“Tạ hoàng thượng.”

Tạ Cảnh đứng thẳng người, ánh mắt nhìn thẳng Tiêu Uẩn như đang đợi quyết định của hắn.

Các bảo bối, năm mới vui vẻ nhé!

Chúc các bảo bối tiền thỏ như gấm, thỏ nhiên bạo phú!

(Hết chương này)

Tiêu Uẩn hỏi:

“Phu nhân của khanh hiện giờ thế nào rồi?

Có để đại phu xem qua chưa?”

Tạ Cảnh nói:

“Đa tạ quan tâm, A Ninh đã để đại phu xem qua rồi, bị kinh sợ một chút.”

Tiêu Uẩn nghe vậy cau mày, một cô gái yếu ớt mà liên tiếp trải qua những chuyện như vậy, dọa đến phát bệnh luôn mất.

“Công chúa hiện giờ vẫn bị nhốt ở Tông Nhân Phủ, khi trẫm muốn phạt nàng ta thì Thái hậu tới cầu tình, trẫm lại không thể không nể mặt Thái hậu.”

Tạ Cảnh biết ngay mà, muốn trọng phạt công chúa có chút khó, hoàng đế và công chúa là anh em cùng mẹ, lại là viên ngọc quý trên tay Thái hậu, phạt nặng quả thật khó.

Chàng khom người hành lễ:

“Hoàng thượng, công chúa dăm lần bảy lượt làm hại thê t.ử của vi thần, nếu không trọng phạt vi thần không phục!”

Câu cuối cùng nhấn mạnh từng chữ cực kỳ nặng nề.

Tiêu Uẩn nghe vậy sững người, hắn tự nhiên biết lần này nếu không trọng phạt công chúa, Tạ Cảnh sẽ không bỏ qua đâu.

Chỉ là phía Thái hậu hắn không dễ ăn nói.

Hắn trầm ngâm một lát rồi nói:

“Tạ ái khanh yên tâm, trẫm sẽ cho khanh một câu trả lời thỏa đáng.”

Tiêu Uẩn lại nói:

“Công chúa tuổi tác không còn nhỏ nữa, cũng đến lúc thành thân rồi, sau khi chịu phạt xong trẫm sẽ gả nàng ta cho con trai trưởng của Lâm Vương là Lâm thế t.ử.”

Lâm Vương là vương gia khác họ, nhưng tước vị của Lâm Vương là kế thừa từ cha mình, lãnh địa ở Lâm Bắc.

Công chúa gả đi tự nhiên là chuyện tốt, cắt đứt ý nghĩ, cũng tránh được phiền phức sau này.

Lâm Bắc cách Kim Lăng hàng ngàn dặm, sau này muốn về cũng không hề dễ dàng.

Tạ Cảnh tự nhiên không có ý kiến gì, chàng lại chắp tay hành lễ:

“Hoàng thượng anh minh.”

Tiêu Uẩn đứng dậy đi vòng qua án rồng tới trước mặt Tạ Cảnh, vỗ vỗ vai chàng:

“Công chúa từ nhỏ được chiều chuộng quen rồi, là trẫm trước đây không nghiêm khắc dạy dỗ mới khiến nàng ta ngang ngược như vậy, làm hại phu nhân của khanh.”

Tạ Cảnh nói:

“Hoàng thượng nói quá lời rồi.”

Tiêu Uẩn phân phó:

“Ban cho tướng quân phu nhân một cặp ngọc như ý, ban cho mỗi tháng bánh ngọt cung đình, ba xấp gấm thêu Tô Châu, một cặp vòng tay vàng nạm ngọc, phong làm Nhất phẩm Cáo mệnh phu nhân.”

Tạ Cảnh nghe thấy mỗi tháng được ban bánh ngọt cung đình thì biết A Ninh mà biết chắc chắn sẽ vui mừng lắm, chàng chắp tay hành lễ:

“Tạ hoàng thượng.”

Sau khi Tạ Cảnh rời đi, Tiêu Uẩn đi thẳng tới Tông Nhân Phủ.

Từ khi công chúa bị giải về hoàng cung vẫn luôn bị nhốt ở Tông Nhân Phủ.

Khi Tiêu Uẩn đi vào liền thấy công chúa trong phòng giam, hôm qua khi chịu phạt được một nửa thì Thái hậu tới cầu tình nên mới tạm thời tha cho công chúa.

Vị công chúa này sớm đã không còn thần thái như xưa nữa mà là vẻ mặt nhếch nhác.

Công chúa nghe thấy tiếng động, ngẩng đầu thấy hoàng thượng tới vội vàng đứng dậy đón tiếp:

“Hoàng huynh, mau thả muội ra đi, chỗ này căn bản không phải dành cho người ở.”

Cửa ngục được cai ngục mở ra, Tiêu Uẩn đi vào, đây là lần đầu thấy muội muội nhếch nhác như vậy.

Nhưng nghĩ đến việc nàng ta làm, hắn lại tức giận không thôi.

“Giờ không thể thả muội ra được, muội làm sai chuyện thì phải chịu phạt, hoàng t.ử phạm pháp cũng giống như thứ dân, trẫm phải cho Tạ Cảnh một lời giải thích.”

