớn, bóp đến mức cổ tay nàng đau điếng.

“Tạ Cảnh, ả vô lễ mạo phạm bản cung, bản cung là Công chúa một nước, chẳng lẽ không thể răn dạy ả sao?"

Sau khi bảo vệ Khương Ấu Ninh trong lòng, Tạ Cảnh ngước mắt nhìn Công chúa:

“Công chúa, Ninh nhi ngoan ngoãn hiểu chuyện, kính già yêu trẻ, sao có thể mạo phạm Công chúa?"

Khương Ấu Ninh lập tức tựa vào lòng Tạ Cảnh, như một chú chim nhỏ nép vào người, ngoan ngoãn vô cùng:

“Công chúa, thần thiếp nào có mạo phạm người, người vừa vào đã không nói không rằng ra tay đ.á.n.h người, thần thiếp còn chưa đ.á.n.h trả đâu đấy."

Công chúa nhìn Khương Ấu Ninh tựa vào lòng Tạ Cảnh thì càng tức giận hơn, nàng cười lạnh:

“Tạ Cảnh, ngươi đương nhiên là sẽ thiên vị ả, ta dù sao cũng là Công chúa, chẳng lẽ còn nói dối hay sao?

Hôm nay, ngươi phải cho ta một lời giải thích!"

Giọng Tạ Cảnh lạnh như băng:

“Công chúa có nói dối hay không vi thần không biết, vi thần chỉ biết Ninh nhi sẽ không nói dối."

Khương Ấu Ninh ngoan ngoãn gật đầu:

“Thần thiếp sẽ không lừa Tướng quân đâu."

Tạ Cảnh không đợi Công chúa lên tiếng, lại nói tiếp:

“Công chúa lạm dụng tư hình, khiến Ninh nhi kinh hãi, Công chúa cũng phải cho Ninh nhi một lời giải thích."

Tiêu Ngọc tiếp đãi đám bạn nhậu xong quay lại, liền thấy Công chúa và Tạ Cảnh đều đã ở đây, lập tức cảm thấy không ổn.

“Ninh nhi, có chuyện gì vậy?"

Khương Ấu Ninh đem đầu đuôi câu chuyện vừa xảy ra kể lại cho Tiêu Ngọc:

“Cũng may là Tướng quân đến kịp, nếu không thì hậu quả thật khôn lường."

Tiêu Ngọc nghe xong cũng rất tức giận:

“Công chúa, đây là địa bàn của huynh, muội muốn đến tham gia tiệc khai trương huynh không phản đối, nhưng muội đến đây ra tay với bạn huynh thì huynh không hoan nghênh."

Công chúa nhìn thấy anh họ của mình lại giúp người ngoài, tức đến mức mặt mũi biến sắc:

“Tiêu Ngọc, bản cung là em họ của huynh, huynh không giúp bản cung mà lại giúp người khác sao?"

Tiêu Ngọc đính chính:

“Nàng ấy không phải người khác, nàng ấy là bạn của huynh.

Muội là em họ huynh không sai, nhưng muội ỷ vào thân phận Công chúa mà ức h.i.ế.p bạn huynh thì không được."

Tạ Cảnh biết Công chúa vì hắn mà cố tình làm khó Khương Ấu Ninh, cũng may hắn đến kịp, nếu không với tính cách của Công chúa, không biết sẽ bắt nạt Ninh nhi đến mức nào.

“Chuyện này vi thần sẽ bẩm báo với Hoàng thượng, ai đúng ai sai, Hoàng thượng tự khắc sẽ định đoạt."

Tiêu Ngọc nghe vậy cũng tán thành:

“Đệ tán thành với cách nói của Tạ đại ca, Hoàng thượng hôm nay cũng sẽ đến lẩu thành, đệ đi xem thử Hoàng thượng đã đến chưa?"

Tiêu Ngọc nói xong liền chạy vù ra ngoài.

Công chúa nhìn hành động của Tiêu Ngọc, tức đến nghiến răng nghiến lợi:

“Mách Hoàng thượng thì mách Hoàng thượng, bản cung chẳng lẽ lại sợ hay sao?"

Tiêu Ngọc ra ngoài không bao lâu liền thấy Tiêu Quân trong đám đông, chẳng nói chẳng rằng liền dắt Tiêu Quân về phía nhã gian.

Tiêu Quân lạnh lùng nói:

“Tiêu Ngọc, đệ đang làm gì vậy?"

Tiêu Ngọc hạ thấp giọng:

“Hoàng thượng, Tạ đại ca đến rồi."

Tiêu Quân nghe vậy có chút ngạc nhiên:

“Hắn cũng đến sao?"

Tiêu Ngọc lại nói:

“Công chúa đang bắt nạt vợ hắn."

Tiêu Quân nhíu mày:

“Ý đệ là sao, nói cho rõ ràng xem?"

Tiêu Ngọc đem chuyện vừa xảy ra thuật lại một lần.

Tiêu Quân nghe xong chân mày càng nhíu c.h.ặ.t hơn:

“Nó thật là quá hồ đồ rồi."

Nói đoạn hậm hực đi theo Tiêu Ngọc đến nhã gian.

Khi Tiêu Quân đến nơi, Công chúa tiến lên định kể khổ, nhưng bị hắn gạt sang một bên, ánh mắt hướng về phía Tạ Cảnh và Khương Ấu Ninh.

Lúc này, Khương Ấu Ninh đang tựa vào lòng Tạ Cảnh, vốn dĩ nàng đã nhỏ nhắn khả ái, nép vào lòng Tạ Cảnh lại càng lộ vẻ yếu ớt đáng thương.

“Phu nhân của ngươi không sao chứ?"

Tạ Cảnh dắt Khương Ấu Ninh hành lễ với Tiêu Quân:

“Hoàng thượng vạn phúc kim an."

Sau khi hành lễ xong, Tạ Cảnh nói:

“Bẩm Hoàng thượng, Ninh nhi bị dọa cho không nhẹ, cũng may vi thần đến kịp, nếu không..."

Tạ Cảnh lời chưa nói hết, Tiêu Quân cũng hiểu ý tứ trong đó.

Công chúa phản bác:

“Hoàng huynh, là ả không biết quy củ mạo phạm muội, muội mới định dạy bảo ả một phen."

Tiêu Quân thiếu kiên nhẫn nói:

“Đủ rồi, ở trong cung muội tùy hứng một chút cũng thôi đi, ra ngoài cung rồi mà cũng không biết thu liễm, về cung cấm túc hai tháng, không có chuẩn tấu của trẫm, không được phép ra khỏi cung."

Công chúa lộ vẻ không thể tin nổi:

“Hoàng huynh, huynh vì người phụ nữ khác mà phạt muội?"

Tiêu Quân lạnh giọng quát:

“Nàng ấy là phu nhân của Phiêu Kỵ Tướng quân, từ giờ trở đi, nàng ấy là Nhất phẩm Cáo mệnh phu nhân."

Khương Ấu Ninh nghe vậy ngẩng đầu nhìn Tạ Cảnh, nhỏ giọng hỏi:

“Tướng quân, Nhất phẩm Cáo mệnh phu nhân lợi hại lắm sao?"

Chương 165 - Sốc! Sau Khi Tướng Quân Đọc Được Tâm Viên, Mỹ Nhân Cá Mặn Bị Ép Sủng Ái Tột Cùng - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia