Vẻ mặt Cố Trường Ngộ tràn đầy niềm vui sướng:
“Nương con nói đúng đấy, hai con cũng nên nhanh ch.óng lên đi.”
Khương Ấu Ninh hơi ngại ngùng không dám nhìn Cố Trường Ngộ và Tạ Tố Tố.
Thành thân đã gần một năm rồi mà vẫn chưa có con, liệu bọn họ có nghĩ nàng có vấn đề gì không?
Nàng từng đọc những bài viết tương tự trên mạng, kết hôn một hai năm mà chưa m.a.n.g t.h.a.i sẽ bị nghi ngờ là có vấn đề về sức khỏe.
Ở thời cổ đại phong kiến này, tư tưởng đó lại càng ăn sâu bén rễ, thật khó để người ta không nghi ngờ.
Nương và cha đã được xem là rất tốt rồi, chưa bao giờ nói gì về việc bao lâu nay chưa m.a.n.g t.h.a.i liệu có phải là do sức khỏe có vấn đề hay không.
Chỉ là so với cơ địa dễ thụ t.h.a.i của nương, khó tránh khỏi có chút ngượng ngùng.
Tạ Cảnh nói:
“Con và Ấu Ninh hiện tại vẫn chưa có ý định sinh con, sang năm hãy tính.”
Tạ Tố Tố nhìn con trai, cũng không biết trong lòng hắn đang nghĩ gì mà mãi chưa chịu sinh con.
Tuy nhiên con trai từ nhỏ đã có chủ kiến, bà cũng không tiện nói gì thêm.
“Cũng tốt, hiện tại con đang bận rộn như vậy, sang năm sinh con cũng chưa muộn.”
Cố Trường Ngộ hiện tại cũng không rảnh mà để tâm tới con trai, sự chú ý của ông đều đặt hết lên người thê t.ử, ông lại sắp được làm cha rồi.
Lần này ông sẽ không để thiếu hụt trách nhiệm làm phu quân cũng như làm cha nữa.
Sau khi Tạ Cảnh và Khương Ấu Ninh rời đi, Cố Trường Ngộ ôm chầm lấy Tạ Tố Tố, giọng nói không giấu nổi vẻ kích động:
“Tố Tố, lần đầu tiên nàng m.a.n.g t.h.a.i ta không hề hay biết, cũng đã bỏ lỡ mất, luôn là điều nuối tiếc trong lòng ta.
Bây giờ nàng lại có thai, đã cho ta cơ hội để bù đắp nỗi nuối tiếc đó.”
Tạ Tố Tố lặng yên nghe lời người đàn ông nói, khóe miệng khẽ nở một nụ cười nhạt:
“Lúc đầu thiếp cũng từng ảo tưởng, nếu chàng thực sự biết thiếp có tin mừng thì liệu chàng có vui mừng không?
Có kích động nói mình sắp làm cha không?
Thiếp cứ ngỡ cả đời này chúng ta cứ thế mà trôi qua, không ngờ chàng vẫn luôn đi tìm thiếp, càng không ngờ chàng vẫn luôn muốn cưới thiếp, còn chuẩn bị sẵn cả hỉ phục, chàng cũng đã khiến thiếp không còn gì hối tiếc nữa.”
Cố Trường Ngộ ôm c.h.ặ.t lấy Tạ Tố Tố, thầm cảm thấy may mắn vì mình chưa bao giờ từ bỏ việc tìm kiếm nàng, nếu không đã chẳng có được sự viên mãn như ngày hôm nay.
“Ta muốn có một đứa con gái, t.h.a.i này là con gái là tốt nhất, nhưng dù là gì do nàng sinh ra ta đều thích hết.”
Tạ Tố Tố nói:
“Thiếp cũng mong t.h.a.i này là con gái, giống như Ấu Ninh vậy.”
Thực ra ngay lần đầu gặp Khương Ấu Ninh, Tạ Tố Tố đã rất thích rồi, dáng vẻ vừa đáng yêu vừa xinh đẹp, tính tình lại không giống người khác.
Cố Trường Ngộ cười nói:
“Lúc ta gặp Ấu Ninh trên phố cũng đã nghĩ, nếu mình có một đứa con gái giống như con bé thì thật tốt, không ngờ hai phu thê chúng ta lại có ý tưởng giống nhau.”
Tạ Tố Tố cũng cười:
“Hy vọng có thể được như ý nguyện.”
Ngày hôm sau, lão phu nhân biết tin con dâu m.a.n.g t.h.a.i cũng rất vui mừng.
Đứa cháu nội này không được nuôi dưỡng bên cạnh nên tình cảm không được sâu đậm cho lắm.
Vì vậy bà rất mong đợi sự ra đời của đứa cháu này.
Dùng xong bữa trưa, Tạ Cảnh dẫn Khương Ấu Ninh tới chào tạm biệt cha mẹ và bà nội.
Lão phu nhân nghe tin cháu trai sắp đi, có chút không hiểu:
“Cảnh nhi không ở lại sao?”
Tạ Cảnh nói:
“Bà nội, tôn nhi còn có công vụ cần bận rộn, không thể nán lại lâu.
Đợi khi nào bận xong việc sẽ tới Lạc Dương thăm bà nội ạ.”
Lão phu nhân vẫn có chút không hiểu:
“Cố gia gia nghiệp to lớn, con đi làm việc cho người khác chẳng thà về nhà mình, khỏi phải nhìn sắc mặt người khác.”
Cố Trường Ngộ mỉm cười nhìn lão phu nhân:
“Nương, Cảnh nhi chính là Phiêu Kỵ tướng quân đấy ạ.”
Cố Trường Ngộ chưa bao giờ nhắc tới thân phận của con trai ở Cố gia, nên người nhà họ Cố vẫn chưa biết.
Uy danh của Phiêu Kỵ tướng quân thì không ai không biết không ai không hay, lão phu nhân đương nhiên cũng biết.
Nghe vậy bà trực tiếp kinh ngạc sững sờ tại chỗ.
Khi nhìn lại Tạ Cảnh lần nữa, bà vẫn có chút không thể tin được:
“Chả trách lần đầu nhìn thấy con đã thấy trên người con có khí chất dạn dĩ trầm ổn, ánh mắt sắc bén, chẳng giống người làm kinh doanh chút nào.”
Lão phu nhân vừa nói vừa nhìn sang Tạ Tố Tố, ánh mắt cũng thay đổi:
“Không ngờ một người phụ nữ yếu đuối như con lại có thể dạy dỗ Cảnh nhi ưu tú như vậy, thật là một nữ t.ử đảm đang.”
Tạ Tố Tố nhìn con trai cười nói:
“Nương, Cảnh nhi từ nhỏ đã hiểu chuyện, có thể trở nên ưu tú như vậy là nhờ vào sự nỗ lực của chính bản thân nó nữa ạ.”
Lão phu nhân tán đồng gật đầu:
“Con nói đúng, Cảnh nhi là một đứa trẻ ưu tú, giống hệt cha nó vậy.”
Cố Trường Ngộ nhìn con trai mình, quả thực rất ưu tú, còn ưu tú hơn cả ông, đúng là trò giỏi hơn thầy.
Sau khi bái biệt lão phu nhân, Tạ Cảnh dẫn Khương Ấu Ninh lên xe ngựa.
Cố Trường Ngộ và Tạ Tố Tố ra tiễn chân.
Tạ Tố Tố không phải lần đầu tiên chia tay con trai, nhưng lần này rõ ràng có chút khác biệt.
Bà phải ở bên cạnh Cố Trường Ngộ, cảm giác thời gian được đoàn tụ với con trai thật ngắn ngủi.
Trước kia chỉ cần con trai trở về là bà có thể nhìn thấy con.
Bây giờ dù con trai có đi đ.á.n.h trận trở về thì bà cũng không thể nhìn thấy được.
Nghĩ đến đây lòng bà lại vạn phần luyến tiếc.
Cố Trường Ngộ rủ mắt nhìn Tạ Tố Tố, thấy được sự luyến tiếc trong mắt nàng, liền ôm nàng vào lòng an ủi:
“Tố Tố, chúng ta chỉ là tạm thời xa cách con trai thôi.
Ta định mở rộng kinh doanh ở Kim Lăng, đến lúc đó có thể thường xuyên nhìn thấy con trai.”
Tạ Tố Tố nghe vậy lòng mới dễ chịu hơn đôi chút, cũng bắt đầu mong đợi được thường trú ở Kim Lăng.
“Vâng.”
Trên xe ngựa, Khương Ấu Ninh lấy ra một quả chuối mang từ Cố phủ theo, vừa lột vỏ vừa cảm thán:
“Lần sau gặp lại nương chắc bụng nương đã to lắm rồi nhỉ?”
Tạ Cảnh nghe vậy rủ mi mắt nhìn hai má phồng lên của nàng, rất muốn nặn thử một cái.
“Ừ, nếu không có gì ngoài ý muốn thì lần sau gặp lại chắc phải cuối năm rồi.”
Động tác nhai của Khương Ấu Ninh khựng lại, nghĩ tới cuối năm, nàng đột nhiên thấy miếng bánh trong miệng chẳng còn ngon nữa.
Tạ Cảnh nhìn nàng một lúc rồi nói:
“Ta cũng có thể.”
Một câu nói không đầu không đuôi khiến Khương Ấu Ninh nghe mà mờ mịt chẳng hiểu gì.
Nàng nghi hoặc ngẩng đầu nhìn Tạ Cảnh:
“Tướng quân nói cái gì cơ?”
Tạ Cảnh mím môi không nói gì, chỉ cứ thế nhìn đăm đăm nàng.
Khương Ấu Ninh luôn cảm thấy câu nói đó của Tạ Cảnh là có ẩn ý.
Nàng suy đoán:
“Tướng quân có phải là không nỡ xa nương không?”
Tạ Cảnh:
“...”
Khương Ấu Ninh thấy hắn không lên tiếng liền hỏi tiếp:
“Có phải sợ sau khi có em gái rồi nương sẽ không thích chàng nữa không?”
Chẳng trách Khương Ấu Ninh lại nghĩ vậy, vì đại ca từng nói sau khi nàng ra đời, sự chú ý của cả nhà đều đổ dồn lên người nàng, đều bỏ quên mất đại ca luôn rồi.