Công chúa thấy Tiêu Uẩn vẫn không chịu thả mình ra thì không khỏi có chút cuống lên.

“Hoàng huynh, Khương Ấu Ninh cũng đâu có chuyện gì, tại sao vẫn chưa thả muội ra?

Muội là em gái ruột của huynh mà.”

Tiêu Uẩn nghe vậy ánh mắt sững lại, giơ tay tát cho một cái:

“Tạ Cảnh là hộ quốc lương tướng của Đại Hạ, muội làm hại không chỉ là phu nhân của chàng mà còn làm hại cả Tạ Cảnh.

Đến giờ mà vẫn chưa biết mình sai ở đâu, muội căn bản không xứng làm công chúa, làm em gái của trẫm.”

Công chúa nghe vậy sợ không dám nói lời nào.

Tiêu Uẩn nói:

“Muội có lỗi trước, dăm lần bảy lượt không sửa, trước tiên phạt hai mươi trượng, chép kinh Kim Cang rồi đối diện với bức tường trong phật đường để hối lỗi, mùng tám tháng sau gả cho Lâm thế t.ử.”

Công chúa càng nghe sắc mặt càng kém, nghe đến cuối cùng không chịu nổi nữa, nắm lấy cánh tay Tiêu Uẩn khóc lóc van xin:

“Hoàng huynh, muội là em gái ruột của huynh mà, sao huynh có thể phạt nặng thế?

Muội không thích Lâm thế t.ử, muội không muốn gả cho hắn.”

Giọng nói của Tiêu Uẩn lạnh lùng tuyệt đối:

“Trẫm đã quyết định thì sẽ không thay đổi, khi muội bắt cóc Khương Ấu Ninh, làm hại nàng ấy muội sao không nghĩ tới sẽ có ngày hôm nay?

Muội cùng là nữ nhân, lẽ nào không biết hủy hoại danh dự của một người nữ nhân còn đáng hận hơn cả lấy mạng nàng ấy sao?

Trẫm không có người em gái độc ác như muội.”

Tiêu Uẩn nói xong không hề ngoảnh đầu lại mà rời đi.

Cai ngục khóa cửa lại lần nữa.

Công chúa nhìn bóng lưng Tiêu Uẩn rời đi, khóc đến xé lòng xé dạ.

“Hoàng huynh, muội biết lỗi rồi, lần sau muội không dám nữa đâu, hoàng huynh……”

Tiêu Uẩn bước ra khỏi Tông Nhân Phủ, ngẩng đầu nhìn ánh nắng gay gắt trên đỉnh đầu, thật sự không hiểu nổi tại sao mình lại có người em gái như vậy.

Hắn bất lực thở dài một tiếng rồi trở về ngự thư phòng.

Thái hậu nghe tin con gái phải gả đi Lâm Bắc thì tức đến mức ngã bệnh luôn.

Tiêu Uẩn được tin đành phải qua thăm nom.

Ngày hôm sau phần thưởng đã tới.

Khương Ấu Ninh nghe nói mỗi tháng đều có thể ăn bánh ngọt cung đình thì vui mừng khôn xiết.

Lý công công cười nói:

“Tạp gia xin về phục mệnh đây.”

Khương Ấu Ninh mắt hạnh cong cong:

“Xuân Đào, tiễn Lý công công.”

Xuân Đào vui vẻ nói:

“Lý công công mời.”

Lý công công cười cười đi ra ngoài.

Lý công công vừa đi Khương Ấu Ninh liền kích động nói:

“Sau này mỗi tháng đều có đồ cung đình ăn rồi, vui quá.”

Khương Thê Bạch nhìn muội muội kích động đến mức sắp nhảy cẫng lên, dù hiểu muội muội nhưng vẫn trêu chọc một câu:

“Muội giờ đã là Nhất phẩm Cáo mệnh phu nhân rồi đấy, vậy mà lại vui vì chuyện ăn uống.”

Khương Ấu Ninh hì hì cười nói:

“Cái gì cũng vui, nhưng mà có đồ ngon thì vui hơn.”

Tạ Cảnh sớm đã đoán được Khương Ấu Ninh sẽ có biểu cảm như vậy, chính vì đã dự đoán trước nên lúc này thấy nàng vui vẻ như vậy chàng cũng vui lây.

Buổi tối khi đi ngủ Khương Ấu Ninh cầm cây quạt tròn tự quạt cho mình.

Tạ Cảnh tắm xong đi ra thấy Khương Ấu Ninh đang nằm trên giường, có lẽ là nóng quá nên lúc này đang cầm cây quạt tròn quạt gió.

Băng trong phòng là vừa mới lấy tới, qua một lát nữa sẽ mát mẻ hơn chút.

Tạ Cảnh ngồi xuống cạnh giường, tay cũng vươn qua lấy cây quạt tròn trong tay nàng:

“Để ta quạt cho nàng.”

Chương 228 - Sốc! Sau Khi Tướng Quân Đọc Được Tâm Viên, Mỹ Nhân Cá Mặn Bị Ép Sủng Ái Tột Cùng - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia