“Khương Ấu Ninh nghĩ Lục Chiếu Miên là vì quá kích động nên mới ôm, sống cùng một nơi, nơi xuyên không tới cũng là cùng một nơi, đúng là thiên tuyển chi t.ử mà.”
Lục Chiếu Miên không thể chấp nhận được sự thật em gái mình đã lấy chồng, em gái mới mười chín tuổi, ở cổ đại bao nhiêu tuổi kết hôn sinh con hắn không quan tâm, nhưng em gái hắn vẫn còn là một đứa trẻ kia mà.
“Sao em có thể thành thân được chứ?"
Tạ Cảnh nhìn Lục Chiếu Miên đang kích động như vậy, không cần hỏi hắn cũng biết Lục Chiếu Miên là nhắm trúng Khương Ấu Ninh rồi, lúc này biết được nàng đã gả người nên mới thẹn quá hóa giận....
“Chúng ta thành thân thì liên quan gì đến anh?
Tiết Nghi, đuổi hắn ra ngoài."
Tiết Nghi là đi theo Tạ Cảnh cùng vào, cảnh tượng vừa rồi cũng đã nhìn thấy, trong lòng thầm nghĩ lá gan của Khương Ấu Ninh cũng lớn thật, vậy mà dám tư thông với nam nhân....
Tạ Cảnh đã lên tiếng, Tiết Nghi cũng không trì hoãn thêm nữa, tiến lên định tóm lấy Lục Chiếu Miên để ném ra ngoài.
Nhưng khi hắn nhìn rõ mặt Lục Chiếu Miên, liền kinh ngạc thấy vị công t.ử này trưởng thành tuấn tú như vậy, khí chất bất phàm, nhìn không giống loại người sẽ làm ra chuyện lưu manh.
Lúc tay sắp tóm lấy vai Lục Chiếu Miên thì bị hắn né được.
Cuối cùng hai người đ.á.n.h nhau.
Tạ Cảnh dắt tay Khương Ấu Ninh đi ra ngoài.
Khương Ấu Ninh còn có chuyện muốn hỏi Lục Chiếu Miên, đương nhiên không muốn đi theo Tạ Cảnh ngay bây giờ, “Tướng quân, đợi lát nữa về thiếp còn có chuyện muốn nói với Lục Chiếu Miên."
Tạ Cảnh dừng bước, Khương Ấu Ninh đang định khen hắn thật tốt thì kết quả lại bị Tạ Cảnh vác lên, sải bước đi ra ngoài.
Khương Ấu Ninh:
“..."
Tạ Cảnh bước đi như bay, không mất bao lâu đã đi ra ngoài.
Khương Ấu Ninh khi phản ứng lại thì đã đi ra khỏi phòng tiếp khách.
Trong khu trưng bày, những vị khách đang chọn trâm hoa nhung nhìn thấy cảnh này đều kinh ngạc sững sờ.
Khương Ấu Ninh vội vàng che mặt lại, không nhìn thấy mặt thì sự ngượng ngùng cũng không thuộc về nàng.
Nguyên Bảo nhìn thấy cảnh này, chân mày nhíu lại, lập tức đặt sổ sách trên tay xuống, tiến lên chặn trước mặt Tạ Cảnh.
“Bỏ tiểu thư nhà tôi xuống."
Tạ Cảnh liếc nhìn Nguyên Bảo một cái, “Lãnh Tiêu."
Dứt lời, Lãnh Tiêu liền sải bước đi tới, chặn lấy Nguyên Bảo.
Tạ Cảnh thu hồi tầm mắt, sải bước đi ra ngoài.
Nguyên Bảo muốn đuổi theo nhưng lại bị Lãnh Tiêu chặn lại.
Xuân Đào bị dọa sợ rồi, tiểu thư đây là phạm phải chuyện gì mà bị tướng quân vác đi như vậy, nàng do dự một lúc rồi cũng đi theo.
Khương Ấu Ninh chưa từng bị người ta vác đi như thế này, hôm nay coi như là được trải nghiệm rồi, Tạ Cảnh đúng là người phái hành động mà.
Xe ngựa đã được chuẩn bị sẵn từ trước, đang đỗ ngay cửa.
Tạ Cảnh vác Khương Ấu Ninh lên xe ngựa.
Sau khi Xuân Đào lên xe, phu xe mới vung roi đ.á.n.h xe.
Khương Ấu Ninh ngồi ở vị trí bên cạnh Tạ Cảnh, nàng cảm thấy Tạ Cảnh chắc chắn là đang giận rồi, bất kể là ai khi nhìn thấy vợ mình ôm ấp một nam nhân xa lạ thì đều sẽ nổi giận thôi.
Nàng ngẩng đầu nhìn về phía Tạ Cảnh, “Tướng quân, ngài nghe thiếp giải thích."
Tạ Cảnh rủ mắt nhìn nàng, “Giải thích cái gì?"
Khương Ấu Ninh nghĩ ngợi một hồi, phát hiện ra rất khó giải thích, chuyện nàng và Lục Chiếu Miên là đồng hương chắc chắn không thể nói ra.
[Nói là Lục Chiếu Miên quá kích động, nhất thời quên mất thân phận nên mới ôm?
Vậy Tạ Cảnh hỏi tôi tại sao lại kích động thì tôi biết trả lời thế nào?
Nói thật chắc chắn không được, khó quá đi!]
Tạ Cảnh:
“..."
Lúc này Khương Ấu Ninh không nói, Tạ Cảnh cũng biết nàng đang có chuyện giấu hắn.
Khương Ấu Ninh lại nghĩ một hồi, thực sự là không tìm được cách giải thích nào hợp lý cả.
“Tướng quân đừng hiểu lầm, thiếp cũng không biết tại sao anh ấy đột nhiên lại ôm thiếp, là do thiếp phản ứng quá chậm nên không kịp né tránh, sau này thiếp sẽ chú ý hơn."
Nghĩ mãi mới ra được cách nói này.
Tạ Cảnh nhìn nàng một hồi, thấy đôi mắt hạnh hơi mở to, bộ dạng vô cùng nghiêm túc.
“Nàng và hắn đã nói chuyện gì?"
Khương Ấu Ninh nói:
“Cũng chẳng nói chuyện gì cả, mới nói được mấy câu thì ngài đã đến rồi."
[Tôi còn bao nhiêu chuyện muốn nói với Lục Chiếu Miên, xem ra chỉ có thể ngày mai lại gặp hắn một lần nữa để nói chuyện, luôn cảm thấy hắn quen biết tôi.]....
Tạ Cảnh:
“..."
Còn muốn gặp mặt sao?
Bọn họ quen nhau?
Gã thợ làm trâm gì đó là từ hiện đại tới sao?
Hiện đại rốt cuộc là nước nào vậy, sao hắn chưa từng nghe qua.
“Không được gặp lại gã lưu manh đó nữa."
Khương Ấu Ninh nghe vậy chủ động khoác lấy cánh tay hắn, giọng điệu mang theo vài phần nũng nịu:
“Tướng quân, trong chuyện này chắc chắn là có hiểu lầm, ngày mai thiếp lại gặp hắn một lần để hóa giải hiểu lầm."
Tạ Cảnh trầm giọng nói:
“Không được gặp."
Khương Ấu Ninh:
“..."
Sao mà bá đạo không giảng đạo lý vậy chứ?
Nàng không cam tâm nói:
“Thiếp chỉ gặp một lần thôi có được không?"
“..."
Tạ Cảnh:
“Vậy ta đi cùng nàng."
Khương Ấu Ninh chớp chớp đôi mắt hạnh xinh đẹp, nàng và Lục Chiếu Miên gặp nhau là để nói về chuyện hiện đại mà, Tạ Cảnh đi theo thì nàng còn nói chuyện gì được nữa?
Thế thì thà không gặp còn hơn.
“Vậy thì thôi vậy, thiếp không gặp nữa."
[Chỉ có thể lén lút gặp Lục Chiếu Miên thôi, ôi, muốn gặp mặt nói chuyện sao mà khó quá.]
Ánh mắt Tạ Cảnh trầm xuống, vậy mà lại nghĩ đến việc lén lút gặp mặt sao?
Có chuyện gì mà hắn không thể nghe được chứ?
Lúc này, trong phòng tiếp khách.
Lục Chiếu Miên thấy em gái bị mang đi, sốt ruột không thôi, hắn bị Tiết Nghi chặn lại nên không đuổi theo được, vì thế trút hết cơn giận lên đầu Tiết Nghi.
Nhưng hắn phát hiện ra Tiết Nghi tuy có bộ dạng thư sinh nhưng võ công rất lợi hại, tuy hắn ở hiện đại từng học qua tán thủ và taekwondo nhưng trước mặt hắn ta chỉ là múa rìu qua mắt thợ.
Tiết Nghi đã nhường hắn vài chiêu, cuối cùng hắn vẫn bị khống chế.
“Vị công t.ử này, đó là Tướng quân phu nhân, cho dù anh có ái mộ cô ấy thì cũng không nên có ý nghĩ không an phận, càng không nên làm ra chuyện hủy hoại thanh danh của cô ấy."
Lục Chiếu Miên:
“..."
Hắn ôm em gái mình thì có làm sao?
Sao lại thành hủy hoại thanh danh rồi?
Tiết Nghi lại nói:
“Tôi thấy anh khí chất bất phàm, cách ăn mặc đều là hạng tốt nhất, không ngờ anh lại làm ra chuyện như vậy."
Nếu không phải hắn tận mắt nhìn thấy thì thật sự khó mà tin nổi.
Lục Chiếu Miên bình tâm lại cơn giận trong lòng, lúc này mới tĩnh tâm đ.á.n.h giá Tiết Nghi vài cái, vừa rồi lửa giận ngút trời nên chỉ biết hắn có dáng người thanh mảnh như một thư sinh.