Tiết Nghi nhìn Tạ Cảnh một cái, giải thích:

“Tướng quân khó ngủ, không dùng thu-ốc thì rất khó chợp mắt.”

Khương Ấu Ninh nghe vậy có chút kinh ngạc, khó ngủ sao?

Lẽ nào là chứng mất ngủ?

Mất ngủ không giống lắm, thời hiện đại hình như cũng có chứng bệnh khó đi vào giấc ngủ này.

Tiết Nghi nói:

“Tướng quân khoảng nửa canh giờ nữa sẽ tỉnh lại, thuộc hạ xin cáo lui trước.”

Khương Ấu Ninh gật đầu, ra hiệu cho hắn lui xuống.

Sau khi mọi người đi hết, trong phòng chỉ còn lại Khương Ấu Ninh và Tạ Cảnh vẫn đang ngủ.

Nàng ngồi xuống bên giường, nhìn chằm chằm người đàn ông đang chìm trong giấc ngủ một lát, nhìn cái cằm gầy đi, đôi lông mày và hốc mắt sâu lại.

“Hình như gầy đi rồi.”

Ánh mắt nàng dừng lại trên ng-ực chàng, trên người chàng đắp một chiếc chăn mỏng, nghe Tiết Nghi nói mũi tên xuyên qua ng-ực.

Nàng chần chừ một lát, đưa tay vén chăn lên, thấy trên người chàng mặc một chiếc trung y mỏng manh, trước ng-ực hơi hé mở, lộ ra một mảng ng-ực trắng trẻo.

Những ngón tay thon dài đưa tới chỗ cổ áo, vén cổ áo ra liền thấy chỗ ng-ực kia quấn một lớp băng gạc dày.

Nàng lén nhìn Tạ Cảnh một cái, thấy chàng vẫn nhắm nghiền hai mắt, cổ áo đã được vén ra, nàng dứt khoát kéo hẳn ra luôn.

Sau khi kéo ra, nàng phát hiện trên ng-ực Tạ Cảnh quấn lớp này đến lớp khác băng gạc, ngay cả phần eo bụng cũng quấn băng gạc.

Dù quấn băng gạc nhưng vẫn có thể thấy vòng eo gầy gò của chàng không có lấy một chút thịt thừa.

“Không lẽ thương tổn đến thận rồi chứ?”

Khương Ấu Ninh nhìn chằm chằm một lát, cảm thấy hóng hớt thế là đủ rồi, định khép cổ áo lại thì ngẩng đầu lên phát hiện một đôi mắt đen láy đang nhìn chằm chằm vào nàng.

Bàn tay nàng đang túm cổ áo khựng lại, có chút ngượng ngùng.

“Tướng quân, chàng tỉnh rồi sao?”

Tạ Cảnh thực ra đã tỉnh từ lâu rồi, lúc Khương Ấu Ninh kéo cổ áo chàng ra chẳng qua là ý thức chưa được tỉnh táo lắm, còn tưởng Ôn Tiễn Dư đang thay băng gạc cho mình.

Vừa mở mắt ra lại thấy Khương Ấu Ninh đang lột quần áo mình.

“Nàng đang làm gì vậy?”

Vừa mở miệng, giọng nói đã khàn đặc đi nhiều.

Khương Ấu Ninh ngượng đến mức không biết để đâu cho hết, vội vàng kéo cổ áo chàng lại, “Thiếp đang kiểm tra vết thương của Tướng quân.”

Tạ Cảnh liếc nhìn hai bàn tay đang hoảng loạn trước ng-ực mình, “Thật sao?”

“Đương nhiên rồi.”

Khương Ấu Ninh vội vàng kéo cổ áo lại xong xuôi, “Thiếp đi rót nước cho Tướng quân uống.”

Nói xong liền đứng bật dậy chạy vội tới bên bàn, nhấc ấm trà rót nước.

Tạ Cảnh nghiêng đầu nhìn bóng dáng bên bàn trà, ngón tay thon dài day day huyệt thái dương đang đau âm ỉ.

Khương Ấu Ninh bưng chén trà tới bên giường, từ từ ngồi xuống, đưa chén nước tới bên miệng Tạ Cảnh, “Tướng quân, uống nước đi.”

“Ừm.”

Tạ Cảnh nhìn chén nước trước mặt, dùng bàn tay không bị thương chống xuống giường từ từ ngồi dậy.

Khương Ấu Ninh thấy vậy vội nhắc nhở:

“Tướng quân đang bị thương, hãy cứ nằm đó đừng cử động.”

“Ta không sao.”

Tạ Cảnh vẫn kiên trì ngồi dậy.

Khương Ấu Ninh đành phải đặt chén nước lên bàn, đứng dậy đỡ Tạ Cảnh, không quên nhắc nhở:

“Tướng quân chậm thôi, đừng để bục vết thương.”

Tạ Cảnh ngước mắt nhìn Khương Ấu Ninh một cái, thấy trên khuôn mặt nhỏ nhắn kia viết đầy vẻ lo lắng, “Không sao.”

Khương Ấu Ninh đỡ Tạ Cảnh ngồi dậy xong lại bưng chén nước đưa tới trước mặt chàng, “Tướng quân uống nước đi.”

Tạ Cảnh lúc này thực sự có chút khát rồi, cầm lấy chén nước từ tay nàng đưa lên miệng uống vài ngụm.

Sau khi đã hết khát, chàng đưa chén nước lại cho nàng.

Khương Ấu Ninh hỏi:

“Tướng quân còn uống nữa không?”

Tạ Cảnh lắc đầu, “Thôi không uống nữa.”

“Vậy thì không uống nữa.”

Khương Ấu Ninh mang chén nước đặt lại lên bàn xong lại quay về ngồi xuống bên giường.

Nàng nhìn Tạ Cảnh thật kỹ từ trên xuống dưới, “Tướng quân, vết thương của chàng còn đau không?”

Tạ Cảnh cúi đầu nhìn vết thương trên người, ngước mắt nhìn nàng, “Có chút đau.”

Tầm mắt Khương Ấu Ninh lại dừng trên người Tạ Cảnh, quấn nhiều băng gạc như vậy, vết thương chắc chắn rất sâu.

“Thiếp nhìn thôi cũng thấy đau rồi, có cần gọi Ôn đại phu qua đây không?”

Tạ Cảnh hỏi:

“Gọi hắn tới làm gì?”

Khương Ấu Ninh nói:

“Để huynh ấy tới giảm đau cho chàng chứ, huynh ấy là đại phu, chắc chắn có cách mà.”

“...”

Tạ Cảnh:

“Hắn tới cũng chẳng ích gì.”

Khương Ấu Ninh nghi hoặc nói:

“Huynh ấy là đại phu, y thuật tốt như vậy sao lại không ích gì?”

Tạ Cảnh nhìn Khương Ấu Ninh một lát, “Ta biết một cách có thể giảm đau.”

Khương Ấu Ninh truy vấn:

“Cách gì ạ?”

Tạ Cảnh nhìn nàng chằm chằm, “Nàng lại gần đây một chút.”

“Vâng.”

Khương Ấu Ninh ngoan ngoãn ghé sát lại, “Tướng quân, nói đi ạ.”

Tạ Cảnh nhìn người đang ngoan ngoãn ghé lại gần, đôi mắt hạnh xinh đẹp kia đang không chớp mắt nhìn mình, chàng rủ mắt xuống, tầm mắt dừng trên làn môi nàng, rồi cúi đầu hôn xuống.

Cảm giác ấm áp khiến Khương Ấu Ninh sững sờ.

Chưa kịp để nàng phản ứng lại, Tạ Cảnh đã hôn sâu hơn.

“Tướng quân, Nhị phu nhân và Tam phu nhân bọn họ tới rồi...”

Lãnh Tiêu đứng ở cửa, nhìn thấy cảnh này liền sững người.

Đỗ Tuệ Lan và Nam Miên Miên nghe tin Tạ Cảnh về cũng không đợi được Lãnh Tiêu thông báo, nóng lòng xông thẳng vào trong.

Liền nhìn thấy cảnh tượng Tạ Cảnh đang hôn Khương Ấu Ninh, nhất thời sững sờ tại chỗ.

Khương Ấu Ninh nhận thấy có người vào, nàng vội vàng đẩy Tạ Cảnh ra, đẩy xong nàng lại lo lắng nhìn chàng chằm chằm, “Thiếp không chạm vào vết thương chứ?”

Tạ Cảnh vừa mới nếm chút mùi vị đã bị cắt ngang, sắc mặt âm u vô cùng.

Khương Ấu Ninh trông thấy vậy cứ tưởng là mình đã chạm vào vết thương của Tạ Cảnh nên có chút tự trách.

Tạ Cảnh lạnh lùng nhìn về phía cửa.

Lãnh Tiêu đã sớm chuồn lẹ trước khi Tạ Cảnh nhìn qua.

Trong đầu Đỗ Tuệ Lan vẫn còn đang hiện lên cảnh tượng Tạ Cảnh hôn Khương Ấu Ninh, đó là điều mà ả luôn mong đợi nhưng Tạ Cảnh chưa bao giờ dành cho ả.

Ả siết c.h.ặ.t chiếc khăn tay trong tay, [Khương Ấu Ninh lại đạt được một cách dễ dàng như vậy, nàng ta dựa vào cái gì chứ?]

Nam Miên Miên không ngờ vừa tới đã được xem một cảnh tượng nóng bỏng như vậy, [Tạ Cảnh nhìn thì có vẻ không hiểu phong hoa tuyết nguyệt, hóa ra cũng có hứng thú với phụ nữ cơ đấy?

Ta còn tưởng chàng ta là một vị hòa thượng có tóc nữa chứ.]

Tạ Cảnh:

“...”

“Ở nhà các người cũng vô lễ như vậy sao?

Vào phòng mà không đợi thông báo?”

Nam Miên Miên biết Tạ Cảnh đang tức giận, [Cũng đúng thôi, bị phá đám chuyện tốt, không tức giận mới là lạ.]

Chương 181 - Sốc! Sau Khi Tướng Quân Đọc Được Tâm Viên, Mỹ Nhân Cá Mặn Bị Ép Sủng Ái Tột Cùng - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia